Khi đang cân nhắc m/ua bảo hiểm cho gia đình, tôi bất ngờ phát hiện bố mẹ chồng đã có sẵn một hợp đồng bảo hiểm t/ai n/ạn và bảo hiểm b/ệnh hiểm nghèo.
Nhưng người thụ hưởng không phải là hai ông bà, cũng không phải chồng tôi, mà là một người phụ nữ tên Lưu Diễm Phương.
Tổng mức bảo hiểm lên tới hai triệu, và người thụ hưởng duy nhất đều là bà ta.
Thậm chí, trước đây khi mẹ chồng phẫu thuật đặt stent tim, hợp đồng này đã từng được giải quyết bồi thường một lần.
Thế nhưng lúc ấy, bố chồng lại than thở nhà không có tiền.
"Dùng loại nội địa đi, bà ấy ở tuổi này rồi, không cần thiết phải chọn loại tốt làm gì."
Nhưng thực tế, công ty bảo hiểm đã chi trả đúng hai mươi vạn cho lần đó.
Lưu Diễm Phương, một cái tên hoàn toàn xa lạ.
Tôi lục tung trí nhớ, nghĩ đi nghĩ lại khắp lượt tất cả họ hàng bên nhà chồng, vẫn không tài nào nhớ ra Lưu Diễm Phương là ai.
Nhưng ngẫm lại, dù có tồn tại người này thật, thì cũng chẳng lý nào lại được chỉ định làm người thụ hưởng bảo hiểm b/ệnh hiểm nghèo của bố mẹ chồng.
Người thụ hưởng lẽ ra phải là chồng tôi, Trương Ki/ếm, hoặc là hai vợ chồng họ chỉ định cho nhau, vậy mà trớ trêu thay, lại rơi vào tay một người dưng.
Để làm rõ ngọn ngành, tôi cầm bản sao chứng minh nhân dân của bố mẹ chồng đến thẳng công ty bảo hiểm.
"Chào cô, tôi muốn tra c/ứu thông tin tên và số CMND của người được bảo hiểm. Làm ơn xuất hết ra cho tôi, tôi cần bản sao đầy đủ của hợp đồng bảo hiểm."
Khi nhận được bản sao hợp đồng, tôi đọc kỹ từng dòng, đồng thời chụp ảnh lại để lưu bằng chứng.
Trên đó ghi rõ thông tin của Lưu Diễm Phương: 54 tuổi, hiện cư trú tại Dương Thành, cùng thành phố với chúng tôi.
Sau khi hỏi kỹ nhân viên công ty bảo hiểm, tôi được biết hợp đồng này do bố chồng, Trương Kiến Quốc, m/ua cách đây ba năm. Người thụ hưởng cũng do chính ông tự tay chỉ định, mẹ chồng và chúng tôi hoàn toàn không hay biết gì.
Khi nhìn thấy dòng ghi nhận đã từng có một lần bồi thường với số tiền hai mươi vạn, cả người tôi run lên bần bật.
Khoản bồi thường này được chi trả vào năm kia, khi mẹ chồng phẫu thuật tim. Toàn bộ hai mươi vạn đồng đã được chuyển thẳng vào một tài khoản chỉ định.
Tôi lập tức nhờ một người bạn làm ngân hàng tra c/ứu tài khoản của bố chồng. Kết quả cho thấy ông đứng tên ba thẻ ngân hàng: một thẻ do mẹ chồng giữ, dùng để nhận lương hưu; hai thẻ còn lại do chính ông nắm giữ.
Bố chồng vốn là giáo viên. Trước khi nghỉ hưu, lương tháng của ông lên tới bảy nghìn, nhưng ông lại khai với mẹ chồng rằng chỉ có ba nghìn.
Ba nghìn đưa cho mẹ chồng, bốn nghìn còn lại chuyển hết vào thẻ của Lưu Diễm Phương.
Sau khi về hưu, lương hưu tháng sáu nghìn, ông đưa mẹ chồng hai nghìn, bốn nghìn còn lại vẫn âm thầm chảy vào một tài khoản khác.
