Thế nhưng mối qu/an h/ệ của chúng tôi chỉ dừng lại ở đó.
Mùa đông năm nhất đại học, hoa khôi trường mà Giang Nghiên theo đuổi suốt nửa học kỳ tuyên bố có người yêu, người đó không phải là cậu ấy.
Cậu ấy biến mất hai ngày.
Tôi tìm khắp những nơi Giang Nghiên có khả năng xuất hiện, cuối cùng thấy cậu ấy ngồi trên khán đài bỏ hoang ở phía sau trường.
Thiếu niên ngồi ở bậc thang cao nhất, dưới chân vương vãi một đống vỏ lon bia.
“Cô ta dựa vào cái gì mà không coi trọng tôi?”
Tôi đứng sau lưng cậu ấy, cổ họng nghẹn đắng.
Tôi muốn nói rằng: “Còn có tôi mà”.
Thế nhưng cuối cùng chỉ lặng lẽ cởi khăn quàng cổ của mình đắp lên vai cậu ấy.
Giang Nghiên uống cạn một chai bia rồi đột nhiên lên tiếng.
“Ôn Yểu, có phải cậu thích tôi không?”
Gió thổi rất mạnh, thổi đến mức chóp mũi và hốc mắt tôi đỏ ửng.
Cuối cùng tôi không thể kìm nén được nữa.
“Giang Nghiên, rốt cuộc chúng ta là gì? Những lời cậu từng nói vẫn còn tính không?”
Cậu ấy im lặng rất lâu.
Sau đó quay đầu nhìn tôi, khóe miệng khẽ nhếch.
“Được thôi, vậy cậu giúp tôi hẹn Cố Sơ Nhiễm ra ngoài đi.”
Cố Sơ Nhiễm, chính là hoa khôi vừa từ chối cậu ấy.
Tôi cứ ngỡ mình nghe nhầm, sững sờ tại chỗ.
“Cậu nói gì cơ?”
“Cậu không phải thích tôi sao?”
Giọng điệu của cậu ấy đầy lẽ đương nhiên.
“Cho cậu một cơ hội thể hiện đấy. Giúp tôi hẹn cô ấy ra, cứ nói là tôi muốn gặp một lần.”
Da mặt tôi mỏng, tại chỗ đó tôi đã khóc và định bỏ đi.
Thế nhưng Giang Nghiên lại giữ ch/ặt cổ tay tôi, ép tôi vào lan can khán đài.
“Ôn Yểu.”
Ngón tay cái lau đi giọt nước mắt trên má tôi.
“Đây chỉ là một bài kiểm tra dành cho cậu thôi. Cậu khóc cái gì?”
Tôi gắng sức đẩy cậu ấy ra nhưng lại bị cậu ấy siết ch/ặt hơn.
“Tôi cần phải biết cậu có thật lòng hay không. Chín mươi chín việc, đợi đến khi cậu làm được từng việc một, tôi mới tin là cậu sẽ không bỏ rơi tôi.”
Tôi lại không có tiền đồ mà gật đầu trong nước mắt.
Để chứng minh mình yêu cậu ấy, tôi có thể đi chân trần vào đài phun nước giữa mùa đông âm ba độ để nhặt sợi dây chuyền cho bạn gái mới của cậu ấy.
Để chứng minh mình yêu cậu ấy, tôi có thể đội mưa đi ship đồ ăn đêm cho cậu ấy khi đang trong kỳ kinh nguyệt đ/au đến mức không đứng thẳng nổi.
Ngày sinh nhật Giang Nghiên, tôi dùng số tiền tiết kiệm ba tháng trời để m/ua một chiếc vòng tay phiên bản giới hạn tặng cậu ấy.
Ba tháng đó, cuối tuần nào tôi cũng ra cổng trung tâm thương mại phát tờ rơi.
Tuy từng bị bảo vệ đuổi, bị người qua đường kh/inh khỉnh.
Nhưng khi nhìn thấy nụ cười trên môi Giang Nghiên, tôi lập tức cảm thấy mọi thứ đều xứng đáng.
Tại bữa tiệc sinh nhật của Giang Nghiên.
Trong phòng KTV ánh đèn mờ ảo, trên bàn bày đầy chai rư/ợu và đĩa trái cây.
Thiếu niên đang bận cụng ly cười nói với người khác, tiện tay chỉ một chỗ bảo tôi ngồi xuống.
