Sau cuộc mây mưa, M/ộ Đình Thâm ném bộ nội y gợi cảm đã bị anh x/é nát về phía tôi.

"Lát nữa dọn dẹp phòng cho sạch sẽ, đồ đạc của cô trong nhà này thì mang đi hết."

"Hạ Vân mới về nước chưa có chỗ ở, sẽ đến đây ở nhờ, tôi không muốn cô ấy biết qu/an h/ệ giữa tôi và cô."

"Yên tâm, theo tôi lâu như vậy, tôi sẽ không để cô chịu thiệt, vừa hay có một người anh em của tôi để mắt đến cô."

"Cô vốn dĩ hiểu chuyện, sẽ đi gặp anh ta chứ?"

Lời M/ộ Đình Thâm nói nặng nề giáng xuống lòng tôi.

Tuy là câu hỏi, nhưng lại như lời thông báo không cho phép tôi từ chối.

Tôi nhếch môi, mối qu/an h/ệ giữa tôi và M/ộ Đình Thâm vốn dĩ là một cuộc giao dịch đôi bên cùng có lợi.

Giờ đây người mà anh thực sự chờ đợi đã trở về, kẻ mạo danh như tôi đương nhiên nên bị chuyển tay cho người khác.

"Được, tôi sẽ đi gặp anh ta."

Thấy tôi nghe lời như vậy, M/ộ Đình Thâm vươn tay kéo tôi vào lòng.

Sau cuộc ân ái vừa rồi, trên người anh vẫn còn lưu lại những vết cào do móng tay tôi để lại.

Anh liếc nhìn, ánh mắt nhìn tôi lại thoáng chút d/ục v/ọng.

"Vẫn là cô chơi bời phóng khoáng mới thú vị."

"Lát nữa tôi bảo trợ lý mang quần áo đến, cô thu dọn đồ đạc xong xuôi rồi hãy đi."

Tôi cuộn mình trong chăn, chịu đựng nụ hôn nóng bỏng của M/ộ Đình Thâm.

Trước khi một lần nữa lại gần gũi, chuông cửa vang lên.

Trợ lý cúi đầu bước vào.

Anh ta xách theo một chiếc vali và vài cái túi giấy.

M/ộ Đình Thâm tùy ý cầm lấy một bộ ném về phía tôi.

"Kiểu váy mới mà cô thích."

"Coi như món quà cuối cùng tôi tặng cô."

Tôi nắm ch/ặt gấu váy, sống mũi cay xè.

Trải qua vô số đêm mặn nồng, M/ộ Đình Thâm đã sớm quen thuộc với số đo của tôi.

Hai năm nay, quần áo anh tặng tôi đã chất đầy một tủ.

Nhưng công việc của tôi thường xuyên phải chạy ngoài công trường, thực ra chẳng có mấy cơ hội để mặc.

Giờ đây thực sự phải đi rồi, tôi chỉ muốn mang theo cuốn sổ phác thảo thiết kế và vài bộ đồ lót.

Dù sao những thứ khác có mang đi thì cuối cùng cũng không thuộc về tôi.

Chiếc vali chỉ mới lấp đầy một phần tư.

M/ộ Đình Thâm nhíu mày, có vẻ rất không hài lòng.

"Đàm Hinh, cô giữ lại những thứ này là còn muốn quay lại sao?"

"Cô vốn dĩ biết chừng mực, đừng làm khó tôi."

Trái tim tôi thắt lại dữ dội.

Tôi vươn tay nhét hết quần áo vào trong vali.

M/ộ Đình Thâm thấy tôi ngoan ngoãn nghe lời, quay người ra ban công nghe điện thoại.

Qua lớp cửa kính, tôi thấy anh cười rất dịu dàng.

Đầu dây bên kia chắc hẳn chính là Hạ Vân rồi.

Thu dọn đồ đạc xong, M/ộ Đình Thâm cũng nghe điện thoại xong.

"Trợ lý sẽ đưa cô đi, tôi đã thuê cho cô một căn hộ ở phía Nam thành phố, cô cứ ở đó trước đi."

Tôi vô thức thốt lên: "Không cần đâu, chỗ đó xa viện thiết kế quá."

Gương mặt vốn đang tươi cười của M/ộ Đình Thâm bỗng chốc sầm lại, anh vô cùng bất ngờ trước việc hôm nay tôi đã mấy lần làm trái ý anh.

"Vậy tùy cô."

Tôi xách vali không hề quay đầu lại.

Cánh cửa đóng sầm lại phía sau, kéo theo trái tim tôi cũng vang lên tiếng rạn nứt.

M/ộ Đình Thâm nói đúng, tôi vốn dĩ rất hiểu chuyện.

Trong việc bị vứt bỏ này, tôi tuyệt đối sẽ không làm anh khó xử.

Tôi bảo trợ lý thả tôi xuống gần công ty.

Hai năm nay theo M/ộ Đình Thâm, trong thẻ của tôi đã có một khoản tiền dư dả.

