Total Portfolio Value: $102,437,600.00. Tăng hơn lúc chiều một chút. Giao dịch sau giờ đóng cửa. Hạ Sâm ghé sát mặt vào màn hình, x/ác nhận từng con số một. Một. Không. Hai. Dấu phẩy. Bốn. Ba. Bảy. Dấu phẩy. Sáu. Không. Không. 102 triệu 437 ngàn 600 đô la. Anh nhấn vào chi tiết danh mục đầu tư. Nexora Technologies Inc. (NXRA). Số cổ phiếu: 320,000. Giá vốn trung bình: $0.03 (đã quy đổi sau khi chia tách). Giá hiện tại: $320.12. Tỷ suất lợi nhuận: +1,066,566.67%. Lợi nhuận một triệu lần. Lưng Hạ Sâm nổi da gà từng lớp từng lớp. Không phải vì lạnh, mà là một thứ gì đó khác. Từ đ/ốt sống c/ụt chạy thẳng lên đỉnh đầu, da đầu tê dại, tai ù đi. Anh ngả người ra sau ghế, hai tay ôm mặt. Qua kẽ tay, ánh sáng xanh từ màn hình chiếu lên mặt anh. [Mẹ kiếp.] Trong đầu anh chỉ còn lại hai chữ này. Hai chữ cứ lặp đi lặp lại. Anh ngồi đó, ôm mặt, bất động suốt 10 phút đồng hồ. Cho đến khi Tống Gia Hòa gõ cửa bên ngoài: "Anh Sâm! Đồ nướng m/ua về rồi đây! Ông chủ tặng thêm hai xiên tim gà!" Hạ Sâm bỏ tay xuống, tắt trang web. "Đến đây." Giọng anh nghe vẫn bình thường như mọi khi, không ai có thể nhận ra bất kỳ điều gì bất thường. Đêm đó, anh ăn 16 xiên th!t cừu, 8 xiên tim gà, 4 xiên hẹ, uống 3 lon bia. Tống Gia Hòa cứ tưởng anh đang mượn rư/ợu giải sầu. Suốt bữa ăn, Tống Gia Hòa cứ luyên thuyên những câu như "Cậu đừng hoảng, với năng lực của cậu chắc chắn sẽ tìm được việc tốt hơn". Hạ Sâm cứ "ừ, ừ" nghe theo, tay bóp nát lon bia thành một vết lõm. Anh đang băn khoăn một việc. Ngày mai có nên... đến ngân hàng hỏi thử không?

Ngày hôm sau là thứ Bảy. Hạ Sâm tỉnh dậy từ lúc 7 giờ. Chính x/ác mà nói, anh chẳng ngủ được chút nào. Nằm trên giường nhìn trần nhà suốt cả đêm, những con số trong đầu cứ ra ra vào vào, lơ lửng trước mắt như dòng bình luận trên màn hình. Anh rửa mặt, thay một chiếc áo phông sạch sẽ rồi ra ngoài. Tống Gia Hòa vẫn đang ngáy, tiếng kêu như tiếng máy kéo khởi động. Hạ Sâm đi đến cổng khu chung cư, bắt một chiếc taxi, đi đến ngân hàng vốn nước ngoài lớn nhất trong trung tâm thành phố. Trước đây anh từng mở một tài khoản tại ngân hàng này, gửi 2000 tệ, cứ để đó không đụng đến. Bước vào sảnh ngân hàng, hơi lạnh ùa tới. Sàn đ/á cẩm thạch sáng bóng đến mức soi rõ hình bóng người. Cô nhân viên lễ tân ngẩng đầu lên, nụ cười phục vụ tiêu chuẩn: "Chào anh, xin hỏi anh muốn làm nghiệp vụ gì ạ?"

"Tôi muốn... tư vấn một chút về vấn đề chuyển tài sản từ nước ngoài về."

"Vâng, mời anh đến quầy số 3 lấy số thứ tự chờ đợi ạ."

Hạ Sâm lấy số, ngồi vào khu vực chờ. Đợi 40 phút. Đến lượt anh, cậu nhân viên ở quầy đẩy kính: "Thưa anh, xin hỏi tài sản nước ngoài của anh khoảng tầm mức nào ạ? Để tôi tiện đối chiếu dịch vụ tương ứng."

Hạ Sâm do dự một chút.

"Khoảng... 100 triệu đô la?"

