"Có lẽ anh không biết – mỗi lần cô ta càu nhàu với tôi rằng anh 'keo kiệt', tôi đều chỉ muốn đảo mắt. Thu nhập 100 ngàn, lo nhà lo xe, đi du lịch cô ta chỉ việc xách giỏ còn anh là người móc ví, vậy mà mở miệng ra là cô ta nói 'anh không nỡ chi tiền cho tôi'. Tôi hỏi cô ta anh không nỡ ở chỗ nào? Cô ta bảo anh không bao giờ làm mấy trò chạy vặt nửa đêm hay đăng ảnh khoe khoang trên vòng bạn bè như bạn trai người ta."
Cô ấy dừng lại một chút, xúc một miếng cơm vào miệng.
"Lúc đó tôi đã muốn nói – đó gọi là người bình thường, không gọi là keo kiệt."
Nồi cá nấu dưa chua bốc hơi nghi ngút, vị tê của hạt tiêu xuyên thẳng vào khoang mũi.
Tôi đặt đũa xuống.
"Hôm nay cô đến đây, chỉ để nói với tôi chuyện này thôi sao?"
Khương D/ao nhai hết cơm trong miệng, cầm khăn giấy lau khóe môi.
Cô ấy nhìn tôi, ánh mắt đó chứa đựng một thứ gì đó mà tôi không sao gọi tên được.
"Cũng không hẳn."
"Vậy là gì?"
Cô ấy không trả lời. Đẩy đĩa gà xào cay về phía tôi: "Ăn cơm trước đi. Gà nguội là không ngon đâu."
【Chương 3】
Ba ngày sau đó, Khương D/ao đến thêm hai lần.
Lần đầu tiên xách theo trái cây, giúp tôi thay đất cho chậu trầu bà đã ch*t khô trên ban công mà Lâm Vi Vi từng nuôi.
Lần thứ hai chẳng mang gì cả, nhưng cô ấy lục trong bếp ra một túi bột mì, nhào bột suốt 20 phút rồi làm hai bát mì thủ công.
Nước dùng là trứng và cà chua.
Tôi bưng bát đứng ở cửa bếp, nhìn cô ấy dùng khăn ẩm lau vết bột mì trên mặt bếp. Tay áo chiếc áo phông trắng xắn lên tận khuỷu tay, trên cẳng tay lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng.
Khi cô ấy làm người mẫu xe hơi tại các triển lãm, giày cao gót, váy sequin, trang điểm đậm môi đỏ, chỉ cần đứng trước ống kính là mọi ánh nhìn trong triển lãm đều dồn cả vào cô ấy.
Vậy mà lúc này, cô ấy đang mặc chiếc áo phông cũ của tôi – cổ áo đã dão ra – ngồi xổm trước bếp lau vết dầu mỡ, trên tóc còn dính một chút bột mì.
Sự tương phản này thật quá lớn.
"Anh nhìn cái gì mà nhìn?" Cô ấy không ngẩng đầu lên.
"...Bột mì, trên tóc cô kìa."
Cô ấy đưa tay lên sờ, nhưng lại sờ nhầm hướng.
Tôi do dự một chút, bước tới, giơ tay nhẹ nhàng phủi sạch vệt bột mì trên tóc mai cô ấy. Khi đầu ngón tay chạm vào vành tai cô ấy, vai cô ấy khẽ căng lên.
Tôi rụt tay lại.
"Xong rồi."
Cô ấy cúi đầu xoay người tiếp tục lau bếp, tốc độ nhanh hơn lúc nãy khá nhiều.
Đêm đó khi cô ấy chuẩn bị về, cô ấy khựng lại ở cửa.
Đứng quay lưng về phía tôi khoảng 5 giây, rồi xoay người lại.
"Thẩm Chu."
"Ừ?"
"Anh có muốn cưới em không?"
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
Cô ấy bước tới một bước. Đèn cảm ứng ở hành lang được kích hoạt bởi hành động của cô ấy, ánh sáng trắng chiếu lên mặt, biểu cảm của cô ấy không hề có chút ý đùa cợt nào.
"Em nghiêm túc đấy."
"...Có phải cô uống say rồi không?"
