"Ngươi còn tâm trạng nói câu này sao?"
Tiểu Mãn nhìn chàng.
"Không nói câu này, chẳng lẽ nói ta suýt chút nữa thành đồ chín?"
Bùi Chiếu nhắm mắt lại.
"Nàng bớt chọc ta đi."
Nhị ca hỏi nhỏ:
"Họ lại đang nói lời tình tứ sao?"
Tam ca gật đầu.
"Lần này thì giống đấy."
Đại ca rúc trong thùng.
"Ta không thấy được, nhưng ta đồng ý."
Sắc mặt Tiêu Đồ khó coi như vừa nuốt trọn nửa nồi tro.
"Không thể nào."
"Cổng đảo chiều vừa mở, bên dưới toàn là dầu lửa."
Tiểu Mãn giơ cổ tay lên.
Huyết lệnh trong sợi dây đỏ vẫn còn tỏa ra ánh sáng mờ nhạt.
"Ngươi không biết sao?"
"Phong Vân Lệnh ban đầu vốn không phải để điều binh."
"Mà là để mở đường thoát hiểm cho hoàng lăng."
Phụ hoàng ngẩn người.
"Chuyện này trẫm còn không biết."
Mẫu hậu nhìn người đầy thâm ý.
"Chuyện người không biết còn nhiều lắm."
Phụ hoàng ho khan một tiếng, lập tức ngậm miệng.
Tiểu Mãn nhìn bách tính, rồi nhìn Bắc Cảnh quân và Huyền Giáp Doanh.
Giọng nó không lớn, nhưng từng chữ đều rơi xuống tim người nghe.
"Chính Dương Môn giữ được rồi."
"Bọn trẻ giữ được rồi."
"Sổ sách đã gửi đi rồi."
"Tiêu Đồ đã đích thân thừa nhận việc đ/ốt thành."
"Thứ gọi là ngọc tỷ trong tay hắn cũng đã in dấu tội chứng."
"Hôm nay không cần phải sợ hắn nữa."
Hàn Kỳ là người đầu tiên quỳ xuống.
"Huyền Giáp Doanh doanh thứ nhất, nguyện nghe lệnh hợp hổ phù."
Bùi Chiếu đưa nửa miếng hổ phù còn lại đến trước mặt Tiểu Mãn.
Tiểu Mãn lại lắc đầu.
"Đưa cho người xứng đáng nhận được ở nước Cảnh."
Mọi người ngẩn ra.
Đáy mắt hoàng đế nước Cảnh lóe lên một tia vui mừng.
Thế nhưng ánh mắt Tiểu Mãn lướt qua ông ta, rơi vào những phụ nữ trẻ em vừa được c/ứu khỏi địa khố, rơi vào Bắc Cảnh quân, và cả những bách tính đang nắm ch/ặt d/ao thái rau, môi canh trong tay.
"Hổ phù này, không nên chỉ để bảo vệ hoàng vị nữa."
"Nó nên bảo vệ người sống."
Bùi Chiếu đã hiểu.
Chàng quay người, hợp hai nửa hổ phù lại, giơ cao quá đầu.
"Huyền Giáp Doanh nghe lệnh."
"Bảo vệ bách tính, phong tỏa cổng cung."
"Tử sĩ Đông Cung, ai buông vũ khí thì có thể bắt giam chờ xét xử."
"Kẻ nào ngoan cố chống cự, bắt tại chỗ."
Hàn Kỳ cúi đầu.
"Tuân lệnh."
Lời này vừa dứt, Huyền Giáp Doanh hoàn toàn chia rẽ.
Đám tử sĩ muốn vùng vẫy, Bắc Cảnh quân đã áp sát.
Ánh đ/ao trên phố dài lo/ạn nhịp trong chốc lát, rồi bị thuẫn trận nuốt chửng từng chút một.
Tiêu Đồ kẹp ch/ặt Hoàng hậu lùi lại.
Cổ Hoàng hậu vẫn đang chảy m/áu, khóc đến mức lớp trang điểm nhòe nhoẹt.
"Đồ nhi, buông mẫu hậu ra."
Tiêu Đồ hạ giọng nói.
"Mẫu hậu chẳng phải từng dạy con, vì đại cuộc có thể hy sinh cái nhỏ sao?"
Hoàng hậu run đến mức không nói nên lời.
Hoàng đế nước Cảnh gi/ận dữ.
"Ngươi buông bà ấy ra, trẫm để lại cho ngươi toàn thây."
Tiểu Mãn nghe xong bật cười.
"Hai cha con các người nói chuyện đều kiết tường thế sao?"
Trong đám bách tính có người cười một tiếng.
Tiếng cười đó rất ngắn, nhưng như vạch ra một khe hở trong nỗi sợ hãi.
