Lúc đó tôi không nghĩ nhiều, cứ ngỡ chỉ là báo cáo khám sức khỏe thông thường. Nhưng giờ đây khi xâu chuỗi mọi mảnh ghép lại — ông ta thường xuyên đi khám, không bao giờ đả động đến chuyện con cái, cố tình né tránh các chủ đề về người thừa kế — nếu ông ta thực sự là… thì đứa bé trong bụng tôi chính là hy vọng duy nhất.
"Mời hành khách hạng phổ thông xếp hàng lên máy bay." Tiếng loa lại vang lên lần nữa.
Hàng người đã đi đến lối vào cầu dẫn. Nhân viên soát vé hất cằm về phía tôi: "Cô ơi, vui lòng xuất trình thẻ lên máy bay."
Tôi cúi đầu nhìn tờ giấy nhăn nhúm trong tay, rồi lại nhìn xuống bụng mình.
Đứa bé trong bụng kịp thời bồi thêm một câu: 【Mẹ à, mẹ mà lên máy bay chuyến này thì mấy nghìn tỷ đó coi như biếu không cho mụ đàn bà x/ấu xa kia rồi. Mụ ta chỉ chờ Tần tam gia 'đăng xuất' thôi! Đến lúc đó cơ nghiệp đồ sộ của nhà họ Tần đều rơi vào túi mụ ta cả. Chúng ta không thể để mụ ta đắc ý được!】
Tôi hít một hơi thật sâu.
Rồi dưới ánh mắt khó hiểu của nhân viên, tôi x/é nát tấm vé lên máy bay.
Hai mảnh.
Bốn mảnh.
Tám mảnh.
Vụn giấy bay lả tả từ kẽ tay, rơi xuống mặt gạch bóng loáng, trông như tuyết rơi.
Nhân viên ngẩn người: "Cô ơi? Cô..."
Tôi cúi xuống kéo cần vali, xoay người, không ngoảnh đầu lại mà bước đi.
Sải bước rất dài.
Dài đến mức đường chỉ quần jean cũng căng ch/ặt.
Đứa bé trong đầu gào thét: 【Đúng rồi! Mẹ! Phải thế chứ! Chúng ta quay về thừa kế gia sản! Con của mẹ tuy chưa thành hình đầy đủ nhưng cái đầu này thông minh lắm! Có gì không hiểu cứ hỏi con!】
Tôi đứng trong nhà vệ sinh ở sảnh sân bay năm phút, nhìn chằm chằm vào chính mình trong gương hồi lâu.
Tóc tai là kiểu đuôi ngựa buộc vội lúc ra đi, trên mặt chẳng chút phấn son, quầng mắt thâm quầng, môi khô nứt nẻ.
Hai năm.
Hai năm làm thế thân, tôi đã sống như một cái bóng. Thẩm Y thích mặc đồ trắng, tôi cũng mặc đồ trắng; Thẩm Y không ăn cay, tôi cũng cai cay; Thẩm Y đá/nh đàn piano, tôi cũng đi học piano — học hai năm trời, đến giờ chỉ biết đá/nh mỗi bản "Für Elise", lại còn ấp a ấp úng.
Tần Lệ mỗi lần nghe tôi đá/nh, lông mày nhíu ch/ặt đến mức có thể kẹp ch*t con muỗi, nhưng ông ta không nói gì, chỉ cầm ly rư/ợu ngồi trên sofa, ánh mắt xuyên qua tôi, nhìn về một nơi vô định nào đó.
Ông ta không nhìn tôi.
Chưa bao giờ là tôi.
Tôi mở vòi nước vốc nước rửa mặt, khoảnh khắc nước lạnh ập vào, đầu óc tôi tỉnh táo hẳn.
Khương Tô, nghe cho kỹ đây.
Lần này mày quay về, không phải vì không nỡ rời xa Tần Lệ, không phải vì muốn làm phu nhân hào môn gì cả.
Mày quay về là vì trong bụng mày đang có một đứa trẻ — nếu lời đứa bé nói là thật, thì đứa trẻ này chính là dòng m/áu duy nhất của nhà họ Tần.
