Đây chắc chắn là bữa tiệc đầy tháng mà tin nhắn kia đã nhắc đến.
Tôi bỗng thở phào nhẹ nhõm.
Bước chân chậm lại.
Tiệc đầy tháng diễn ra đúng kế hoạch, vậy cái gọi là ông Tống, tức là bố của bé Hồng Hồng chắc chắn cũng ở đó.
Còn chồng tôi, Tống Lương Bình, đang ở công ty xử lý lỗi phần mềm.
Cho nên, ông Tống mà cô ta nói chắc chắn là người khác.
Là do tôi suy diễn quá nhiều.
Tôi mỉm cười bước tới.
Cảm thấy bực mình vì sự đa nghi của bản thân.
Tuy nhiên, về việc Tống Lương Bình chuyển khoản cho trung tâm, tôi vẫn còn chút thắc mắc, định bụng sẽ hỏi lại quản gia.
Chắc chắn là anh ấy chuyển nhầm rồi.
Thế nhưng, tôi vừa đến cửa.
Liền nhìn thấy một bóng hình quen thuộc.
"Ôi chao, cuối cùng cũng được thấy cháu đích tôn của bà rồi!"
Là giọng của mẹ chồng tôi.
Tôi không thể tin vào những gì mình đang thấy.
Cánh cửa khép hờ.
Khe hở lộ ra vừa đủ để tôi nhìn rõ cảnh tượng bên trong.
Trang trí bóng bay màu xanh da trời khiến cả căn phòng rạng rỡ hân hoan.
Trên chiếc bàn đối diện cửa chính bày đầy bánh ngọt và bánh kem, trung tâm là một khung ảnh in dấu chân trẻ sơ sinh.
Cuốn lịch lật trang giúp tôi nhìn rõ mồn một ngày sinh của bé Hồng Hồng.
Thật trớ trêu, nó chỉ chênh lệch đúng một tháng so với con gái tôi.
Mẹ chồng tôi chen vào phía sau bàn, chiếm lấy vị trí trung tâm, bế cháu nội cười đến mức không thấy cả mắt.
"Nếu không phải còn phải chăm sóc đứa ở nhà, bà đã sớm đến thăm cháu đích tôn của bà rồi!"
"Mẹ, mẹ đ/è vào Khả Quân rồi."
Giọng nói khó tin vang lên.
Người đàn ông ân cần đưa tay, kéo người phụ nữ bên cạnh vào lòng mình.
"Sao mặc ít thế này? Lát nữa anh ra xe lấy áo khoác cho em."
Dáng vẻ anh cúi đầu thì thầm đó.
Tôi đã thấy vô số lần.
Đó là chồng tôi, Tống Lương Bình.
Tôi vịn vào khung cửa, suýt chút nữa đứng không vững.
Giây phút này, đại n/ão tôi bình tĩnh đến đ/áng s/ợ.
Những hình ảnh từ vài tháng trước như thước phim quay ngược lại trong đầu tôi.
Những điều vốn dĩ tôi thấy bất thường cuối cùng cũng trở nên sáng tỏ.
Khi tôi mang th/ai, bác sĩ đá/nh giá điều kiện sinh thường không tốt, không những phải nằm bất động để dưỡng th/ai mà còn phải sinh mổ.
Tống Lương Bình rất xót tôi.
Anh bảo tôi ở nhà nghỉ ngơi cho an tâm.
Một mình anh chạy đôn chạy đáo khắp các trung tâm chăm sóc sau sinh có tiếng ở Dung Thành.
Nào là dùng thử cơm dưỡng sinh, nào là lập bảng so sánh, tất cả đều một tay anh lo liệu.
Nhìn gương mặt mệt mỏi của anh lúc đó, tôi đã cảm động vô cùng.
Cuối cùng anh quyết định chọn trung tâm Bối Bối nổi tiếng nhất thành phố.
Hơn nữa nhất định phải là năm mươi sáu ngày.
Tôi chê đắt, lại còn tỏ ra kinh ngạc trước đề nghị của anh.
