Phương án tôi lưu vào lúc ba giờ sáng, sáng ra đã có người mang ly cà phê pha th/uốc xổ đến "sưởi ấm lòng người". Tôi nôn trong nhà vệ sinh đến mức mật xanh mật vàng cũng trào ra hết, còn ả thì đi đôi giày cao gót của tôi, đứng trên bục giảng thuyết trình bằng chính slide của tôi. Tháng trước bị cư/ớp mất quyền tác giả, tuần trước bị nẫng tay trên khách hàng, lần này thì hạ đ/ộc, tung tin đồn nhảm, ép tôi ký thỏa thuận thôi việc. Bạn trai xem xong ảnh chụp màn hình đoạn chat ả đã chỉnh sửa, liền nói: "Em không có chỗ dựa, đừng làm lo/ạn nữa." Anh ta không biết rằng, ba mươi triệu mà Tập đoàn Hoa Chấn rót vào công ty này năm ngoái, chỉ là để tôi có một nơi để đi làm mà thôi.
Ba giờ mười bảy phút sáng, tôi nhấn nút lưu.
Ánh sáng màn hình máy tính nhợt nhạt, rọi vào mắt tôi đ/au nhức.
Trong văn phòng chỉ còn mình tôi, điều hòa đã tắt từ lâu, tôi khoác ch/ặt chiếc áo khoác, ngón tay vẫn gõ trên bàn phím.
Ngày mai phải trình bày kế hoạch hợp tác với Tập đoàn Hoa Chấn.
Ngân sách ba mươi triệu.
Tôi đã làm suốt một tháng.
Slide dài sáu mươi tám trang.
Mỗi trang đều có chú thích. Mỗi số liệu đều kiểm tra ba lần.
Cà phê nguội ngắt, đắng như th/uốc. Tôi dụi mắt, tiếp tục sửa trang cuối cùng.
Điện thoại sáng lên.
Lâm Duyệt: 【Chị Chu Niệm, mai em mang bữa sáng cho chị nhé~】
Tôi nhìn chằm chằm vào tin nhắn đó rất lâu.
Tuần trước, ả đã cư/ớp khách hàng của tôi.
Tháng trước nữa, ả đã ghi tên mình vào bản báo cáo quý của tôi. Giám đốc Vương đã nói gì nhỉ?
"Tiểu Lâm có linh tính, Chu Niệm à, cô nên học hỏi nhiều hơn."
Cả công ty vỗ tay.
Học hỏi?
Học cái con khỉ.
Chỉ mình tôi biết, công ty này suýt phá sản năm ngoái, là bố tôi đã ném ba mươi triệu vào để c/ứu sống.
Vị khách hàng mà ả cư/ớp đi, chính là phó tổng của bố tôi.
Cái gọi là "linh tính" của ả, chẳng qua chỉ là ăn cắp phương án của tôi, cư/ớp khách hàng của tôi, đ/âm sau lưng tôi.
Thôi bỏ đi.
Tôi trả lời một chữ: Được.
……
Tám giờ sáng, Lâm Duyệt xuất hiện đúng giờ bên cạnh chỗ ngồi của tôi.
"Chị Chu Niệm, cà phê Americano, đậm đặc."
Ả cười đến mức đôi mắt cong như vầng trăng khuyết, đặt cà phê và bánh sandwich lên bàn tôi.
Trên cốc cà phê in logo của cửa hàng tôi rất thích, ả cũng chịu khó tìm hiểu đấy.
"Cảm ơn." Tôi nhận lấy.
Cà phê rất đắng. Chát.
Còn có một mùi khó tả, giống như hạt cà phê để lâu ngày, hoặc là… thứ gì đó khác.
Tôi không nghĩ ngợi nhiều, uống nửa cốc.
Mười phút sau, tôi bắt đầu nôn.
Lần thứ nhất, tôi tưởng là đồ ăn đêm qua không sạch.
Lần thứ hai, tôi vịn vào bồn cầu, chân mềm nhũn không đứng dậy nổi.
Lần thứ ba, nôn đến mức mật cũng ra hết, cổ họng nóng rát đ/au đớn, trong dạ dày như có ai đó nắm ch/ặt lấy thành dạ dày, vặn mạnh một cái.