Đây là con bài mặc cả của mày và con.
Cũng là chỗ dựa của mày.
【Mẹ, nghĩ gì thế? Đi thôi! Đặt xe hay gọi tài xế?】
Tôi lau khô mặt, lấy điện thoại trong túi ra.
Mở ứng dụng đặt xe, nhập điểm đến: Số 1 đường Đường Khê, quận Triều Dương, biệt thự nhà họ Tần.
Giá tiền dự kiến bốn trăm ba mươi tệ.
Tôi do dự một giây — tiền này lấy từ phí chia tay ra, không lỗ.
Xe đến rất nhanh, một chiếc xe công nghệ màu đen, tài xế là một bác trung niên nói nhiều. Vừa lên xe đã bắt đầu tán gẫu: "Cô gái, muộn thế này rồi mà không bay à?"
"Không bay nữa ạ."
"Ôi, chuyến bay bị hủy à?"
"Không ạ." Tôi cài dây an toàn, dựa vào ghế nhắm mắt lại, "Cháu đổi ý rồi."
Đứa bé trong bụng hài lòng hừ một tiếng: 【Thế mới đúng chứ. Mẹ yên tâm, có con ở đây, đảm bảo mẹ ăn ngon mặc đẹp. Tần tam gia kia có giỏi đến mấy cũng không thoát khỏi lòng bàn tay chúng ta đâu.】
Tôi không thèm đáp lại nó.
Ánh đèn ngoài cửa sổ lướt qua từng vệt, đêm ở thủ đô vẫn luôn sáng đến chói mắt.
Bốn mươi phút sau, xe dừng ở đầu đường Đường Khê.
Xe công nghệ không vào được cổng nhà họ Tần, ở cổng có bảo vệ vũ trang và hệ thống nhận diện khuôn mặt. Nhưng khuôn mặt tôi vẫn còn trong hệ thống — chú Triệu bảo hôm nay dọn đi, nhưng không nói hôm nay sẽ xóa dữ liệu khuôn mặt.
Hiệu suất của nhà họ Tần, đôi khi cũng chỉ đến thế mà thôi.
Tôi kéo vali đến trước cổng lớn, camera trên cửa quay quét qua mặt tôi, tiếng 'tít' vang lên, đèn xanh bật sáng, cổng sắt từ từ trượt mở.
Đèn trong biệt thự vẫn sáng.
Không phải tòa nhà phụ tôi ở, mà là tòa nhà chính.
Rèm cửa phòng ngủ chính trên tầng hai chưa kéo, thấp thoáng có bóng người di động.
Tôi đứng trên con đường rải sỏi trong vườn, nhìn chằm chằm vào cửa sổ đó, tay bóp ch/ặt cần kéo vali. Các khớp ngón tay trắng bệch.
Đứa bé đột nhiên im lặng một giây, rồi khẽ nói: 【Mẹ, đừng sợ.】
Giọng vẫn mang chất giọng địa phương đó, nhưng nghe cưng hết sức.
Tôi thả lỏng tay, cử động các ngón tay, hít một hơi.
Đi thôi.
Bánh xe vali nghiền trên đường sỏi, kêu lạo xạo.
Tôi còn chưa kịp đến cửa tòa nhà chính, cửa phụ đã mở. Chú Triệu mặc một chiếc áo khoác vest màu xám đậm, tay bưng khay trà, cả người đứng sững tại cửa —
Biểu cảm từ "hôm nay thời tiết đẹp" lập tức chuyển sang "gặp q/uỷ".
"Khương... cô Khương?" Yết hầu chú chuyển động lên xuống hai lần, "Cô đây là..."
"Tôi quay lại rồi." Tôi xách vali đi lướt qua người chú, giọng điệu bình thản như thể đang nói hôm nay là thứ Tư vậy.
Chú Triệu xoay người theo, trà đổ sóng sánh ra cả tay.
"Nhưng mà tam gia ông ấy..."
"Ông ấy đang ở trên lầu à?"