Thế nhưng khi thấy Tống Nhan, cậu ấy gần như ngay lập tức đặt ly rư/ợu xuống để đón lấy cô ta.
“Sao mặc ít thế này? Có lạnh không?”
Giọng điệu dịu dàng đến mức tôi chưa từng thấy bao giờ.
Cả căn phòng ồn ào trêu chọc.
“Chủ tiệc hôm nay đào hoa quá nhé!”
Thế nhưng tôi lại chú ý đến chiếc vòng bạc trên cổ tay Tống Nhan.
Giống hệt chiếc tôi đã tặng Giang Nghiên.
Giang Nghiên đứng cạnh Tống Nhan, khoác vai cô ta rồi ngồi xuống vị trí của mình.
Tống Nhan có lẽ đã nhận ra ánh mắt của tôi, cúi đầu nhìn cổ tay mình, rồi ngẩng lên mỉm cười với tôi.
“Quà cậu tặng có gu đấy.”
“Nghiên ca nói vòng này tôi đeo chắc chắn sẽ đẹp, nên tặng cho tôi rồi.”
Như để cảm ơn cậu ấy, Tống Nhan ngẩng cằm, hôn Giang Nghiên một cái trước mặt mọi người.
Khóe miệng Giang Nghiên vẫn giữ nụ cười, dường như chẳng hề ngạc nhiên chút nào.
Khi bữa tiệc tan, đã là đêm khuya.
Tống Nhan đang dựa vào sofa trò chuyện với một cô gái khác.
Chiếc vòng bạc trên cổ tay cô ta cứ đung đưa trước mắt tôi,
làm mắt tôi cay xè.
Giang Nghiên tiễn bạn bè xong mới chú ý đến sự bất thường của tôi.
“Ôn Yểu, lát nữa cậu ngồi xe tôi về đi.”
Cậu ấy không cho tôi cơ hội từ chối, xoay người cầm chìa khóa xe đi ra ngoài.
Khi xe chạy đến lưng chừng núi, điện thoại Giang Nghiên reo lên.
Trong ống nghe vang lên giọng nói lo lắng của một người đàn ông.
“Nghiên ca, anh chưa đi xa chứ? Tống Nhan nói cô ấy đ/au bụng không chịu nổi, anh có thể quay lại đưa cô ấy đến b/ệnh viện không?”
Giang Nghiên im lặng hai giây, sau đó tấp xe vào lề đường.
“Cậu xuống ở đây đi, phía trước hai cây số là trạm xe buýt.”
Lời này nói ra nhẹ tênh.
Cậu ấy hoàn toàn không nhận ra bây giờ đã là đêm khuya, xung quanh chẳng hề có xe buýt.
Hơn nữa, bên ngoài đã bắt đầu đổ mưa.
Cửa xe đóng lại, tiếng động cơ vang lên lần nữa.
Chiếc xe quay đầu, ánh đèn hậu màu đỏ nhỏ dần trong màn đêm.
Cuối cùng bị bóng tối nơi khúc cua nuốt chửng.
Những giọt mưa đ/ập liên hồi lên người tôi, chốc lát sau đã hóa thành cơn mưa như trút nước.
Tôi ôm lấy cánh tay lùi lại hai bước, nhờ vào cành cây trên đầu che chắn, từng bước từng bước đi xuống núi.
Gió lùa từ thung lũng vào, mỗi lần thổi qua đều như có người tạt một xô nước đ/á từ đầu đến chân tôi.
Cùng với đó, trái tim tôi dành cho Giang Nghiên cũng dần dần nguội lạnh theo.
Nước mắt không báo trước rơi vào bát cháo.
Cố Sơ Bạch đặt bát lên tủ đầu giường, lặng lẽ ngồi xuống cạnh tôi.
“Chị.”
Cậu ấy bỗng lên tiếng.
Tôi ngẩng đầu, đôi mắt nhòe lệ nhìn về phía cậu ấy.
Cố Sơ Bạch mím môi, ngón tay lướt qua đuôi mắt tôi.
“Tuy em không biết giữa chị và anh ta đã xảy ra chuyện gì, nhưng em biết… người có thể khiến chị rơi nhiều nước mắt như vậy, không xứng để chị yêu.”
Cố Sơ Bạch là em trai song sinh của hoa khôi Cố Sơ Nhiễm.