Mồ hôi lạnh thấm đẫm áo sơ mi. Tôi nhấn xả nước, tiếng nước át đi tiếng nôn khan của tôi.
Tôi ngồi bệt xuống nắp bồn cầu, toàn thân r/un r/ẩy.
Điện thoại lại rung.
Là Lâm Duyệt: 【Chị Chu Niệm, không sao chứ? Sắc mặt tệ quá nhỉ~】
Tôi nhìn tin nhắn đó, ngón tay run lên.
Ả biết rồi.
Đương nhiên là ả biết rồi.
Con khốn này.
……
Điện thoại rung.
Tiếng gầm thét của Giám đốc Vương n/ổ tung trong ống nghe: "Chu Niệm! Cô đang ở đâu?! Khách hàng đợi nửa tiếng rồi!"
"Tôi..."
"Đồ vô dụng!"
"Không nói nhảm với cô nữa, Lâm Duyệt thay cô thuyết trình rồi! Nó giỏi hơn cô nhiều!"
Điện thoại bị cúp cái rụp.
Tôi vịn vào bồn rửa mặt, người trong gương mặt c/ắt không còn giọt m/áu, môi tím tái.
Tôi lấy son trong túi ra, tô một lớp, lại thêm một lớp.
Cũng chẳng che giấu được gì.
……
Khi quay lại khu vực làm việc, chân tôi vẫn còn run.
Cửa kính phòng họp hắt ánh sáng ra, Lâm Duyệt đứng trước máy chiếu, giọng trong trẻo: "Ý tưởng sáng tạo này, là lúc cuối tuần đi dạo phố em bất chợt nghĩ ra..."
Ở góc dưới bên phải slide, tên của tôi đã bị xóa, thay bằng tên của ả.
Ả đang đọc tài liệu của tôi.
Một tháng. Tôi thức trắng năm đêm, sửa mười bảy bản. Sáu mươi tám trang, tôi chú thích từng trang, phân tích kiểm tra từng số liệu.
Còn ả thì sao? Cuối tuần ả đi dạo phố, thế là có "cảm hứng".
"Thật ra cũng không có gì đâu," ả cười, giọng ngọt đến phát ngấy, "bất chợt có cảm hứng thôi."
Bất chợt có cảm hứng?
Phì.
Tôi đẩy cửa đi vào.
"Giám đốc Vương, phương án này là do tôi làm."
Cả phòng im phăng phắc.
Lâm Duyệt sững sờ, nụ cười cứng đờ trên mặt.
Giám đốc Vương nhíu mày: "Chu Niệm, cô đang nói nhảm cái gì thế?"
"Phương án tôi lưu lúc ba giờ sáng, góc dưới bên phải có tên tôi. Bây giờ thì mất rồi."
"Đều là của công ty cả," ông ta ngắt lời tôi, giọng thiếu kiên nhẫn, "phải có tinh thần đồng đội, còn tính toán những thứ này làm gì? Cô về nghỉ ngơi trước đi."
"Tôi đã nghỉ ngơi cả sáng rồi," tôi nói, "nôn trong nhà vệ sinh đấy."
Bên dưới có người cúi đầu cười, tiếng cười nhỏ như tiếng muỗi kêu.
Sắc mặt Giám đốc Vương trầm xuống: "Chu Niệm, đừng làm lo/ạn. Khách hàng đang ở đây."
Tôi nhìn về phía khách hàng. Phó tổng Lý của tập đoàn Hoa Chấn đang ngồi ở đó, ông ấy nhìn tôi, không nói gì.
Trong ánh mắt đó có điều gì đó, tôi không đọc được. Là nhận ra tôi rồi sao?
"Tổng Lý, ông đã xem bản thảo phương án này chưa?" Tôi hỏi.
Phó tổng Lý sững người, chưa kịp mở lời thì Giám đốc Vương đã đứng dậy.
"Chu Niệm! Ra ngoài! Ở đây không đến lượt cô nói chuyện!"
Lâm Duyệt sán lại gần, kéo tay tôi, giọng mềm như kẹo bông: "Chị Chu Niệm, chị bình tĩnh lại trước đã..."
Tôi hất tay ả ra. Sau đó liếc nhìn đám người này một cách thản nhiên rồi quay lưng bỏ đi.
Nhưng tiếng cười phía sau lưng lại như những mũi kim đ/âm vào da th!t tôi.