Tôi khởi động xe, không về nhà mà lái thẳng đến một công ty điều tra tư nhân ở phía Đông thành phố.
Tôi muốn biết Thẩm Mặc Thành bắt đầu phản bội tôi từ khi nào.
Lâm Uyển có phải là người đầu tiên hay không.
Cái giấy ly hôn đó rốt cuộc từ đâu mà ra.
Những năm qua anh ta đã biển thủ bao nhiêu tiền từ tài khoản công ty.
Tất cả những thứ bẩn thỉu đó, tôi đều phải đào sạch ra.
Để anh ta trắng tay.
Một tiếng sau, tôi ngồi trong phòng khách của văn phòng điều tra. Người đối diện tên là Phương Viễn, ngoài bốn mươi, từng là cảnh sát hình sự, giờ làm điều tra tư nhân. Danh tiếng trong nghề rất tốt.
“Lục tổng, nội dung bà muốn điều tra, tôi đã nắm sơ bộ.” Phương Viễn đóng sổ tay lại, “Cho tôi một tuần.”
“Ba ngày.”
Anh ta nhìn tôi, rồi gật đầu: “Ba ngày.”
Tôi đẩy một chiếc USB về phía anh ta: “Trong này có lịch trình của Thẩm Mặc Thành ba năm gần đây, tôi trích xuất từ hệ thống công ty. Hy vọng nó giúp anh thu hẹp phạm vi.”
Phương Viễn nhận lấy mà không hỏi thêm câu nào. Người chuyên nghiệp, không bao giờ hỏi những điều dư thừa.
Ra khỏi văn phòng điều tra đã là ba giờ chiều. Tôi ngồi trong xe, nhắn tin cho luật sư Triệu: “Tiến độ chuyển nhượng cổ phần thế nào rồi?”
Phản hồi đến rất nhanh: “Đã tìm được bên tiếp nhận, là Tổng giám đốc Chu của tập đoàn đầu tư Đỉnh Phong, ông ấy rất hứng thú với mảng kinh doanh của Nhuệ Hằng. Tối nay có thể ký thỏa thuận khung.”
Đỉnh Phong, một trong năm tổ chức đầu tư hàng đầu trong ngành. Tôi đã gặp ông Chu vài lần, một người sắc sảo nhưng rất giữ quy tắc.
“Được. Sau khi ký xong hãy bảo mật, trước khi tôi cho phép, tuyệt đối không được làm thủ tục thay đổi đăng ký kinh doanh.”
“Rõ.”
Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn thời gian. Còn bốn tiếng nữa là đến bảy giờ tối.
Nhà cũ họ Hàn. Không, phải là nhà cũ họ Thẩm.
Căn biệt thự ba tầng đó, tôi m/ua vào năm thứ ba sau khi cưới. Lúc đó công ty vừa nhận được vòng gọi vốn đầu tiên, tôi lấy tiền cổ tức của mình ra m/ua đ/ứt, sổ đỏ đứng tên mẹ chồng là Chu Phương. Thẩm Mặc Thành nói, mẹ sống trong căn nhà nhỏ đã nhiều năm, giờ là lúc bà được hưởng phúc. Tôi không chút do dự mà đồng ý. Khi ấy, tôi vẫn tin rằng chân thành có thể đổi lấy chân thành.
Sáu giờ bốn mươi phút chiều, tôi đến trước cửa nhà cũ. Xe của Thẩm Mặc Thành đã đỗ ở đó. Anh ta đến trước tôi, chứng tỏ đã thông đồng với mẹ mình.
Tôi xuống xe, anh ta lập tức đón lấy, mặt đầy vẻ tươi cười: “Thanh Vãn, em đến rồi.”
Anh ta đã thay một bộ đồ mặc nhà, đầu tóc cũng được chải chuốt lại, trông rất hiền lành vô hại. Nếu không biết những chuyện đó, có lẽ tôi đã bị vẻ ngoài này lừa gạt. Đáng tiếc thay.
Tôi không thèm để ý đến anh ta, trực tiếp bấm chuông.
