Anh ta không thể tính đến việc sau khi tôi ch*t, linh h/ồn tôi đã xuất hiện bên cạnh anh ta, không những biết được toàn bộ kế hoạch của anh ta và Thẩm Thanh Thanh, mà còn được tái sinh!
Thấy tôi không nói gì, Tô Hạo trầm giọng: "Coi như chuyện này là anh sai, em lập tức chứng minh với mọi người rằng anh chưa ch*t, rồi đến đồn cảnh sát rút đơn, đón bố mẹ anh ra ngoài đi."
"Anh hứa với em sẽ c/ắt đ/ứt liên lạc hoàn toàn với Thẩm Thanh Thanh, sau này hai chúng ta sẽ sống tốt với nhau."
Tôi có chút ngỡ ngàng: "Anh nghĩ là tôi sẽ tha thứ cho anh sao?"
"Thanh Ngưng, con người ai mà chẳng có lúc sai lầm? Quan trọng nhất là biết sai mà sửa, anh đã biết mình sai rồi, anh cũng hứa với em sau này sẽ không tái phạm nữa, em cho anh một cơ hội không được sao?"
"Tôi cho anh cơ hội, vậy ai cho tôi cơ hội đây?"
"Em nhất định phải cá ch*t lưới rá/ch mới hài lòng sao?"
"Anh yêu Thẩm Thanh Thanh đến thế, anh hứa cả đời sẽ đợi cô ta, vậy thì tôi tác thành cho anh, anh đi mà sống với cô ta đi."
Tôi định lên xe rời đi, nhưng bị anh ta chặn lại, đúng lúc đó bảo vệ lao đến.
"Cô Lý, xin lỗi, chúng tôi sơ suất để anh ta lọt vào đây."
"Chúng tôi đuổi anh ta đi ngay."
Khi Tô Hạo lại bị lôi đi, miệng anh ta vẫn gào thét rằng mình mới là tổng giám đốc của công ty.
Sau đó, Tô Hạo dùng mọi cách để chứng minh thân phận, chứng minh mình còn sống, chỉ tiếc là anh ta đã bị xóa hộ khẩu, trên người lại chẳng có tiền, tất cả thẻ ngân hàng đều đã bị khóa.
Cho nên dù anh ta có vùng vẫy thế nào cũng vô ích.
Chẳng bao lâu sau, vì một bữa ăn, anh ta bị một nhóm c/ôn đ/ồ đá/nh thành kẻ ngốc, suốt ngày lang thang trên đường.
Kết cục của Thẩm Thanh Thanh còn thê thảm hơn, Triệu Quân đợi cô ta quay về liền b/ắt c/óc, nh/ốt vào một căn phòng tối tăm không thấy ánh mặt trời.
Cô ta bị hànhz hạz suốt nửa tháng, đến khi cảnh sát tìm thấy thì th* th/ể đã bốc mùi.
Triệu Quân bỏ trốn, không rõ tung tích.
Bố mẹ Tô Hạo vì tội cố ý gây thương tích với bằng chứng x/ác thực, bị kết án 3 năm tù.
Còn về bố mẹ tôi.
Kết cục của họ cũng chẳng khá khẩm hơn.
Sau khi đoạn tuyệt qu/an h/ệ, họ đưa hết 2 triệu cho con trai.
Cứ ngỡ sau này sẽ được hưởng phúc con cháu.
Nào ngờ con dâu chê nhà mới quá nhỏ, cả nhà không ở vừa, nên đã đuổi họ ra khỏi cửa. Nhưng để m/ua nhà m/ua xe, con trai đã dỗ dành họ b/án đi căn nhà cũ, vét sạch mọi tiền tiết kiệm.
Kết quả là sau khi bị đuổi ra khỏi nhà, họ chẳng có chỗ nào để ở.
Đến cả tiền thuê nhà cũng không có.
Lại đúng vào mùa đông.
Hai người bị ch*t cóng trên đường phố.
Thực ra họ có đến công ty tìm tôi để cầu c/ứu.
Chỉ tiếc là họ đến không đúng lúc, thời gian đó tôi đang cùng đối tác đi tỉnh khác xem xưởng gia công mới xây.
Đến khi tôi biết tin này, họ đã ch*t rồi.
Nói không đ/au lòng là nói dối, dù sao cũng là m/áu mủ ruột rà, nhưng họ rơi vào kết cục này, có thể nói là tự làm tự chịu.
Nếu không phải vì họ coi con trai như mạng sống, không nỡ dạy dỗ, thì cuối đời đã không ch*t thảm như vậy.
Sau đó, tôi sinh đứa bé ra, một mình nuôi nấng nó khôn lớn, người ngoài đều gọi tôi là "người đàn bà thép".
Một mình vừa quản lý công ty, vừa nuôi dạy con cái.
Nhưng chỉ trong lòng tôi mới hiểu rõ.
Nếu tôi không mạnh mẽ, thì chẳng có ai thương xót tôi cả.
Nhưng may mắn là bóng tối cuối cùng sẽ tan biến, chỉ cần kiên cường vượt qua, sẽ nhìn thấy ánh bình minh của ngày mai.
(Hết)