Thẩm Lam đứng cạnh xe, sắc mặt tiều tụy, đôi mắt sưng húp. Vừa thấy tôi, bà ấy lập tức bước nhanh tới: "Tiểu Nghiên."
Tôi dừng bước. Xung quanh có không ít học sinh đang nhìn. Bà ấy dường như chẳng còn bận tâm đến những ánh nhìn đó nữa, giọng nói đầy vẻ khẩn cầu: "Con có thể nói chuyện với mẹ một chút không?"
Tôi im lặng hai giây: "Đi đằng kia đi."
Tôi dẫn bà ấy đến một con hẻm nhỏ cạnh tiệm trà sữa ngoài cổng trường, nơi ít người qua lại hơn. Vừa đứng lại, nước mắt bà ấy đã rơi xuống: "Xin lỗi con."
Tôi không nói gì. Bà ấy nghẹn ngào: "Mẹ thực sự không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này. Tinh Vãn mẹ đã m/ắng rồi, nó cũng biết mình sai. Trạch Trạch... Trạch Trạch cũng khóc suốt, nói muốn xin lỗi con."
Tôi nghe mà muốn cười. Và tôi thực sự đã cười: "Vậy thì sao?"
Bà ấy ngẩn người: "Sao là sao?"
"Vậy hôm nay bà đến đây, là muốn tôi quay về chấp nhận lời xin lỗi của chúng nó, rồi cả nhà lại tiếp tục yêu thương nhau thắm thiết sao?"
"Không, không phải như vậy," bà ấy lắc đầu nguầy nguậy, "Mẹ chỉ muốn con về nhà. Con ở ngoài một mình, chúng ta không yên tâm."
"Tôi không ở ngoài một mình," tôi nhìn bà, "Tôi có cha mẹ."
Bà ấy như bị đ/âm trúng tim, sắc mặt trắng bệch: "Vậy còn mẹ thì sao?"
Tôi khựng lại. Câu hỏi này, nói thật, rất khó trả lời. Bà ấy là người sinh ra tôi. Cũng là nguồn cơn của sự thiếu vắng suốt mười tám năm ròng rã của tôi. Nếu không có vụ tráo đổi, đáng lẽ bà ấy đã là người thân thiết nhất với tôi.
Nhưng cuộc đời không có "nếu như". Tôi khẽ nói: "Bà là người đã đá/nh mất tôi."
Cơ thể bà ấy chao đảo, nước mắt rơi càng dữ dội hơn: "Xin lỗi, tất cả đều là lỗi của mẹ..."
"Không phải lỗi của một mình bà," tôi nói, "Nhưng mỗi bước đi sau đó, đều là do chính các người tự chọn."
Bà ấy ngẩn ngơ nhìn tôi. Tôi tiếp lời: "Các người thừa biết tôi mới về chưa thích nghi được, thừa biết Lâm Trạch không thể chấp nhận tôi nhanh như vậy, thừa biết Lâm Tinh Vãn bài xích tôi, thế mà vẫn ép tôi vào cái nhà đó. Các người tưởng cho tôi một căn phòng, vài cái thẻ, một thân phận là tôi sẽ biết ơn mà hòa nhập vào sao?"
Bà ấy muốn giải thích: "Chúng ta chỉ muốn—"
"Muốn bù đắp cho tôi," tôi nói nốt câu cho bà, "Nhưng cái gọi là bù đắp của các người, là trong điều kiện không làm tổn hại đến gia đình ba người vốn có, tiện thể cho tôi một chỗ đứng."
Bà ấy cứng họng. Tôi nhìn chằm chằm vào mắt bà: "Bà có biết điều nực cười nhất là gì không?"
Bà ấy nhìn tôi trong làn nước mắt: "Là khi tôi bị vu khống, vậy mà vẫn có một giây, tôi đã từng nghĩ liệu bà có đứng về phía tôi không."
Bà ấy lấy tay che miệng, khóc đến mức đứng không vững. Còn tôi lại bình tĩnh hơn bao giờ hết: "Giờ tôi đã biết câu trả lời rồi."
