"Thẩm Diên," giọng ông ta trầm xuống, "Đừng có mà làm việc theo cảm tính. Hôn ước giữa con và Vân Từ là do cha mẹ con định ra khi còn sống. Nay cha mẹ con đều không còn, hôn ước này đương nhiên phải do bề trên quyết định."
"Hôn ước?" Tôi khẽ cười một tiếng, "Chưởng môn đang nói đến hôn ước nào vậy?"
Ánh mắt Tạ Bác Uyên tối sầm lại.
"Khi cha mẹ ta còn sống, quả thật có qua lại thân thiết với Chưởng môn. Nhưng chuyện hôn ước chẳng qua chỉ là lời nói suông lúc trà dư tửu hậu, chưa từng lập văn tự, chưa từng trao tín vật, thậm chí còn chưa từng mời lấy một người mai mối đàng hoàng." Tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta, từng chữ từng chữ nói: "Cha mẹ ta qu/a đ/ời thảm khốc, trước khi lâm chung chưa từng để lại một lời trăn trối nào về việc gả ta cho ai."
"Chưởng môn vừa mở miệng đã nói có hôn ước, làm con gái như ta thấy khó xử quá - chuyện cha mẹ ta chưa từng nói, sao ngài lại biết được?"
Đại điện im phăng phắc. Sắc mặt Tạ Bác Uyên lúc xanh lúc trắng, môi r/un r/ẩy, hồi lâu không nói nên lời.
Tạ Vân Từ đứng không xa, mặt c/ắt không còn giọt m/áu. Hắn nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy chấn kinh, khó hiểu, tổn thương, cứ như thể tôi là kẻ phụ tình bạc nghĩa. Hắn dường như không thể tin nổi, tôi lại có thể từ chối triệt để và không chừa đường lui như vậy trước mặt bao nhiêu người.
"Nếu Chưởng môn không còn việc gì khác," tôi khẽ cúi người, "đệ tử xin cáo lui."
Nói xong, tôi quay người bước ra khỏi đại điện.
Hôn ước? Nực cười. Thẩm Diên ta kiếp này, không gả cho bất kỳ ai. Việc ta cần làm còn nhiều hơn việc lấy chồng gấp bội.
Cho dù Tạ Bác Uyên có đề cử Tạ Vân Từ kế nhiệm chưởng môn, các trưởng lão cũng sẽ không đồng ý. Một kẻ vô dụng, dù có ngồi vào vị trí đó, thì ngồi được bao lâu?
Gió chiều từ đầu đã nghiêng về phía tôi. Mấy ngày nay, đã có vài trưởng lão bóng gió với tôi rằng có thể bắt đầu chuẩn bị cho đại lễ kế nhiệm. Tôi không từ chối, cũng không hứa hẹn, chỉ nói "mọi việc xin nghe theo sự sắp đặt của tông môn". Không kiêu không nịnh, không vội không vàng.
Ngày hôm đó, tôi nhận được một phong thư bồ câu đưa tin. Mở ra xem, chỉ có vài dòng ngắn ngủi: "Giờ Tý đêm nay, gặp ở Tĩnh Tâm Nhai. Tạ Vân Từ."
Kèm theo thư là một miếng ngọc bội. Tôi cầm miếng ngọc lên, đầu ngón tay hơi khựng lại. Đây là đồ của mẹ tôi. Năm xưa, mẹ tôi và Lan di là bạn thân thiết, mỗi người giữ một miếng ngọc như thế này. Hai miếng vốn là một cặp, ngụ ý tình nghĩa trường tồn. Mẹ tôi trước khi mất đã để lại cho tôi, sau đó... tôi đã đưa nó cho Tạ Vân Từ.
Giờ đây, hắn dùng nó để dụ tôi đến gặp. Tôi nắm ch/ặt miếng ngọc, im lặng một hồi rồi cất vào trong tay áo. Bất kể hắn có âm mưu q/uỷ kế gì, cứ đến xem là biết.