Giọng anh không lớn, nhưng chiếc bút trong tay cậu nhân viên phía sau quầy rơi xuống. Chiếc bút nảy hai cái trên mặt quầy rồi lăn xuống đất. Cậu nhân viên cúi xuống nhặt bút, lúc đứng lên thì gáy đ/ập vào cạnh quầy. Một tiếng "bộp" vang lên.

"Anh... anh nói bao nhiêu ạ?"

"100 triệu đô la. Khoảng đó. Có thể có biến động, tùy vào giá đóng cửa hôm nay."

Yết hầu cậu nhân viên chuyển động hai lần. Tay cậu ta vươn tới một cái nút dưới bàn. 30 giây sau, một người đàn ông trung niên mặc vest từ văn phòng phía sau bước ra nhanh chóng.

"Anh Hạ?"

"Đúng."

"Chào anh, chào anh, tôi là giám đốc chi nhánh này, họ Hoàng. Anh cứ gọi tôi là lão Hoàng được rồi. Mời... mời anh sang bên này... phiền mọi người nhường đường chút ạ..."

Lão Hoàng vừa nói vừa dùng tay đẩy liên tiếp hai cánh cửa, dẫn Hạ Sâm vào một phòng VIP. Sofa, bàn trà, cây cảnh, cửa sổ sát đất. Trên bàn trà đặt một đĩa trái cây tươi. "Anh ngồi, anh ngồi." Lão Hoàng vừa nói vừa rót trà, tay r/un r/ẩy khiến nước trà đổ ra một chút. "Đây là trà Long Tỉnh Minh Tiền năm nay, anh nếm thử xem."

Hạ Sâm ngồi xuống, bưng tách trà nhấp một ngụm. [...Trà này đúng là ngon hơn túi trà ở công ty nhiều.]

Lão Hoàng ngồi đối diện, cúc áo vest căng ch/ặt, những nếp gấp trên bụng tố cáo sự căng thẳng của ông ta. "Anh Hạ, anh có tiện xuất trình thông tin tài khoản nước ngoài của mình không? Chúng tôi có thể giúp anh lập một phương án đá/nh giá tài sản và chuyển tiền xuyên biên giới toàn diện."

Hạ Sâm đưa điện thoại qua, trang danh mục đầu tư của ứng dụng chứng khoán Mỹ vẫn đang mở. Động tác nhận điện thoại của lão Hoàng giống như đang cầm một củ khoai nóng bỏng tay. Ông ta cúi đầu nhìn một cái, đồng tử đột ngột giãn ra. Sau đó ông ta ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn Hạ Sâm hoàn toàn thay đổi. Kiểu ánh mắt đó, Hạ Sâm chưa từng thấy trên mặt bất cứ ai trước đây. Không phải tôn trọng, không phải khách sáo, mà là một sự... kính sợ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
3 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

10
Tôi là một beta xuất thân từ gia đình giàu có nhưng về sau sa sút đến mức gần như trắng tay, còn Bạo Ý Hành thì hoàn toàn trái ngược với tôi. Anh xuất thân từ khu ổ chuột, từng bước lăn lộn từ hạ thành lên thượng thành, cuối cùng trở thành một nhân vật có tiếng trong giới tài phiệt. Tôi ở bên anh rất nhiều năm, tính tình vẫn kiêu căng và khó chiều như cũ, đối với Bạo Ý Hành lại càng kén chọn đủ điều. Người ngoài nhìn vào thường chê tôi làm bộ làm tịch, không biết tốt xấu, có một người đàn ông vừa có tiền vừa có quyền lại một lòng chiều chuộng như anh mà còn chẳng biết quý trọng. Sau này, có lẽ Bạo Ý Hành thật sự cảm thấy dù mình có làm thế nào cũng không thể sưởi ấm được trái tim tôi, cuối cùng lại hiếm hoi thuận theo ý tôi, đồng ý để tôi rời đi. Thế nhưng ngay tối hôm ấy, căn nhà thuê đột nhiên mất điện. Giữa bóng tối, tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một bóng người cao lớn đã áp sát từ phía sau, cánh tay rắn chắc vòng qua eo, ép tôi tựa vào mép bàn. Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả sát bên tai, mang theo thứ áp lực quá quen thuộc khiến cả sống lưng tôi tê dại. Bạo Ý Hành khẽ cười, giọng trầm xuống. “Mang con của tôi rồi còn định đi đâu, hửm?”
ABO
Boys Love
0