"Tiểu Nghiên..."
"Đừng đến nữa," tôi nói, "Ít nhất là trước khi thi đại học, đừng đến làm phiền tôi."
Bà ấy lắc đầu đi/ên cuồ/ng: "Mẹ chỉ muốn nhìn con thôi."
"Nhìn rồi đấy," tôi lùi lại một bước, "Bà đi được rồi."
Bà ấy như muốn nắm bắt thứ gì đó, nhưng cuối cùng chẳng nắm được gì. Khi tôi quay lưng rời đi, tôi nghe thấy bà ấy gọi với theo: "Vậy ngày thi đại học, mẹ có thể đến tiễn con không?"
Tôi không quay đầu lại: "Không được."
03.5
Sau đó, nhà họ Lâm yên tĩnh được vài ngày. Nhưng cũng chỉ là yên tĩnh bề ngoài. Họ không đến tận trường chặn đường tôi nữa, nhưng bắt đầu tìm đủ mọi cách để gây chú ý.
Sáng sớm có người gửi suất ăn dinh dưỡng đến văn phòng giáo viên chủ nhiệm. Giờ nghỉ trưa lại nhận được tài liệu ôn tập và đề thi thử từ số lạ. Thậm chí có ngày, khi về đến nhà, tôi thấy một chiếc xe tải đỗ dưới lầu, đang khuân xuống một chiếc điều hòa mới. Người thợ nói: "Ông Lâm bảo lắp đấy."
Cha tôi nổi đóa ngay tại chỗ: "Lắp cái gì mà lắp! Ai cho phép các người vào?"
Người thợ vẻ mặt khó xử. Tôi xuống lầu nhìn chiếc điều hòa mới tinh kia, lại nhìn chiếc xe hơi màu đen đỗ phía xa, lòng bực dọc vô cùng. Cửa kính xe từ từ hạ xuống. Lâm Chấn Xuyên ngồi bên trong, bộ vest phẳng phiu, vẻ mặt mệt mỏi: "Nói chuyện chút đi."
Tôi bảo người thợ đi trước, rồi bước đến bên xe: "Có chuyện gì?"
Ông ta nhìn tôi hai giây rồi nói: "Mẹ con sức khỏe không tốt, mấy ngày nay cứ mất ngủ mãi."
Tôi gật đầu: "Ồ."
Ông ta dường như không ngờ tôi lại bình thản như vậy, lông mày nhíu lại: "Con không quan tâm chút nào sao?"
Tôi suýt bật cười: "Ông Lâm, ông có nhầm lẫn về nguyên nhân và kết quả không?"
Sắc mặt ông ta trầm xuống. Tôi tiếp tục: "Không phải tôi làm bà ấy mất ngủ. Mà chính những việc các người làm, mới khiến bà ấy mất ngủ."
Ông ta im lặng một hồi: "Ta thừa nhận, mấy ngày trước gia đình xử lý không tốt."
"Xử lý không tốt?" Tôi nhìn ông, "Con gái ông giúp người khác vu khống tôi tr/ộm cắp, đứa con trai ông nuôi mười tám năm nhân cơ hội giẫm đạp tôi, ông gọi đó là xử lý không tốt sao?"
Yết hầu ông ta chuyển động, như thể bị nghẹn. Mấy giây sau, ông ta mới hạ giọng: "Tinh Vãn ta đã c/ắt hết tiền tiêu vặt, cũng bắt nó nghỉ học kiểm điểm một tuần. Còn Lâm Trạch—"
"Ông không nỡ động đến nó," tôi nói thẳng.
Sắc mặt ông ta khó coi: "Không phải là không nỡ. Mà là trong chuyện này, nó không trực tiếp tham gia."
Tôi gật đầu: "Vậy hôm nay ông đến đây, là muốn nói với tôi rằng, ông đã rất công bằng rồi."
"Lâm Nghiên," giọng ông ta trầm xuống, "Con nhất định phải nói chuyện như vậy sao?"