Ta từ hình dáng đứa trẻ sáu bảy tuổi, đã lớn lên thành thiếu nữ mười mấy tuổi.
Nhưng trong mắt tất cả mọi người ở Huyền Thanh Tông, ta vẫn là Đoàn Đoàn nhỏ bé năm nào.
Đại sư huynh vẫn ngày ngày đến buộc tóc cho ta.
Tuy ta đã biết tự buộc tóc, nhưng huynh ấy cứ khăng khăng đòi làm.
Huynh ấy còn xuống núi tìm nữ tu sĩ để học đủ loại kiểu tết tóc, sau này nữ tu sĩ đó trở thành tẩu tẩu của ta.
Nhị sư huynh vẫn ngày ngày mang đồ ăn ngon cho ta.
Tuy huynh ấy đã là đan sư lợi hại nhất tông môn, nhưng vẫn đích thân xuống núi m/ua bánh quế hoa cho ta, bảo rằng "đồ bên ngoài không ngon bằng tiệm này".
Sư thúc tổ vẫn ba ngày một lần đến thăm ta.
Chỉ là bộ râu của người không còn bị ta tết bím tóc nhỏ nữa.
Vì ta đã lớn rồi, cảm thấy ngại ngùng.
Lớn lên cũng rất vui, có thể học được rất nhiều thứ.
Nhị sư huynh dạy ta luyện đan.
Tam sư thúc dạy ta vẽ phù chú.
Tiểu sư tỷ nhà Tam trưởng lão dạy ta ngự thú, thực ra cái này vốn dĩ ta đã biết, nhưng ta rất thích chơi cùng tỷ ấy.
Ồ, đúng rồi, còn học ki/ếm thuật nữa.
Để dạy ta ki/ếm pháp, đại sư huynh đã chuẩn bị kỹ lưỡng suốt mấy năm, kết quả sát nút lại bị sư thúc tổ "cư/ớp hàng".
Hôm nay ta luyện xong thuật phi hành, thuận thế ngã xuống bãi cỏ lăn lộn vui vẻ.
Từ xa, đại sư huynh gọi vọng lại: "Đoàn Đoàn! Ăn cơm thôi!"
Nhị sư huynh cũng gọi theo: "Hôm nay có món bánh quế hoa muội thích đấy!"
Giọng nói trầm thấp của sư thúc tổ vang lên: "Ăn xong đến luyện ki/ếm."
"Dạ rõ!"