Từ năm 40 tuổi đến 65 tuổi, suốt 25 năm ròng, mỗi tháng bốn nghìn tệ, tính ra tròn một triệu tệ, đều đã rót vào tay người đàn bà khác.
Năm mẹ chồng phẫu thuật, bà vừa tròn sáu mươi tuổi. Bác sĩ khuyên dùng stent nhập khẩu, tổng chi phí ước tính hơn mười vạn.
Chúng tôi bí ý, năm đó con gái tôi vừa lên hai, tôi ở nhà chăm con, chồng và mẹ chồng đi làm ki/ếm tiền, gia đình vốn đã eo hẹp nay lại càng thêm khốn khó.
Từ ngày nghỉ hưu, bố chồng ở nhà an dưỡng. Vốn định nhờ ông trông cháu để tôi đi làm, nhưng mới trông hai ngày đã khiến bé sốt cao, từ đó tôi không dám giao con cho ông nữa.
Còn mẹ chồng thì phải đi rửa bát thuê ở ngoài để ki/ếm thêm tiền phụ gia đình.
Tôi vẫn nhớ như in khoảnh khắc mẹ chồng vừa nhận kết quả chẩn đoán, bà ủ rũ buồn rầu.
Bà trốn một mình khóc lóc, khi tôi bế con bước vào phòng, bà nắm ch/ặt tay tôi nói: "Tiểu Phân à, mẹ già rồi vô dụng lắm, b/ệnh này thôi đừng chữa nữa, tốn tiền oan."
Cả nhà ngồi lại bàn bạc, dù có phải b/án sạch gia sản, b/ệnh này cũng nhất định phải chữa.
Chi phí chia làm ba mức, nhưng bố chồng lại khăng khăng đòi mẹ chồng dùng loại stent rẻ nhất.
Tôi vẫn nhớ cảnh ông hút th/uốc, giọng điệu thờ ơ: "Thục Nhu à, mình cũng già cả rồi, đừng gây thêm phiền phức cho con cháu nữa."
"Loại một vạn với năm vạn cũng chẳng khác nhau là mấy."
"Em không có học, em không hiểu những chiêu trò của b/ệnh viện đâu. Họ cố tình moi tiền thôi, chứ thực ra cũng cùng một loại vật tư cả. Không cần phí tiền oan đâu, em dùng loại rẻ, sống thêm vài năm nữa là lãi rồi."
Lúc ấy tôi còn tưởng bố chồng quá thực tế, giờ ngẫm lại, manh mối đã lộ rõ từ thời điểm đó.
Cuối cùng, vợ chồng tôi cắn răng dốc hết số tiền định m/ua ô tô, chọn cho mẹ chồng loại stent tim tầm trung để phẫu thuật.
Trong thời gian bà phẫu thuật, chồng tôi vì ki/ếm tiền để chúng tôi yên tâm đã tăng ca liên tục, mệt lả chỉ dám ăn hai chiếc bánh màn thầu, trong khi bố chồng về hưu ở nhà chẳng làm gì.
Nhờ ông nấu bữa tối, ông cũng kêu đ/au chỗ này đ/au chỗ nọ. Tôi vẫn luôn nghĩ bố chồng là một lão già vô lại, cậy già lên mặt.
Đã ki/ếm ít tiền lại còn chẳng hề biết thông cảm cho người nhà.
Giờ mới vỡ lẽ, ông chỉ không thương mẹ chồng mà thôi. Đã không thương mẹ chồng, thì làm sao thương nổi vợ chồng tôi.
K/inh h/oàng hơn, tôi phát hiện trong thẻ ngân hàng thứ ba của ông, mỗi tháng đều có thêm vài nghìn tệ chuyển vào. Những khoản tiền này do nhiều người khác nhau gửi, nhưng cuối cùng, đều được chuyển nguyên vẹn vào tài khoản mang tên Lưu Diễm Phương.
Bước ra khỏi ngân hàng, tôi lao thẳng đến địa chỉ cư trú hiện tại của Lưu Diễm Phương. Tôi phải xem cho bằng được, bà ta rốt cuộc là ai.