Người mở cửa là Chu Phương. Năm mươi tám tuổi, được chăm sóc rất kỹ, bà ta mặc một bộ đồ mặc nhà bằng lụa tơ tằm, thấy tôi liền cười tươi đón tiếp: “Thanh Vãn về rồi đấy à! Mau vào đi, mẹ hầm canh cho con này.”
Nhiệt tình đến mức quá đáng. Bình thường bà ta đâu có thái độ này. Bình thường ánh mắt bà ta nhìn tôi chỉ toàn là vẻ “sao cô vẫn chưa sinh cho tôi đứa cháu đích tôn”. Hôm nay khác thường như vậy, chứng tỏ Thẩm Mặc Thành chắc chắn đã gọi điện dặn dò trước.
Tôi thay dép, đi vào phòng khách. Trên bàn trà bày đầy trái cây và bánh ngọt, tivi đang bật chương trình dưỡng sinh. Một khung cảnh thái bình tĩnh lặng.
“Mẹ.” Tôi ngồi xuống sofa, đi thẳng vào vấn đề: “Hôm nay con đến là muốn hỏi mẹ một chuyện.”
Chu Phương bê bát canh từ bếp ra, nụ cười vẫn không đổi: “Chuyện gì thế? Uống chút canh trước đã.”
“Không uống nữa.”
Tôi nhìn bà ta, rồi lại nhìn Thẩm Mặc Thành đang đứng bên cạnh: “Con muốn hỏi, chuyện giấy ly hôn của con và Thẩm Mặc Thành rốt cuộc là sao?”
Bát canh trong tay Chu Phương khẽ chao đảo. Canh b/ắn ra ngoài làm bỏng tay, bà ta kêu “xèo” một tiếng rồi vội vàng đặt bát xuống: “Giấy ly hôn gì cơ?” Nụ cười vẫn còn trên môi nhưng ánh mắt đã thay đổi, “Thanh Vãn, con đang nói gì vậy?”
Thẩm Mặc Thành lập tức tiếp lời: “Là chuyện anh nói với em đấy, có kẻ ngoài kia tung tin đồn nhảm là chúng ta ly hôn. Thanh Vãn không yên tâm nên muốn đến hỏi mẹ thôi.”
Giọng anh ta thản nhiên như đang nói một chuyện không quan trọng. Phối hợp thật tốt.
Tôi nhìn màn kịch của hai mẹ con họ mà không vạch trần.
“Vậy sao?” Tôi gật đầu, “Thế thì tốt. Con chỉ đến để x/ác nhận lại thôi.”
Chu Phương thở phào nhẹ nhõm, nụ cười lại hiện lên: “Tin đồn nhảm nhí thế mà con cũng tin à? Con và Mặc Thành tình cảm tốt như vậy, ai dám đặt điều, mẹ là người đầu tiên không tha cho hắn.”
“Vâng.” Tôi đứng dậy: “Vậy con về trước đây.”
Thẩm Mặc Thành rõ ràng trút được gánh nặng, vội vàng đuổi theo: “Để anh đưa em về.”
“Không cần.”
Tôi bước ra cửa, dừng lại, quay đầu nhìn Chu Phương: “À mẹ này, có chuyện này muốn báo với mẹ.”
“Chuyện gì?”
“Tiền trả góp căn nhà này, tháng sau con không trả nữa.”
Nụ cười của Chu Phương đông cứng lại: “Ý con là sao?”
“Không có ý gì cả. Chỉ là gần đây con thiếu vốn, không trả nổi nữa thôi.”
Nói xong, không đợi bà ta phản ứng, tôi xoay người bước ra ngoài.
Phía sau vọng lại tiếng hét chói tai của Chu Phương: “Thẩm Mặc Thành! Nó có ý gì! Chẳng phải căn nhà này m/ua đ/ứt rồi sao! Trả góp cái gì!”
Tôi đóng cửa lại, ngăn cách mọi âm thanh. Khóe miệng khẽ nhếch lên.
Đúng là m/ua đ/ứt thật. Nhưng sổ đỏ đứng tên Chu Phương, còn bằng chứng chuyển khoản m/ua nhà, lại đang nằm trong tay tôi.