Khi cảnh sát đến, họ kết luận là xô xát lẫn nhau nên không truy c/ứu trách nhiệm, chỉ khiển trách một trận rồi cho qua. Thằng con riêng bị chồng tôi đá/nh cho sưng húp mặt mày, chỉ biết ngậm đắng nuốt cay. Tôi nhìn nó cười khẩy: "Ngày lành của mày đến rồi đấy, sau này lo mà ki/ếm tiền đi, cái ông bố giàu có của mày ra tù rồi cũng chỉ biết dựa vào mày nuôi thôi."
"Nuôi dưỡng là việc của các người, liên quan gì đến tao, tiền đã trả hết cho các người rồi." Thằng con riêng trừng mắt nhìn chúng tôi đầy á/c cảm.
Cả nhà chúng nó không chiếm được chút lợi lộc nào, đành cụp đuôi lủi thủi bỏ đi. Mọi chuyện đã an bài, lão già đó ra tù cũng đã 70 tuổi, chẳng còn làm nên trò trống gì được nữa.
Chúng tôi thuê một căn nhà mới để ổn định cuộc sống. Đêm đầu tiên dọn vào, mẹ chồng đích thân xuống bếp làm một mâm cơm thịnh soạn, toàn những món mà trước đây bà chẳng bao giờ dám ăn. Bà rưng rưng nước mắt nói: "Trước đây mẹ chẳng dám ăn, chẳng dám mặc, cuối cùng đều để người khác hưởng thụ. Sau này, mẹ phải đối xử tốt với bản thân hơn mới được."
"Mẹ ơi, không sao đâu, chúng con luôn ở bên cạnh mẹ. Sau này mẹ đừng đi làm nữa, vất vả cả đời rồi, đã đến lúc mẹ được hưởng phúc rồi ạ." Tôi gắp một con tôm lớn vào bát bà.
Mẹ chồng đưa cho tôi một chiếc thẻ ngân hàng: "Đây là 1,5 triệu tệ tiền bồi thường, tất cả cho con hết. Nếu không có con, có lẽ cả đời này mẹ cũng không nhìn rõ sự thật, cũng không thể ngẩng cao đầu mà sống."
"Không được đâu mẹ, tiền này là của mẹ, mẹ cứ giữ lấy ạ." Tôi vội xua tay từ chối.
Chồng tôi cười bảo: "Em cứ cầm lấy đi, bây giờ em là đại công thần của nhà mình đấy."
Suy nghĩ một lúc, tôi nhận lấy tấm thẻ rồi đưa lại cho chồng: "Anh cầm đi, anh thông minh, dùng số tiền này chắc chắn sẽ làm nên chuyện."
Chồng tôi rưng rưng nước mắt uống một hớp rư/ợu, cả gia đình nhìn nhau cười hạnh phúc. Sau đó, mẹ chồng chuyên tâm chăm cháu, rảnh rỗi thì đi nhảy khiêu vũ ở quảng trường, không còn phải vất vả nữa. Công việc của tôi ở trung tâm thương mại ngày càng thuận lợi, chưa đầy hai năm đã được thăng chức quản lý, lương cũng từ 4.000 tệ ban đầu tăng lên hơn 8.000 tệ. Chồng tôi còn giỏi hơn, sau bao năm làm ở công trường, với số vốn đó, anh ấy tự mở một công ty trang trí nội thất. Công việc kinh doanh ngày càng phát đạt. Chỉ trong hai năm, chúng tôi đã m/ua được một căn hộ lớn bốn phòng ngủ.
Ngày dọn vào nhà mới, chúng tôi ôm nhau khóc nghẹn ngào. Thời gian thấm thoắt trôi, chớp mắt đã năm năm trôi qua, công ty của chồng tôi đã phát triển thành một doanh nghiệp vững mạnh. Vào ngày sinh nhật mẹ chồng, tôi m/ua tặng bà một chiếc vòng vàng lớn, cả nhà đặt một phòng riêng để ăn bữa cơm đoàn viên.