Tôi thuê một căn phòng tiêu chuẩn ở khách sạn đối diện, định bụng bận xong đợt này sẽ đi tìm nhà thuê.

Thư viện mà tôi tham gia thiết kế sắp hoàn thành, thứ Hai tới sẽ tổ chức buổi lễ tuyên dương.

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng gạt bỏ gương mặt của M/ộ Đình Thâm ra khỏi tâm trí.

Nhưng chẳng có tác dụng gì.

Tôi cuộn tròn trên giường, cảm thấy đêm tối lạnh thấu xươ/ng.

Buổi lễ tuyên dương vào thứ Hai, tôi mặc chiếc váy mà M/ộ Đình Thâm tặng.

Anh là nhà đầu tư chính của dự án thư viện, hôm nay cũng sẽ có mặt.

Trước khi ra khỏi cửa, tôi mở khung chat được ghim lên đầu, hy vọng nhận được sự khích lệ từ M/ộ Đình Thâm.

Nhưng hy vọng tan thành mây khói, khung chat yên ắng lạ thường, ngoài một tấm danh thiếp mà M/ộ Đình Thâm gửi qua.

"Nhớ kết bạn, tôi sẽ sắp xếp cho hai người gặp mặt."

Các đồng nghiệp trong nhóm dự án đã đến, thấy tôi tới liền hỏi han ân cần: "Không nghỉ ngơi tốt à? Sao lại đeo hai quầng thâm mắt to đùng thế kia?"

Tôi gượng cười, mấy đêm nay đều không ngủ được, phấn nền cũng không che nổi vệt xanh xao dưới mắt.

"Không sao, lát nữa lên bục nhận giải tôi nhất định sẽ lấy lại tinh thần."

Dưới sân khấu chật kín người, ánh mắt tôi dừng lại trên người M/ộ Đình Thâm, anh đang nghe điện thoại, suốt cả buổi không hề nhìn tôi lấy một cái.

Tôi thu hồi ánh mắt, chuẩn bị bước lên bục phát biểu nhận giải.

Dự án thư viện này tôi đã theo sát từ lúc thực tập, trong thời gian đó đã sửa bản thiết kế không biết bao nhiêu lần, chạy công trường không biết bao nhiêu bận, giờ đây cuối cùng cũng nhìn thấy thành quả.

Cách đây không lâu, M/ộ Đình Thâm từng vì tôi hoàn thành thành công dự án đầu tiên mà vui mừng, đưa tôi đi ăn ở nhà hàng Tây mà các cặp đôi nhất định phải đến ở phía Nam thành phố.

Giờ đây, tâm trí anh lại không còn đặt ở chỗ tôi nữa rồi.

Tôi hít một hơi thật sâu rồi bước lên bục, nắm ch/ặt tờ giấy phát biểu đã thuộc lòng từ lâu.

Ống kính truyền thông dưới sân khấu chĩa thẳng vào tôi, tôi vừa định mở lời.

"Rất vui được đại diện cho..."

Cánh cửa hội trường bỗng nhiên bị người đẩy ra, ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung vào cánh cửa vừa mở đó.

Tôi thấy một người phụ nữ bước từng bước tiến vào, M/ộ Đình Thâm lập tức bước ra đón.

"Hạ Vân, sao em lại tới đây?"

Hóa ra là cô ta, ánh mắt tôi tối sầm lại.

Lãnh đạo viện thiết kế lên tiếng: "Xin lỗi, xin hỏi có chuyện gì vậy?"

Hạ Vân mang đôi giày cao gót bước đến cạnh tôi, giơ bản thiết kế đã chuẩn bị sẵn trong tay lên.

"Tôi muốn tố cáo Đàm Hinh, cô ta đạo nhái thiết kế của tôi!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Công ty dọa đuổi việc tôi, nhưng tôi lại là tiểu thư của ông chủ lớn

Chương 8
Giới thiệu: Bí mật Chu Niệm là thiên kim tiểu thư của Tập đoàn Hoa Chấn không một ai hay biết. Cô làm việc bán mạng tại công ty nhưng lại bị đồng nghiệp là Lâm Duyệt bỏ thuốc, cướp dự án, tung tin đồn thất thiệt, thậm chí cả bạn trai cũng không tin tưởng cô. Khi cô trở về nhà tìm cha mình, chủ tịch tập đoàn đã đích thân đến công ty để chống lưng cho cô. Kết quả, Lâm Duyệt và Giám đốc Vương bị sa thải, còn bạn trai thì vô cùng hối hận. Đây là một cuốn tiểu thuyết ngôn tình hiện đại đầy sảng khoái, kể về hành trình phản công báo thù của thiên kim tiểu thư ẩn danh, vả mặt kẻ tiểu nhân, cuối cùng đạt được hạnh phúc trọn vẹn trong cả sự nghiệp lẫn gia đình.
Báo thù
0