Ngày tôi được nhận về nhà, thiên kim giả tuyên bố sẽ cư/ớp đoạt mọi thứ của tôi.
Cô ta cư/ớp trang sức, cư/ớp phòng ở, cư/ớp vị hôn phu, tôi đều mặc kệ.
Cho đến khi định cư/ớp hạng nhất của tôi, cô ta thất bại.
Cô ta nỗ lực đến mức gần như quên cả giấc ngủ, nhưng kết quả thi vẫn kém tôi mười lăm điểm.
Cô đỏ hoe mắt, cố tỏ ra cứng cỏi:
"Chỉ kém mười lăm điểm thôi, lần sau nhất định tôi sẽ vượt qua cô."
Còn tôi chỉ đẩy gọng kính, nhìn cô như nhìn một kẻ ngốc.
"Mấy bài toán áp chót cô không làm nổi, tôi có đến sáu cách giải."
Cái miệng của tôi, nói dễ nghe thì là thẳng thắn, nói khó nghe thì là chua ngoa, cay nghiệt.
Năm lớp ba tiểu học, tôi đã chỉ ra bước giải sai của giáo viên toán ngay trước mặt cả lớp.
Còn bồi thêm một câu: "Trình độ của thầy, còn không bằng con trâu nhà bố tôi cày ruộng chăm chỉ đâu."
Suýt chút nữa làm giáo viên toán lên cơn đ/au tim.
Sau này lên cấp hai, có một nam sinh chặn tôi ở hành lang để tỏ tình.
Tôi ôm xấp đề toán vừa phát, chẳng buồn ngẩng đầu: "Lần thi tháng trước cậu được 28 điểm toán, gen kém quá, đừng làm ảnh hưởng đến thế hệ sau của tôi."
Cậu nam sinh ấy đỏ bừng mắt, khóc chạy tọt về lớp, từ đó thấy tôi là tránh đường.
Nhưng vì tôi là học bá, chính x/ác hơn là "học thần" thường xuyên đứng đầu khối, mọi người đều sẵn sàng nhường nhịn tôi.
Những giáo viên yêu quý tôi bảo đó là cốt cách văn nhân.
Bố mẹ tôi vì thế thường thở dài, khuyên tôi nên dịu dàng hơn.
Mẹ tôi thường vuốt má tôi nói: "Con gái à, con hay nói lời chua cay quá, tướng mạo cũng đổi khác rồi."
"Nhìn cái nhíu mày của con kìa, ngày nào cũng cau có, chẳng khác gì bà cụ non."
Lúc ấy tôi mới lên lớp tám, vừa mới nảy sinh ý thức làm đẹp, biết lén dành tiền tiêu vặt m/ua kẹp tóc, đứng trước gương mím môi.
Tôi soi gương hồi lâu, nhận ra mình quả thực có chút không đáng yêu.
Từ đó về sau, tôi học cách chuyển những lời chua cay chực trào ra miệng thành những lời càm ràm trong đầu.
Trên mặt tôi luôn giữ vẻ bình thản, không gợn sóng.
Người khác nói gì tôi cũng chẳng đáp lời, thực sự không nhịn nổi thì chỉ biết đảo mắt.
Lâu dần, ai cũng bảo Liên Tĩnh đã trở nên hiền lành, ít nói, chỉ có tôi biết, những lời càm ràm trong bụng tôi đã có thể quấn quanh trái đất ba vòng.
Ví dụ như bây giờ.
Tôi nhìn Tề Chi Chi ngồi trên ghế sofa da, sống không bằng ch*t nhất quyết không chịu về nhà mình, thầm đảo mắt trong lòng.
Cô ta ôm ch/ặt cánh tay mẹ Tề, vùi đầu vào lòng bà, khóc nức nở, nước mắt ngắn dài: "Mẹ, con không muốn đi, con đã ở đây mười sáu năm rồi, con chỉ còn mẹ và anh thôi, con không quen họ, con không muốn đi theo họ."
Cái "họ" cô ta nhắc đến, chính là tôi và bố mẹ tôi.
Hôm nay là ngày hai gia đình chúng tôi nhận lại con.
Mười sáu năm trước, b/ệnh viện bế nhầm trẻ sơ sinh, tôi lớn lên trong gia đình họ Liên ở quê, còn thiên kim thực sự của nhà họ Tề là Tề Chi Chi, lại được bố mẹ tôi nuôi dưỡng suốt mười sáu năm.
Cho đến tháng trước, Tề Chi Chi gặp t/ai n/ạn xe hơi, cần truyền m/áu, mới phát hiện cô không phải con ruột.
Sau một hồi điều tra, họ đã tìm đến nhà chúng tôi.
Bố mẹ tôi là người rất tốt.
Tuy không giàu sang như nhà họ Tề, nhưng ở làng chúng tôi, cũng thuộc hàng khá giả bậc nhất.
Thế nhưng giờ đây, Tề Chi Chi lại không chịu nhận họ.
Anh ruột tôi, Tề Hạo, cũng lên tiếng, anh nhíu mày, bênh vực: "Thôi đừng nói nữa, dù thế nào đi nữa, Chi Chi mới là em gái tôi!"
"Em ấy sống ở nhà chúng tôi mười sáu năm, tình cảm đâu phải nói c/ắt là c/ắt được."
"Nếu các người cứ cưỡng ép bắt em ấy đi, lỡ em ấy có chuyện gì, các người chịu trách nhiệm nổi không?"
Tôi ngước mắt liếc anh ta, trong lòng lại thầm đảo mắt.
Lúc này, mẹ ruột tôi, bà Tề, lên tiếng.
Bà nhìn mẹ tôi, trên mặt nở nụ cười áy náy và xót xa vừa đủ, mắt đỏ hoe, nước mắt lưng tròng: "Bà Liên, bà xem thế này có được không?"
"Đã Chi Chi không muốn về, thì cứ để em ấy ở lại đây một thời gian vậy."
"Dạo trước em ấy mới gặp t/ai n/ạn, chân chưa lành hẳn, cũng không tiện chuyển nhà."
Bà ngừng một chút, mang theo chút thái độ bề trên: "Hơn nữa, môi trường giáo dục bên các người, chắc chắn không bằng trường trọng điểm ở đây."
"Chi Chi sắp lên năm cuối cấp ba rồi, không thể lỡ việc học được. Cứ để Chi Chi ở lại đây một thời gian đã."
"Đợi em ấy thi đại học xong, chúng ta lại bàn chuyện này sau."
Mẹ tôi là người thật thà, vụng về, gặp cảnh này đương nhiên không biết đối đáp sao.
Con gái ruột nói trước mặt nhiều người như vậy là không muốn theo bà, bà cũng không thể cưỡng ép kéo đi.
Bà đứng đó, cuối cùng chỉ lặng lẽ lau nước mắt.
Nhìn đôi mắt đỏ hoe và bờ vai run nhẹ của mẹ tôi, lửa gi/ận trong lòng tôi bỗng bốc lên ngùn ngụt.
Tôi lặng lẽ bước lên một bước, nhẹ nhàng nắm tay mẹ tôi, nhìn bà bằng ánh mắt trấn an.
Yên tâm đi mẹ.
Tôi thầm nói.
Con nhất định sẽ đưa cô ta về.
Dù cô ta không muốn, con cũng có vô vàn cách để cô ta cam tâm tình nguyện đi theo con.
Ở nhà họ Tề ba ngày, tôi đã có thể tóm gọn đặc điểm của gia đình này một cách chính x/ác.
Mẹ Tề là một người theo chủ nghĩa lý tưởng không khoan nhượng, nói khó nghe thì là có chút thiếu thực tế.