Tống Lương Bình vốn không phải người tiêu xài hoang phí, sao anh lại đột nhiên thay tính đổi nết, muốn chi hai mươi vạn để tôi ở cữ?
Khác với ý định của anh, tôi muốn chọn trung tâm gần nhà hơn, giá cả phải chăng hơn, và thời gian cũng chỉ muốn chọn hai mươi tám ngày.
Suy cho cùng, trung tâm tốt hay không, cuối cùng phải ở qua rồi mới biết.
Ngộ nhỡ lúc ở cữ không hài lòng, mà tiền đã đóng rồi, đến lúc đó đòi hoàn tiền lại là chuyện phiền phức.
Nhưng Tống Lương Bình lại khăng khăng nói sinh mổ thì cần hồi phục lâu hơn.
"Hơn nữa bé còn nhỏ như vậy, hai tháng đầu có điều dưỡng viên và y tá chuyên nghiệp chăm sóc hai mươi bốn giờ, chúng ta cũng yên tâm hơn!"
"Tiền thì còn ki/ếm được, nhưng ở cữ là chuyện trọng đại cả đời."
"Vợ à, trong lòng anh em là ưu tiên số một, anh chỉ muốn em đỡ vất vả hơn thôi."
Những lời anh nói đó, lúc này vẫn còn văng vẳng bên tai tôi.
Nhưng giờ đây.
Tôi trừng mắt nhìn người bên trong.
Không khỏi nghi ngờ.
Anh chọn trung tâm tâm huyết như vậy, thực sự là vì tôi sao?
Ngày trước chúng tôi vội vã chuyển khỏi trung tâm.
Cũng chỉ vì một chuyện không quá lớn.
Sau khi tôi sinh.
Công việc của Tống Lương Bình đột nhiên bận rộn hơn hẳn.
Cũng may, trung tâm Bối Bối đắt xắt ra miếng.
Điều dưỡng viên ở đó rất chuyên nghiệp, y tá cũng rất tận tâm, dù là ban đêm cũng không hề ngủ gật, một lòng một dạ xoay quanh đứa bé.
Khỏa lấp khoảng trống khi Tống Lương Bình không thể lúc nào cũng giúp tôi chăm sóc con.
Ban đầu tôi rất hài lòng.
Cho đến ngày thứ hai mươi tám.
Ngày hôm đó Tống Lương Bình hiếm khi không phải tăng ca, ở lại trung tâm ăn sáng cùng tôi.
Chúng tôi đang nói nói cười cười.
Đột nhiên, anh chỉ vào hộp cơm hét lớn:
"Sâu kìa! Vợ tôi mới sinh xong, các người lại cho cô ấy ăn thứ này sao?"
Tôi ghé sát vào xem.
Quả nhiên!
Trong chiếc bánh bao chay không biết tại sao lại có nửa con sâu.
Quản gia và đầu bếp đều chạy tới xin lỗi, và đề xuất phương án bồi thường bằng cách tặng thêm phiếu giảm giá hai ngàn tệ.
Tôi thấy thế là được rồi.
Nhưng lạ thay.
Tống Lương Bình vốn luôn ôn hòa, lúc đó lại như biến thành người khác.
Thái độ kiên quyết, lời lẽ gay gắt.
Ngay trong ngày đó đã đưa tôi rời khỏi trung tâm.
Lúc ấy tôi không hiểu tại sao.
Còn trách anh xử sự quá bốc đồng.
Nhưng chẳng bao lâu sau đã được anh dỗ dành cho nguôi ngoai.
Còn bây giờ, tôi đã hiểu.
Tại sao một người luôn tằn tiện như Tống Lương Bình lại chọn trung tâm cao cấp ở trung tâm thành phố, tại sao anh lại vội vã bắt tôi chuyển đi như vậy?
Tất cả đều do anh thiết kế.
Chỉ để cho người phụ nữ trong phòng kia, được dọn vào căn phòng mà tôi đã bỏ tiền ra thuê!
Còn sau khi tôi sinh xong,
lý do khiến anh đột nhiên trở nên bận rộn.
Chỉ có một.