Khi chồng lái xe xuống hầm để xe, ngay trước cửa thang máy, chúng tôi nhìn thấy một ông lão ăn mặc rá/ch rưới. Cứ tưởng là ông cụ nhà ai bị lạc, đến gần nhìn kỹ mới thấy đó là gương mặt khiến tất cả chúng tôi đều c/ăm gh/ét. Đó là Trương Kiến Quốc, lúc này đã 70 tuổi, tóc bạc trắng, thân hình g/ầy gò, gương mặt đầy những nếp da nhăn nheo, chảy xệ. Mẹ chồng tôi những năm nay tâm trạng tốt, không phải lao lực, lại còn tập thể dục mỗi ngày, tóc uốn xoăn trông vô cùng tinh thần.
"Các người, các người vẫn khỏe chứ?" Trương Kiến Quốc lên tiếng yếu ớt, giọng nói già nua.
Chồng tôi sa sầm mặt, nắm tay chúng tôi định bỏ đi. Trương Kiến Quốc chặn cửa thang máy lại nói: "Vợ, con trai, dù sao chúng ta cũng là người một nhà, bố cũng đã trả giá cho sai lầm của mình rồi."
"Giờ bố già rồi, lương hưu cũng bị c/ắt, ai cũng biết những chuyện bố đã làm, bố thực sự thân bại danh liệt rồi, như thế vẫn chưa đủ sao?"
"Ông muốn nói gì?" Mẹ chồng lạnh lùng nhìn ông ta.
Ông ta vội nói: "Bố không có tiền cũng chẳng có nơi ở, các con có thể cưu mang bố không?"
"Ông muốn chúng tôi nuôi ông dưỡng già? Ông còn mặt mũi sao? Không có tiền thì đi mà ki/ếm, đi mà cư/ớp, đi mà tr/ộm ấy." Tôi cười khẩy, đem đúng những lời ông ta từng nói trả lại cho ông ta.
Mặt ông ta tái mét, nước mắt dàn dụa: "Bố thực sự biết lỗi rồi, dù sao bố cũng là bố con, không phụng dưỡng cha mẹ là đại bất hiếu."
"Bố tôi đã ch*t từ lâu rồi." Chồng tôi hừ lạnh.
Chúng tôi lách qua người ông ta rồi đi thẳng về nhà. Ông ta còn tìm đến vài lần nữa nhưng đều bị chúng tôi đuổi ra ngoài. Cứ tưởng lão già này ra tù sẽ hối cải, không ngờ ông ta lại kiện chồng tôi ra tòa với lý do chồng tôi không phụng dưỡng ông ta.
Tại tòa, ông ta khóc lóc nói: "Bố là bố con, dù sao bố cũng nuôi con khôn lớn, giờ bố già rồi, không có tiền, con bắt buộc phải nuôi bố."
Chồng tôi không thèm nhìn ông ta, đợi luật sư trình bày bằng chứng. Thẩm phán gõ búa tòa tuyên bố: "Nguyên đơn, trong thời gian hôn nhân, ông đã ngoại tình lâu dài, tẩu tán tài sản chung, lỗi chủ quan cực kỳ nghiêm trọng. Việc nguyên đơn tuổi già không nơi nương tựa là do hành vi của chính ông gây ra, tòa quyết định miễn trừ nghĩa vụ phụng dưỡng cho con trai."
"Sao có thể như thế? Nó là con trai tôi, tại sao không nuôi tôi?" Trương Kiến Quốc gào lên.
Tôi nói lớn: "Vì ông kiện nhầm người rồi, ông phải kiện thằng con riêng của ông mới đúng, nó có nghĩa vụ nuôi ông."
Sau khi thua kiện, Trương Kiến Quốc nhanh chóng kiện thằng con riêng ra tòa. Phán quyết đưa ra là con riêng mỗi tháng phải trả 20% phí phụng dưỡng. Nhưng thằng con riêng chạy xe dịch vụ mỗi tháng chỉ ki/ếm được hơn 5.000 tệ, 20% chỉ vỏn vẹn vài trăm tệ. Trương Kiến Quốc đã già, cũng chẳng ai cho ông ta thuê nhà để ở.