Giờ Tý, Tĩnh Tâm Nhai. Ánh trăng như nước đổ xuống tảng đ/á lớn trên đỉnh vách đ/á, nhuộm mọi thứ thành một màu trắng bạc. Tạ Vân Từ đứng bên mép vực, chắp tay sau lưng. Hắn đã thay một bộ y phục sạch sẽ, tóc cũng buộc lại chỉnh tề, trông như thể đã sửa soạn rất kỹ lưỡng.
Nghe thấy tiếng bước chân của tôi, hắn quay người lại, trên mặt nở một nụ cười: "A Diên, nàng tới rồi."
Trong giọng nói của hắn mang theo vài phần vui mừng, vài phần chắc chắn: "Ta biết ngay nàng sẽ không không tới mà. Ta không tin, nàng thực sự không còn chút tình cảm nào với ta nữa."
Tôi dừng bước, nhìn hắn. Dưới ánh trăng, diện mạo của hắn quả thực rất đẹp. Mày ki/ếm mắt sáng, dáng người cao ráo, không hổ là một trong những nam chính có số má trong nguyên tác. Nhưng thì đã sao?
"Dừng." Tôi giơ tay ngắt lời hắn, "Tạ Vân Từ, dựa vào đâu mà ngươi cho rằng ta còn tình cảm với ngươi?"
Nụ cười của Tạ Vân Từ cứng đờ.
"Ai cho ngươi ảo giác đó?"
Môi hắn mấp máy, hồi lâu mới nặn ra được một câu: "Chúng ta... từ nhỏ đến lớn, tình nghĩa mười mấy năm, chẳng lẽ..."
"Tình nghĩa mười mấy năm?" Tôi khẽ cười: "Sư huynh đang nói đến cái tình nghĩa mà huynh ôm ấp Nguyễn sư muội trước mặt ta sao? Hay tình nghĩa mà huynh cư/ớp linh dược từ tay ta? Hay là tình nghĩa mà huynh cau có khó chịu với ta trước cổng tông môn?"
Sắc mặt Tạ Vân Từ trắng bệch đi từng tấc: "A Diên, ta sai rồi." Hắn bước lên một bước, giọng điệu vội vã: "Ta thực sự biết lỗi rồi. Sau này sẽ không thế nữa, ta sẽ đối xử tốt với nàng."
Hắn ngập ngừng, giọng trầm xuống, mang theo vài phần khẩn cầu: "Ta chỉ hy vọng... chúng ta có thể như cha mẹ, ân ái bạc đầu, bên nhau trọn đời. A Diên, cho ta một cơ hội, được không?"
Ân ái bạc đầu? Bên nhau trọn đời? Tôi nhìn gương mặt chân thành của hắn, không nhịn được mà bật cười: "Sư huynh," tôi nói, "Mặt huynh đúng là dày thật đấy."
Biểu cảm của Tạ Vân Từ hoàn toàn đông cứng. Đúng lúc này, một luồng linh lực sắc bén từ trong bóng tối lao tới, nhắm thẳng vào tim tôi. Tôi đã sớm đề phòng, nghiêng người né tránh, luồng linh lực đó sượt qua vai tôi. Tạ Vân Từ lại không kịp né.
"Bộp!" Một chưởng đá/nh trúng ng/ực, cả người hắn lảo đảo lùi lại mấy bước, "phụt" một tiếng phun ra ngụm m/áu tươi, sắc mặt lập tức trắng bệch.
"Sư huynh!"
Một tiếng kêu kiều mị vang lên từ trong bóng tối. Nguyễn Noãn Noãn chạy ra từ sau gốc cây, lao đến bên cạnh Tạ Vân Từ, nước mắt đã chực trào nơi hốc mắt: "Sư huynh, huynh sao rồi? Huynh có bị thương nặng không?"