"Em không uống rư/ợu."
Cô ấy hít sâu một hơi.
"Em làm nghề này đã 4 năm rồi. Triển lãm xe, sự kiện thương mại, livestream, người nào mà em chưa gặp qua. Những kẻ giàu có, màu mè, dẻo miệng, nhiều vô kể. Người thực sự đáng tin cậy chỉ đếm trên đầu ngón tay, anh là một trong số đó."
Cô ấy dừng lại một chút.
"Lâm Vi Vi quá quắt lắm, không xứng với anh."
Sau đó cô ấy nói câu đó.
"Chỉ cần anh chịu cưới em, em sẽ giải nghệ. Nấu cơm giặt đồ cho anh, mỗi ngày bóp chân cho anh, tuyệt đối không làm mình làm mẩy."
Đèn hành lang hết thời gian trễ, kêu tách một tiếng rồi tắt ngóm.
Trong bóng tối tôi không nhìn rõ biểu cảm của cô ấy, nhưng nghe được hơi thở của cô ấy nặng hơn bình thường.
Tôi đưa tay quờ lên tường, đèn lại sáng lên.
Ánh mắt cô ấy vẫn là kiểu nhìn thẳng, không hề vòng vo đó. Vành tai hơi ửng đỏ.
"Cô ấy là bạn thân của cô." Tôi nói.
"Phải."
"Cô không thấy làm vậy..."
"Cô ta chặn anh, dọn đi, đăng bài ch/ửi anh là đồ tồi." Khương D/ao ngắt lời tôi, "Là cô ta chọn."
"Cô không sợ người khác nói cô..."
"Em không quan tâm người khác nói gì."
Cửa nhà hàng xóm ở hành lang mở ra, một ông chú đi dép lê thò đầu ra nhìn một cái rồi lại rụt vào.
Tôi hạ thấp giọng xuống.
"Cô chắc chứ?"
"Nói cho anh biết, em làm quyết định gì từ trước đến nay chưa bao giờ dây dưa. Nghĩ kỹ là nghĩ kỹ. Anh có đồng ý hay không thì cho một câu dứt khoát đi."
Tôi tựa vào khung cửa, nhìn cô ấy.
Khương D/ao, 26 tuổi, người mẫu xe hơi có chút tiếng tăm trong nghề. Cao 1 mét 72, vóc dáng là kiểu khiến các đối tác sẵn sàng dành vị trí trung tâm cho cô ấy. Ngoài khuôn mặt và vóc dáng, mấy ngày nay tôi còn thấy được những điều khác – cô ấy làm việc nhà nhanh nhẹn, nói chuyện không vòng vo, không bao giờ lục điện thoại tôi, không lấy mấy đoạn video ngắn của người khác ra để chất vấn tôi có yêu cô ấy hay không.
Số lần cô ấy đến nhà tôi mấy ngày nay còn nhiều hơn tổng số lần Lâm Vi Vi nấu cơm cho tôi trong suốt 3 năm qua.
"Ngày mai."
Cô ấy chớp mắt.
"Cục dân chính 8 giờ rưỡi mở cửa." Tôi nói, "Đến sớm một chút."
Khóe miệng cô ấy nhếch lên một chút, nhưng nhanh chóng kìm lại.
"Vậy em đến lúc 7 giờ rưỡi."
"Được."
"Anh đừng có đến muộn đấy."
"Không đâu."
Cô ấy xoay người đi đến chỗ thang máy, nhấn nút xuống. Trước khi cửa thang máy mở ra, cô ấy quay đầu nhìn tôi một cái.
Đèn hành lang lại tắt.
Nhưng tôi đã nhìn thấy độ cong khóe miệng mà cô ấy không kìm lại được trong bóng tối.
Tôi đóng cửa, tựa lưng vào cánh cửa đứng một lúc.
Nhịp tim đ/ập nhanh hơn lúc nãy khá nhiều.
Đây gọi là gì đây? Yêu đương chạy marathon 3 năm, chia tay chưa đầy một tuần đã đi đăng ký kết hôn?
Nhưng tôi lại không nói ra được chỗ nào không ổn.
Thậm chí còn có một cảm giác an tâm khó hiểu.
【Chương 4】