Dưới sự chứng kiến của cả lớp, Lâm Phi Phi và cậu bạn cùng bàn u ám của tôi, tôi đón lấy ánh mắt ngỡ ngàng của họ, lí nhí nhưng vẫn vô cùng rõ ràng lên tiếng:

“Cái đó… bạn học ơi.” Tôi chỉ vào phần bánh tráng giòn trong tay cô ấy, li/ếm đôi môi hơi khô, “Nếu cậu ấy không ăn, có thể… có thể cho tớ được không?”

Không khí như đông cứng lại.

Lâm Phi Phi sững sờ.

Tiếng xì xào bàn tán của cả lớp cũng im bặt.

【???】

【Tớ nghe nhầm à? Cô bạn người qua đường này đang làm gì vậy?】

【Cậu ta là q/uỷ đói đầu th/ai à? Đến lúc này rồi mà còn nghĩ đến ăn?】

【Tô Điềm? Tớ nhớ ra rồi, chính là cô nàng mọt sách ngoài học ra chỉ biết ăn, không ngờ gan to đến thế.】

Đôi má tôi nóng bừng lên.

Tôi biết mình rất mất mặt, nhưng con sâu tham ăn trong dạ dày đã chiến thắng lý trí.

Lâm Phi Phi chắc là bị câu hỏi của tôi làm cho ngơ ngác, theo bản năng liền đưa đồ trong tay sang.

Tôi như vớ được báu vật, dùng cả hai tay đón lấy, cảm giác ấm nóng và mùi thơm nức mũi khiến tôi hạnh phúc đến mức muốn ngất đi.

“Cảm ơn cậu!” Tôi nở nụ cười cảm kích với cô ấy.

Lâm Phi Phi há miệng, dường như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng dưới ánh nhìn lạnh lẽo của Lục Tẫn, cô nàng vội vã chạy về chỗ ngồi của mình.

Tôi mãn nguyện ôm phần bánh tráng giòn, đang chuẩn bị đá/nh chén thì cảm nhận được một ánh nhìn rơi trên người mình.

Tôi cứng đờ, cẩn trọng quay đầu lại.

Lục Tẫn đang nhìn tôi.

Trong đôi mắt đen láy kia không còn sự lạnh lẽo và thiếu kiên nhẫn lúc nãy, ngược lại còn mang theo một chút… dò xét?

Tôi bị nhìn đến mức da đầu tê dại, giơ phần bánh tráng giòn trong tay lên, thăm dò hỏi: “Hay là… chia cho cậu một nửa nhé?”

【Phụt—】

【Thần linh ơi chia cho cậu một nửa! Tô Điềm, cậu là á/c q/uỷ à?】

【Lục Tẫn: Thứ tôi không cần cậu nhặt về ăn, giờ còn muốn chia cho tôi một nửa? Đây là kiểu nhục mạ mới nào thế này?】

【Xong rồi, xong rồi. Điểm thiện cảm của Tô Điềm chắc là tụt về con số không rồi.”

Ánh mắt Lục Tẫn di chuyển qua lại giữa phần bánh tráng giòn trên tay tôi và khuôn mặt tôi.

Tôi căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi, đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị ánh mắt của cậu ấy gi*t ch*t.

Tuy nhiên, vài giây sau, cậu ấy thu ánh mắt lại, rủ mắt xuống, giọng trầm thấp đến mức cứ như là tôi nghe nhầm.

“…Không cần.”

Nói xong, cậu ấy tiếp tục làm bài tập, không nhìn tôi lấy một cái nữa.

Tôi ngẩn người hồi lâu mới phản ứng lại.

Cậu ấy… không gi/ận?

Tôi cẩn thận quan sát cậu ấy vài giây, x/ác nhận áp suất xung quanh cậu ấy không trở nên thấp hơn, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó, tôi không chút do dự, há miệng thật to, cắn mạnh một miếng vào món ngon vừa tìm lại được.

