Thẩm Thanh Thanh thẫn thờ nhìn Tô Hạo, vẻ mặt cô ta dần trở nên kinh ngạc: "Chẳng lẽ... cái ch*t của bố mẹ Triệu Quân... có liên quan đến anh?"
"Anh sai người mang tin đến cho hắn."
"Triệu Quân cưỡng ép giữ em ở nước ngoài, hơi không vừa ý là ng/ược đ/ãi em, lấy cơ thể em ra trút gi/ận."
"Sau đó anh bỏ tiền thuê người điều tra hắn, mới biết hóa ra bố mẹ hắn vẫn luôn ở viện dưỡng lão trong nước."
"Tuy hắn không hòa thuận với bố mẹ, nhưng nếu bố mẹ xảy ra chuyện, với tư cách là con trai, xét về lý về tình hắn đều phải quay về lo liệu hậu sự cho họ."
"Chỉ cần hắn về nước, chắc chắn sẽ đưa em về cùng."
Tô Hạo vừa dứt lời, Thẩm Thanh Thanh đã xúc động đến rơi nước mắt.
Chỉ thấy cô ta nghẹn ngào nói: "Hạo, hóa ra là anh đang c/ứu em, em yêu anh, em mãi mãi yêu anh!"
Hai người lại bắt đầu cuộc ân ái ngoài trời.
Còn tôi thì bàng hoàng nhìn gã đàn ông đang tỏ vẻ tận hưởng trước mắt mình.
Không ai có thể ngờ tới.
Đằng sau vẻ ngoài nho nhã, lịch thiệp ấy lại che giấu một trái tim đ/ộc á/c đến thế.
"Đồ s/úc si/nh!"
Tôi vừa khóc vừa nghiến răng, h/ận không thể x/é x/ác Tô Hạo thành từng mảnh.
Nhưng khi tôi lao về phía anh ta.
Tôi lại xuyên qua cơ thể anh ta.
Tô Hạo như có linh tính gì đó.
Anh ta rùng mình một cái.
Thẩm Thanh Thanh nghi hoặc ngẩng đầu lên: "Sướng nhanh thế sao?"
Tô Hạo lắc đầu.
Rồi lẩm bẩm: "Lạ thật, vừa rồi tự nhiên có một cơn gió lạnh thổi qua, làm lông tơ trên người anh dựng hết cả lên."
"Dọa anh hết h/ồn."
"Anh còn tưởng là xong nhanh thế chứ."
Thẩm Thanh Thanh nói xong.
Lại tiếp tục vùi đầu xuống.
"Hai người là đôi gian phu d/âm phụ."
"Đồ chó má!"
"Tôi nguyền rủa hai người không được ch*t tử tế!"
"Trời tru đất diệt!"
Tôi đi/ên cuồ/ng gào thét vào mặt hai kẻ đó.
Không biết là do quá phẫn nộ.
Hay là thời gian đã hết.
Tôi đột nhiên tối sầm mặt mũi rồi mất hoàn toàn ý thức.
Khi mở mắt ra lần nữa.
Bên tai truyền đến tiếng đ/ập cửa dữ dội.
"Lý Thanh Ngưng, cô ngủ ch*t rồi à?"
"Còn không mau ra đây giúp tôi thay tã?"
Tiếng m/ắng nhiếc của mẹ chồng Lưu Lan Phương truyền đến từ ngoài cửa.
Tôi gi/ật mình ngồi dậy, ngơ ngác nhìn xung quanh.
Đây là phòng ngủ của tôi và Tô Hạo.
Tôi đang ngồi trên chiếc giường lớn của chúng tôi.
Trên tường vẫn còn treo ảnh cưới ngọt ngào của hai đứa.
Tôi vội vàng nhìn ngày tháng trên điện thoại.
Ngày 15 tháng 7.
Ngày thứ 5 sau khi Tô Hạo và Thẩm Thanh Thanh t/ự t* vì tình.
Ngày mà tôi bị Triệu Quân lái xe tải ngh/iền n/át chính là hôm nay.
Tôi xuống giường mở cửa.
Lưu Lan Phương trừng mắt nhìn tôi đầy oán h/ận.
"Lý Thanh Ngưng, có phải cô cố ý không?"
