Lớp da trên ng/ực nó đang phồng lên, như thể có thứ gì đó sắp x/é toạc cơ thể mà chui ra.
"Ngươi... ngươi làm cách nào mà được? Ta đã thiết lập trận pháp bên trong rồi mà..."
Tôi không trả lời, chỉ giơ tay phải lên, khẽ kéo một cái.
Trái tim x/é rá/ch da th!t bay ra, rơi vào lòng bàn tay tôi, những đường vân vàng bên trong vẫn còn đang chuyển động.
Ngay khoảnh khắc tôi nắm lấy trái tim, Phong Hòa bắt đầu già đi nhanh chóng.
"Không, đừng mà!"
"Á á á, ngươi đã làm cái gì vậy?!"
Tôi nhìn xuống nó từ trên cao: "Ta đã nói rồi, ngươi quá tham lam, đây chính là cái giá ngươi phải trả."
Tóc nó bắt đầu bạc từ chân tóc, da dẻ khô héo và nứt nẻ với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, sống lưng c/òng xuống như thể vừa bị rút mất xươ/ng.
"Ngươi đúng là đồ quái vật! Ta ch*t rồi, bọn chúng cũng đừng hòng sống sót!"
Lời vừa dứt, nó đã hóa thành một bộ xươ/ng khô, đổ gục xuống đất.
Tôi ngẩn người, mặt đất bắt đầu rung chuyển dữ dội.
Đám tu sĩ áo đen tìm đúng thời cơ, chuẩn bị rút lui ra ngoài.
Mất đi pháp lực và sức mạnh, bọn chúng chắc chắn sẽ ch*t.
Lúc nãy đã dùng qua một lần thời gian hồi tố rồi, dùng thêm lần nữa e rằng...
Thôi bỏ đi, coi như trả lại cho họ vậy.
Như thế thì chẳng còn ai n/ợ ai nữa.
Thời gian trong núi như ngừng trôi.
Mặt đất ngừng rung chuyển, những vết nứt vừa tạo ra do chấn động cũng kỳ diệu thay mà khép lại.
Mọi thứ trở lại như cũ.
Như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Ý thức của tôi bắt đầu mơ hồ, đám người áo đen thấy kế hoạch thất bại liền quay đầu trở lại.
Là bom người.
Ở khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức tan biến, tôi hóa thành bản thể, ôm ch/ặt bọn chúng vào lòng.
Tôi tỉnh dậy trong một hồ nước ở một căn nhà xa lạ.
Nước hồ dẫn từ linh tuyền dưới sâu lòng đất, quanh năm giữ nhiệt độ ổn định.
Dưới đáy hồ ch/ôn một viên châu, giúp nước chảy chậm rãi, không ngừng nghỉ.
Dòng nước khẽ lướt qua cơ thể tôi, rất dễ chịu.
Dưới đáy hồ còn có rất nhiều đ/á cuội, tròn trịa nhẵn nhụi, xếp ngay ngắn.
Trên giường cách đó không xa còn bày sẵn hai bộ y phục khác màu.
Kiểu dáng gần giống nhau, nhưng kích cỡ chênh lệch rất nhiều.
Tôi thay đồ xong, đẩy cửa ra.
Ngoài cửa đứng rất nhiều người.
Thời gian đã để lại những nếp nhăn mờ nhạt nơi khóe mắt họ.
Cánh cửa vốn im lìm nhiều năm lại được mở ra lần nữa, mắt họ đẫm lệ, khóe miệng mỉm cười nói với tôi: "Chào mừng con về nhà."
Ngoại truyện (Góc nhìn của Kỳ Uyên)
Sau khi trở thành M/a Tôn, ngày nào tôi cũng cảm thấy buồn chán và cáu kỉnh, luôn có cảm giác mình đã quên mất một người hoặc một chuyện quan trọng nào đó.
Đột nhiên tôi nhớ đến loài Kỳ Giông Long mà Phong Hòa từng nhắc tới.
Sở hữu khả năng hồi phục cực mạnh, chi bị đ/ứt cũng có thể mọc lại.
Là một món đồ chơi rất thú vị.
Dùng để giải khuây thì quá hợp.
Tôi tìm thấy con Kỳ Giông Long này trong một bí cảnh.
Nó bị treo trên tường, ba đôi mang ngoài hình lông vũ rũ xuống vô lực, sắc mặt tái nhợt.
Nhìn xuống phía dưới, chỉ thấy một cái đuôi màu hồng phấn và một vũng chất lỏng màu xanh.
Đôi chân của nó đã bị người ta ch/ặt mất.
Rõ ràng là lần đầu gặp mặt, nhưng tôi lại cảm thấy vô cùng quen thuộc.
Nó chậm rãi mở mắt, nâng đôi đồng tử dọc đen láy lên, bình thản nhìn tôi.
Trong ánh mắt đó không có lấy một chút cảm xúc, như thể đã sớm ch*t lặng.
Tôi c/ắt đ/ứt dây thừng, vươn tay ra, đỡ lấy nó.
Không khí ở đây hôi thối cực độ, ở lại đây tôi sẽ lại nhớ đến mười năm trong Vạn M/a Quật.
Khi sắp đến cửa, người trong tay tôi mới có động tĩnh.
Nó cảnh giác nhìn tôi: "Ngươi không phải người ở đây, ngươi định đưa ta đi đâu?"
"Đưa ngươi ra ngoài."
Nói xong, tôi dùng một tay ôm nó bay ra ngoài.
Tay kia vung về phía sau, một tiếng "ầm" vang lên, bí cảnh sụp đổ, trận pháp mất hiệu lực.
Kỳ Giông Long nhìn bầu trời bên ngoài, đại n/ão trống rỗng.
"Đó là bầu trời sao? Thật đẹp."
Tôi ngẩn người, nó đã bị giam giữ bao lâu rồi chứ.
Nhưng tôi không hỏi, vì nó chỉ là món đồ chơi để tôi giải khuây, không cần thiết phải quan tâm đến cảm nhận của nó.
Thời gian đầu mới đến M/a giới, nó cứ lẽo đẽo theo sau tôi, cũng chẳng hề sợ tôi.
Cũng khá vừa ý tôi.
Lễ Thất Tịch ở Nhân giới đến, tôi để Thanh D/ao lại M/a giới.
Lúc quay về, lại thấy xung quanh nó vây đầy lính M/a tộc, ai nấy đều muốn sờ vào đôi mang ngoài và cái đuôi vừa mọc ra của nó.
Khoảnh khắc đó, tôi gh/en t/uông đến phát đi/ên.
Nó có biết dáng vẻ đó của nó quyến rũ đến nhường nào không.
Nó là đồ chơi của tôi, chỉ được phép đi theo tôi, cho tôi xem, cười với tôi.
Tôi đưa nó rời khỏi đám đông.
Trong tẩm điện, nó lắc cái đuôi cười nói: "Chủ thượng, ngài về rồi!"
Tôi chằm chằm nhìn cái đuôi màu hồng phấn đó, đe dọa: "Sau này không có sự cho phép của ta, ngươi không được phép tự tiện biến ra mang ngoài và đuôi, bản thể cũng không được. Nếu bị ta phát hiện, ta sẽ tự tay c/ắt bỏ."
Nó lúng túng thu lại đuôi và mang ngoài.
"Lần sau... sẽ không thế nữa, Chủ thượng đừng gi/ận."
Gi/ận?
Tại sao tôi lại gi/ận đến thế?
Rõ ràng chỉ là một món đồ chơi, tôi dường như chưa từng nảy sinh sự chiếm hữu mạnh mẽ như vậy với bất cứ thứ gì, ngay cả Phong Hòa cũng không.
Tôi bắt đầu ngó lơ Thanh D/ao, cố chấp coi nó như một con thú cưng để chơi đùa tùy ý.
Trong khoảng thời gian Thanh D/ao rời đi, đêm nào tôi cũng bị á/c mộng hànhz hạz.
Tôi trở nên ngày càng cuồ/ng lo/ạn.
Khi đuổi Thanh D/ao đi, tôi đã hạ hai đạo chú pháp lên người nó.
Bảo vệ và truy vết.
Tôi chỉ muốn cho nó một bài học, chưa từng nghĩ đến việc thực sự gi*t ch*t nó.
Tôi vẫn luôn đợi chú pháp phát huy tác dụng, để đi đón nó về.