Ánh mắt Tiêu Đồ ngày càng đi/ên cuồ/ng.
Hắn bỗng đẩy Hoàng hậu về phía hoàng đế nước Cảnh.
Tầm mắt mọi người rối lo/ạn.
Trong tay áo hắn trượt ra một chiếc bùi nhùi nhỏ, quay người lao về phía trận bài vị.
"Không được để hắn chạm vào bài vị."
Dư bá gào lên.
Tiểu Mãn là người ở gần nhất.
Nó đẩy Bùi Chiếu ra, thế mà lại lao thẳng về phía Tiêu Đồ.
Sắc mặt Bùi Chiếu thay đổi dữ dội.
"Tạ Tiểu Mãn."
Ta cũng sốt sắng.
"Tiểu Mãn, muội mau quay lại cho ta."
Ki/ếm của Tiêu Đồ giấu sau chiếc bùi nhùi, đ/âm thẳng vào tim Tiểu Mãn.
Tiểu Mãn như không nhìn thấy, giơ tay chộp lấy cổ tay hắn.
Hai người va vào nhau trước trận bài vị.
Bùi nhùi rơi xuống đất, tia lửa b/ắn tung tóe.
Mũi ki/ếm của Tiêu Đồ chỉ còn cách tim Tiểu Mãn nửa tấc.
Đúng khoảnh khắc này, sợi dây đỏ trên cổ tay Tiểu Mãn "bụp" một tiếng đ/ứt đoạn.
Huyết lệnh bay ra, rơi xuống tấm bài vị vo/ng h/ồn Đại Lương ở phía trước nhất.
Ánh đỏ trên bài vị bùng lên rực rỡ.
Ta bỗng cảm thấy trên người nóng lên.
Không phải cái nóng của lửa.
Mà là nhiệt độ từ lòng bàn tay người sống.
Phụ hoàng cũng sững sờ.
Mẫu hậu cúi đầu nhìn tay mình.
Cái thùng của đại ca rơi "cạch" xuống đất.
Nhị ca ngốc nghếch nói.
"Hình như ta chạm được vào đồ vật rồi."
Tam ca chậm rãi giơ tay, ấn lên lưỡi ki/ếm của Tiêu Đồ.
Tay huynh ấy vẫn b/án trong suốt.
Nhưng lưỡi ki/ếm thực sự dừng lại.
Đồng tử Tiêu Đồ co rút.
Ta đứng trước mặt Tiểu Mãn, cuối cùng t/át hắn một cái.
Giòn tan.
Vang dội.
Đã đời.
Ta cười lạnh.
"Cái t/át này, ta đợi năm năm rồi."
Tiêu Đồ bị ta t/át đến choáng váng.
Thú thật, ta cũng hơi choáng.
Dù sao làm m/a năm năm, kinh nghiệm tiếp xúc vật lý lớn nhất của ta là va chạm với cái đầu của đại ca.
Nhưng khi cái t/át đó hạ xuống, ta biết.
Trận bài vị đã mượn cho chúng ta một hơi thở nhân gian.
Không nhiều.
Chỉ đủ để nói vài câu, đá/nh một người, bảo vệ người thân một lần.
Phụ hoàng là người phản ứng nhanh nhất.
Người giơ tay đ/ấm một cú vào ng/ực Tiêu Đồ.
"Cú đ/ấm này, vì vo/ng h/ồn Đại Lương."
Nhị ca xông lên bồi thêm một cước.
"Cước này, vì muội muội của ta."
Tam ca cũng sút theo.
"Cước này, vì những đứa trẻ bị ngươi h/ãm h/ại."
Đại ca cuối cùng cũng thoát khỏi cái thùng, ôm đầu lao tới cắn vào cổ tay Tiêu Đồ một cái.
Tiêu Đồ kêu thảm.
Đại ca nhổ ra mùi m/áu, ngũ quan nhăn nhúm vì gh/ê t/ởm.
"Phì."
"Đến chó còn sạch hơn ngươi."
Ta đỡ lấy Tiểu Mãn.
Lần này, ta thực sự chạm được vào nó.
Cơ thể nó nhẹ đến đ/áng s/ợ, nóng cũng đến đ/áng s/ợ.
Nó ngẩn người nhìn ta, hốc mắt đỏ hoe.
"Tỷ tỷ."
Ta vốn đã chuẩn bị sẵn những lời m/ắng mỏ suốt năm năm qua.
Nào là muội không cần mạng, muội thích làm anh hùng, muội mười sáu tuổi đã dám lấy mình làm củi đ/ốt.
Nhưng nó vừa gọi ta, ta chỉ còn lại một câu.
"Có đ/au không?"
Tiểu Mãn bĩu môi.
"đ/au."
Nước mắt ta rơi xuống.
"đ/au mà muội vẫn nhịn được."