"Cô biết rõ sáng nào tôi cũng phải thay tã, thế mà cứ ở lì trong phòng không chịu ra, cô muốn làm tôi x/ấu hổ à?"
Tôi nhìn bà ta, lập tức xin lỗi: "Con xin lỗi, con ngủ quên mất, con giúp mẹ thay ngay đây."
Tôi vừa giúp bà ta thay tã, vừa bị bà ta ch/ửi bới.
"Đồ sao chổi nhà cô."
"Con trai tôi cưới phải cô đúng là vô phúc."
"Cô khắc ch*t con trai tôi rồi!"
Tôi lặng lẽ chịu đựng, không hề phản bác điều gì.
Tôi vừa thay tã xong.
Bố chồng chống gậy từ trong phòng bước ra.
"Lý Thanh Ngưng, còn không mau đi làm bữa sáng, cô muốn bỏ đói bố mẹ chồng à?"
"Con xin lỗi, con đi làm ngay đây."
Tôi lập tức lao vào bếp.
Đến khi bưng bữa sáng ra trước mặt họ.
Lưu Lan Phương đưa tay ra, véo mạnh vào cánh tay tôi.
Tôi đ/au đến chảy nước mắt.
Bà ta lại càng véo mạnh hơn, nghiến răng nghiến lợi nói: "Tại cô hết, nếu không phải vì cô mang sát khí, con trai tôi đã không ch*t."
Bố chồng dùng gậy chống chọc vào người tôi.
"Cả đời này cô phải trả giá cho cái ch*t của con trai tôi!"
Tôi lặng lẽ nhẫn nhịn, không phản kháng, không biện minh.
Sau khi hầu hạ họ xong.
Tôi nói muốn đi b/ệnh viện khám th/ai rồi rời khỏi nhà.
Vừa ra khỏi cửa thì gặp chú Mã đang dắt cháu trai đi m/ua đồ ăn vặt.
Chú chủ động chào hỏi tôi.
Cháu trai nhỏ của chú Mã ngọt ngào gọi tôi là dì Thanh Ngưng, rồi đưa cho tôi một chiếc kẹo mút.
Tôi miệng nói cảm ơn, nhưng trong lòng lại mừng rỡ đi/ên cuồ/ng.
Vì cuối cùng tôi đã chắc chắn, mình đã tái sinh!
Đã ông trời cho tôi cơ hội tái sinh để lật ngược tình thế.
Vậy thì lần này.
Tôi sẽ không bao giờ để bản thân bị xe tải ngh/iền n/át nữa!
Rời khỏi nhà, tôi lái xe đến b/ệnh viện.
Không lâu sau.
Tôi đến ngã tư đường nơi kiếp trước bị Triệu Quân lái xe tải ngh/iền n/át.
Cùng lúc đó.
Một chiếc xe tải không biển số đang lặng lẽ đỗ ở một ngã rẽ khác.
Tiếng còi xe thúc giục vang lên phía sau.
Nhưng tài xế Triệu Quân vẫn không hề lay chuyển.
Đôi mắt hắn đỏ ngầu, ánh mắt sát khí nhìn chằm chằm vào ngã tư phía trước.
Đúng lúc này.
Có người gõ cửa xe hắn.
"Cút, đừng làm phiền tao!"
"Đừng đợi nữa, tôi ở đây này."
Triệu Quân gi/ật mình thò đầu ra ngoài cửa sổ.
Ngay cái nhìn đầu tiên thấy tôi.
Hắn sững sờ.
"Cô... sao cô lại ở đây?"
"Đỗ xe vào lề đường đi, xuống đây nói chuyện."
Vài phút sau.
Tôi và Triệu Quân đến công viên bên cạnh.
Ánh mắt hắn nhìn tôi vẫn luôn lộ rõ sát khí không hề che giấu.
"Có phải anh đinh ninh là tôi hại ch*t vợ anh, Thẩm Thanh Thanh không?"
"Cho nên anh muốn lái xe đ/âm ch*t tôi?"
Triệu Quân lại sững sờ.
Hắn không nói gì, chỉ ngơ ngác nhìn tôi.
"Nếu anh đ/âm ch*t tôi, thì anh đã trúng kế của Thẩm Thanh Thanh rồi."