Đại sư huynh đ/ập đũa xuống bàn: "Kẻ nào nói thế?! Ta đi tìm hắn!"
"Ngồi xuống." Cha ta nói.
"Sư tôn!"
"Ngồi xuống."
Đại sư huynh không tình nguyện ngồi xuống, nhưng lửa gi/ận trên mặt không sao kìm nén được.
Cha nhìn ta, im lặng hồi lâu.
"Đoàn Đoàn," người nói, "b/án yêu chính là con của người và yêu."
"Là thứ không tốt sao ạ?"
"Không phải."
"Thật không ạ?"
"Thật."
"Vậy người ngoài muốn bắt con..."
"Sẽ không ai bắt được con."
Giọng người rất bình thản, nhưng ta nghe ra sự lạnh lẽo trong đó: "Kẻ nào muốn động đến con, trước hết phải bước qua x/ác ta."
Ta nhìn người, đột nhiên thấy sống mũi càng thêm cay.
"Cha ơi..."
"Ăn cơm đi."
"Vâng!"
Ta vùi đầu ăn cơm, ăn sạch sẽ không còn một hạt.
Nhưng ta vẫn sợ.
Đêm đó, ta trằn trọc không ngủ được.
Ta biến lại thành nguyên hình quả cầu lông xanh, co ro trong chăn, cuộn mình thành một quả bóng.
Chăn bị vén lên một chút, tay cha thò vào, vuốt ve bộ lông của ta.
"Không ngủ được à?"
"Vâng..." Quả cầu xanh phát ra một tiếng nức nở nhỏ xíu, "Cha ơi, con sợ."
Tay người khựng lại.
"Sợ cái gì?"
"Sợ bị kẻ x/ấu bắt đi, không bao giờ gặp lại cha nữa."
Cha thở dài, bế ta ra khỏi chăn.
Sau đó, người bế cả ta và cái chăn lên.
Ta hóa thành hình người chui vào lòng người, cảm nhận bàn tay người vỗ về lưng ta từng nhịp một.
Tay người rất lớn, rất ấm, vỗ rất nhẹ và chậm.
"Sẽ không đâu." Người nói.
"Cha sẽ bảo vệ con chứ ạ?"
"Sẽ."
"Mãi mãi chứ ạ?"
"Mãi mãi."
Ta vùi mặt vào lòng bàn tay người, cảm thấy an tâm hơn một chút.
"Cha ơi," ta nhỏ giọng nói, "người có biết không, mẹ cũng từng nói sẽ bảo vệ con, nhưng mẹ đã đi rồi."
Tay người khựng lại.
"Mẹ con..."
"Mẹ nói đại hạn của người đã đến, đại hạn là gì vậy ạ?"
Người không nói gì, chỉ xoa đầu ta.
"Đoàn Đoàn," giọng người rất thấp, "con có h/ận ta không?"
"H/ận người chuyện gì ạ?"
"H/ận ta không biết đến sự tồn tại của con, h/ận ta không đi tìm mẹ con."
Ta suy nghĩ một chút.
"Không h/ận đâu ạ." Ta nói, "Mẹ nói rồi, người không biết có chúng con, người không biết thì không có tội mà."
"Mẹ con... là người như thế nào?"
"Mẹ con lợi hại lắm! Mẹ là yêu mạnh nhất trong bí cảnh, ai cũng không dám chọc vào người. Nhưng người đối với con rất tốt, ngày nào cũng nói chuyện với con."
"Mẹ còn hát cho con nghe, hay lắm."
"Người đã hát cho con nghe bài gì?"
"Ừm... con không nhớ rõ lắm. Hình như là một bài hát rất xưa, về những vì sao và mặt trăng."
Ta ngáp một cái.
"Cha ơi, người có biết hát không?"
"...Không biết."
"Ồ." Ta hơi thất vọng, "Vậy để con dạy người nhé?"
"Để hôm khác."
"Vâng ạ." Ta nhắm mắt lại, "Cha ơi, người nói xem, giờ mẹ đang ở đâu ạ?"
"Có lẽ là ở một nơi nào đó." Giọng người rất khẽ.
"Mẹ có nhớ con không?"
"Có."
"Mẹ có nhớ cha không?"
Người không trả lời.
Nhưng ta cảm nhận được bàn tay người nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu ta.
"Ngủ đi." Người nói.
"Vâng..."
Ta nhắm mắt lại, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Đêm đó, ta mơ một giấc mơ.
Trong mơ, mẹ đứng trên một cái cây lớn, lông vũ bay bay trong gió.
"Đoàn Đoàn," người cười nhìn ta, "tìm được cha con rồi sao?"
"Tìm được rồi!" Ta vui vẻ hét lên, "Cha đối với con tốt lắm!"
"Vậy thì tốt." Bóng dáng người nhạt dần, "Vậy mẹ yên tâm rồi."
"Mẹ!" Ta vội vã, "Người định đi đâu?!"
"Đi đến nơi cần phải đến." Người mỉm cười với ta lần cuối.
Sau đó, bóng dáng người tan biến.
Ta gi/ật mình tỉnh giấc.
Trời đã sáng. Cha không ở bên cạnh, nhưng ta ngửi thấy hơi thở của người, người vừa đi không lâu.
Sự việc ập đến nhanh hơn ta tưởng.
Ngày hôm đó, khi ta đang cùng nhị sư huynh dạo chơi, đi đến cổng tông môn thì đột nhiên nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài.
"Yêu tộc đến rồi!"
"Họ nói muốn gặp Tiên quân!"
"Không chỉ yêu tộc, mà còn..."
Sắc mặt nhị sư huynh thay đổi, huynh ấy bế thốc ta lên, chuẩn bị quay về động phủ của cha.
"Sao thế nhị sư huynh?" Ta ôm lấy cổ huynh ấy, cảm nhận được cơ thể huynh ấy đang căng cứng.
"Không có chuyện gì lớn đâu, các sư huynh sẽ xử lý."
Giọng huynh ấy rất bình thản, nhưng bàn tay đang bế ta lại r/un r/ẩy.
Bên ngoài truyền đến một giọng nói lạ lẫm, nhọn và mảnh, như loài rắn đang thè lưỡi.
"Tịch Huyền Tiên quân, nghe nói ngài có một tiểu thiên kim mang dòng m/áu b/án yêu. Chủ nhân nhà ta nói, nguyện dùng ba tòa khoáng sản để đổi lấy."
Một giọng nói khác tiếp lời, đầy vẻ âm hiểm: "Tiên quân, b/án yêu ở lại tông môn chung quy là không ổn. Chi bằng giao cho chúng ta xử lý, cũng coi như trừ hại cho giới tu tiên."
Ta co rúm trong lòng nhị sư huynh, không dám lên tiếng.
Sau đó ta nghe thấy giọng của cha: "Cút."
Giọng nói âm hiểm kia cười cười: "Tiên quân, ngài đây là muốn đối đầu với cả giới tu tiên sao?"
"Ta đã nói rồi," giọng cha vẫn lạnh lùng như thế, "kẻ nào muốn động đến con bé, trước hết phải bước qua x/ác ta."
"Tiên quân..."
"Nói nhảm nữa, ta sẽ khiến các ngươi không thể bước ra khỏi Huyền Thanh Tông."
Bên ngoài im lặng.