Thanh mai trúc mã Giang Nghiên nói rằng cậu ấy từng bị tổn thương trong tình yêu, nên mới đặt ra những yêu cầu khắt khe đến vô lý với một kẻ lụy tình như tôi.
“Ôn Yểu, không phải cậu thích tôi sao? Cho cậu cơ hội thể hiện đấy, giúp tôi hẹn hoa khôi trường ra ngoài đi.”
Da mặt tôi mỏng, nghe vậy liền bật khóc định bỏ đi.
Thế nhưng Giang Nghiên lại ép tôi vào góc tường.
“Đây chỉ là một bài kiểm tra dành cho cậu thôi, đợi đến khi cậu vượt qua 99 bài kiểm tra, tôi sẽ ở bên cậu.”
Tôi tin rồi, bắt đầu ngày đêm giúp cậu ta làm mọi việc.
Giang Nghiên đi uống rư/ợu với cô gái khác, tôi lái xe đến đón.
Giang Nghiên hẹn hò với cô gái khác, tôi đội mưa đi đưa đồ.
Cuối cùng cũng đến bài kiểm tra thứ 99.
Đêm khuya, Giang Nghiên quên mang theo bao cao su, gọi điện bắt tôi mang qua cho cậu ta.
Nhìn hộp cuối cùng còn sót lại trong tay, tôi rơi vào trầm tư.
Chưa đợi tôi kịp mở lời.
Thiếu niên bên cạnh đã gi/ật lấy điện thoại, giọng khàn đặc.
“Không đi.”
“Tôi và chị đây lát nữa còn có việc quan trọng cần làm, anh tự đi mà m/ua.”
Giang Nghiên vốn luôn bất cần đời bỗng chốc nổi cáu.
“Ôn Yểu! Cậu đang làm cái gì thế?! Nói cho rõ ràng cho lão tử!”
“Tút tút…”
Chưa đợi đầu dây bên kia nói xong, Cố Sơ Bạch đã nhấn nút ngắt cuộc gọi.
“Ồn ch*t đi được.”
Cậu ấy đặt điện thoại lại đầu giường, rồi lại vùi mặt vào hõm cổ tôi.
“Chị ơi, anh ta thật không biết thông cảm cho người khác gì cả.”
“Chị đang trong kỳ kinh nguyệt, sao anh ta có thể bắt chị làm loại việc này chứ?”
Những sợi tóc của thiếu niên cọ vào cằm tôi, ngứa ngáy.
Không biết có phải tôi lầm tưởng hay không, mà tôi lại nhìn thấy thoáng bóng dáng của Giang Nghiên trên người cậu ấy.
Nhưng Cố Sơ Bạch không phải là Giang Nghiên.
Giang Nghiên chưa bao giờ thản nhiên sà vào lòng làm nũng với tôi như vậy.
Nếu thấy tôi bộ dạng này, chắc chắn Giang Nghiên sẽ nhíu mày đầy mất kiên nhẫn.
“Ôn Yểu, cậu có cần phải thế không? Chẳng qua chỉ là bảo cậu đi đưa đồ thôi mà, làm bộ làm tịch cái gì?”
Phải để tôi giải thích bao nhiêu lần, cậu ta mới miễn cưỡng đồng ý.
“Được rồi, thế đợi cậu nghỉ ngơi khỏe rồi hãy đưa.”
Một bàn tay luồn vào trong chăn, cẩn thận đặt lên bụng dưới của tôi, kéo dòng suy nghĩ của tôi trở về thực tại.
“May mà chị vừa gặp em ở dưới lầu, nếu không một mình đ/au bụng thế này thì phải vượt qua làm sao đây…”
Thiếu niên ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy sáng rực.
“Chị lát nữa muốn ăn gì? Cháo trắng? Mì nước? Em đều biết làm…”
Tôi ngượng ngùng ném hộp bao cao su đặt nhầm sang một bên.
“Gì cũng được… chỉ là có làm phiền cậu quá không?”
“Không phiền đâu.”
Cố Sơ Bạch cười lộ ra hai chiếc răng khểnh.
“Chị em đã dặn là phải chăm sóc chị thật tốt, đây là việc em nên làm mà.”
Trong bếp truyền đến tiếng nồi niêu va chạm, bóng dáng thiếu niên thoăn thoắt đi lại.
Tôi bỗng thấy, hóa ra Giang Nghiên cũng chẳng tốt đẹp đến thế.
Tôi và Giang Nghiên là thanh mai trúc mã.
Ngày nhỏ, bố mẹ bận rộn công việc, thường đến giờ cơm cũng chẳng thấy bóng dáng đâu.
Giang Nghiên sống ngay nhà bên cạnh.
Mỗi khi mẹ cậu ấy nấu cơm, cậu ấy lại chạy đến trước cửa nhà tôi, vung nắm đ/ấm đ/ập cửa ầm ầm.
“Ôn Yểu! Mẹ tôi hôm nay hầm sườn, cậu sang ăn đi!”
Mẹ của Giang Nghiên rất quý tôi, múc cho tôi một bát sườn đầy ắp.
“Yểu Yểu g/ầy quá, phải ăn nhiều vào.”
Giang Nghiên ở bên cạnh bĩu môi đầy chán gh/ét.
“Mẹ, rốt cuộc ai mới là con ruột của mẹ thế?”
Nhưng giây tiếp theo, cậu ấy lại gắp cái đùi gà trong bát mình bỏ vào bát tôi.
Thời đó, cậu ấy sẽ nhớ việc tôi không mang ô.
Ngày mưa sẽ đợi ở cửa lớp cùng tôi tan học.
Cũng biết tôi sợ bóng tối, khi mất điện, cậu ấy sẽ không rời nửa bước mà canh giữ bên cạnh tôi.
Khi đó tôi từng nghĩ,
Giang Nghiên là chàng trai tốt nhất trên đời.
Từ trong bếp tỏa ra mùi thơm của cháo trắng.
Cố Sơ Bạch đặt khay lên tủ đầu giường, sau đó ngồi xổm xuống múc một thìa cháo thổi thổi, đưa đến bên miệng tôi.
“Chắc không còn nóng đâu, chị nếm thử xem.”
Tôi ngồi bên mép giường cúi đầu nếm một miếng.
Sự ấm áp len lỏi từ đầu lưỡi vào tận đáy lòng.
Những điều vướng bận trong lòng cuối cùng cũng được giải tỏa.
Trước kia tôi không hiểu rốt cuộc Giang Nghiên có tình cảm gì với mình.
Nhưng bây giờ tôi đã hiểu.
Nếu Giang Nghiên thực sự thích tôi.
Tại sao bao nhiêu năm qua, cậu ấy chưa từng nấu cho tôi một bát cháo?
Chưa từng đưa cho tôi một cốc nước nóng khi tôi đ/au bụng?
Lần trước Giang Nghiên gọi điện lúc nửa đêm, cũng là một đêm khuya như thế này.
“Ôn Yểu, tối nay cậu có rảnh không?”
Giọng điệu kẻ đó uể oải, trong ống nghe thấp thoáng tiếng nhạc và tiếng cười nói.
Tôi cắn môi, cố gắng khiến giọng mình nghe không quá mệt mỏi.
“Tôi đang ở b/ệnh viện, sao vậy?”
Giang Nghiên tặc lưỡi.
“Lại ốm à?”
“Hôm nay mười một giờ rưỡi, đến trước cửa quán bar Dạ Lan tìm tôi.”
Rõ ràng biết mình không nên đi.
Thế nhưng khoảnh khắc nghe cậu ấy đọc địa chỉ,
Tim tôi vẫn không tự chủ được mà lỡ nhịp.
Giang Nghiên bảo tôi đến đón, có phải là vì cậu ấy uống rư/ợu, cần tôi chăm sóc không?
Nhìn từng giọt th/uốc rơi xuống trong dây truyền dịch.
Tôi cắn răng, gọi y tá rút kim truyền trước thời hạn, vội vã chạy về nhà.
Không chỉ lục tìm trong tủ chiếc váy hai dây mới m/ua, tôi còn trang điểm kỹ lưỡng, uốn tóc, xịt nước hoa.
Lớp phấn nền che đi vẻ ốm yếu, tôi đến trước cửa quán bar từ sớm.
Trong lòng ấp ủ biết bao lời muốn nói với Giang Nghiên.
“Sao hôm nay lại nhớ đến tôi thế?”
“Cậu đã uống bao nhiêu rồi?”