“Rắc—”

Tiếng lớp bánh giòn vỡ vụn vang lên đặc biệt rõ ràng trong lớp học tĩnh lặng.

Độ dai của vỏ bánh, sự mềm mịn của trứng, vị mặn ngọt của nước sốt, cùng hương thơm giòn tan của lớp bánh bên trong, hòa quyện và bùng n/ổ hoàn hảo trong khoang miệng.

Ngon quá đi mất!

Tôi hạnh phúc nheo mắt lại, như một chú mèo vừa tr/ộm được cá.

【…Sao tớ lại cảm thấy, cậu ấy ăn trông ngon hơn nhiều so với lúc Lâm Phi Phi mang tới?】

【Lầu trên, đây không phải ảo giác đâu.】

【Nhìn Tô Điềm ăn, tớ cũng thấy đói rồi.”

【Có ai để ý không, động tác viết bài của Lục Tẫn… hình như khựng lại một chút?】

Kể từ ngày đó, cuộc sống hạnh phúc của tôi bắt đầu.

Các kẻ chinh phục dường như đã chốt hạ tuyến “làm ấm dạ dày” và rơi vào vòng xoáy cạnh tranh đi/ên cuồ/ng.

Thứ Hai, Lâm Phi Phi mang đến món tiểu long bao gạch cua nổi tiếng nhất phố Nam, vỏ mỏng nhân đầy, nước dùng tươi ngon.

Lục Tẫn: “Mang đi.”

Tôi mắt sáng rực: “Để tớ!”

Thứ Ba, một kẻ chinh phục khác mang đến món bánh bao áp chảo vừa ra lò, đế bánh vàng giòn, nhân th!t săn chắc sần sật.

Lục Tẫn: “Ồn ào.”

Tôi chảy nước miếng: “Tớ giúp cậu yên tĩnh!”

Thứ Tư, lại đổi một người mới, bưng đến bát hoành thánh nóng hổi, nước dùng ninh từ xươ/ng, rắc thêm tôm khô và rong biển.

Lục Tẫn: “Phiền phức.”

Tôi trông mong: “Tớ chia sẻ nỗi lo cho cậu!”

Một tuần trôi qua, tôi không những tiết kiệm được một khoản tiền ăn sáng khổng lồ, mà còn nếm thử sạch sành sanh các tiệm ăn sáng nổi tiếng trong thành phố, cả người hồng hào tươi tỉnh, má cũng tròn trịa thêm một vòng.

Còn điểm thiện cảm của các kẻ chinh phục, ở chỗ Lục Tẫn chẳng hề tiến triển một chút nào.

【Tớ ngộ ra rồi, Tô Điềm mới là người chiến thắng cuối cùng.】

【Các kẻ chinh phục phụ trách cày điểm, Tô Điềm phụ trách ăn.】

【Đây gọi là gì? Đây chính là cò con tranh nhau, ngư ông đắc lợi đấy!】

【Mọi người không thấy thái độ của Lục Tẫn có thay đổi sao? Giờ cậu ấy không nói “cút” nữa mà trực tiếp đẩy đồ cho Tô Điềm rồi.”

【Trời đất! Thật này! Lúc nãy cậu ấy đẩy bát hoành thánh còn cố tình tránh vở bài tập của Tô Điềm ra!】

Lời nhắc của màn hình bình luận khiến tôi muộn màng nhận ra, mọi thứ thực sự đang thay đổi.

Lúc đầu, tôi còn cần lấy hết can đảm mới dám đi “nhặt”.

Về sau, chỉ cần kẻ chinh phục bị từ chối, Lục Tẫn sẽ vô cảm đẩy những món ngon đó sang bàn tôi, vào khoảng trống trước mặt tôi.

Động tác tự nhiên như thể chúng tôi đã phối hợp như vậy hàng trăm lần rồi.

Cậu ấy vẫn không nói chuyện với tôi, vẫn là vẻ u ám như thể cả thế giới n/ợ cậu ấy tám triệu vậy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm