Trước đây mỗi khi anh tăng ca về đến nhà lúc mười một, mười hai giờ đêm, đẩy cửa ra, đèn ở huyền quan chắc chắn luôn sáng. Không phải loại đèn lớn, mà là chiếc đèn ngủ nhỏ cạnh tủ giày, ánh sáng vàng ấm áp vừa vặn chiếu sáng một khoảng nhỏ gạch lát sàn ở cửa.

Cửa bếp khép hờ, đôi khi thoang thoảng mùi canh từ hôm trước. Cô có thói quen hầm canh xong để nguội, sáng hôm sau hâm lại cho anh uống.

Trong phòng ngủ có thể nghe thấy tiếng thở của cô. Rất khẽ. Đôi khi cô trở mình, đệm giường sẽ phát ra tiếng lò xo khe khẽ.

Những âm thanh đó trước đây anh chưa bao giờ để ý.

Hôm nay tất cả đều biến mất.

Đèn ngủ không sáng. Cửa bếp đóng ch/ặt, tối om. Trong phòng ngủ chỉ còn lại tiếng thở của một mình anh, vang vọng dưới trần nhà trống trải.

Anh trở mình.

Tay phải chạm vào một mảng ga giường lạnh lẽo.

Phía bên cô nằm.

Trên gối còn vương lại một sợi tóc. Màu đen, dài, cuộn thành hình b/án nguyệt nằm trên vỏ gối.

Anh đưa tay nhặt lên.

Quấn hai vòng quanh đầu ngón tay.

Rồi vứt đi.

---

Ngày hôm sau đi làm, anh đi muộn.

Không phải vì nướng khét. Mà vì khi anh mở tủ lạnh tìm đồ ăn sáng, anh phát hiện tủ lạnh trống rỗng.

Không phải trống trơn hoàn toàn. Vẫn còn một hộp sữa, một túi bánh mì c/ắt lát, trong ngăn đ/á có nửa túi sủi cảo đông lạnh.

Nhưng những hộp bảo quản xếp ngay ngắn kia đã biến mất.

Trước đây, mỗi chủ nhật cô đều dành cả buổi chiều để làm cơm hộp cho cả tuần: thứ Hai sườn xào chua ngọt, thứ Ba bò kho cà chua, thứ Tư cá hấp, thứ Năm gà xào cung bảo, thứ Sáu ngẫu nhiên. Trên hộp bảo quản dán nhãn, ghi ngày tháng và tên món ăn, nét chữ tròn trịa.

Tất cả đều không còn nữa.

Anh đứng trước cửa tủ lạnh ngẩn người mất ba phút, rồi lấy điện thoại ra gọi đồ ăn ngoài.

Khi đến công ty, Chu Diễn đã lởn vởn bên cạnh bàn làm việc của anh rồi.

"Sao muộn thế? Sắc mặt cũng không ổn, tối qua cày game à?"

"Không."

"Vậy là cãi nhau với chị dâu à?"

Cố Hành đặt cặp tài liệu xuống, ngồi vào ghế, mở máy tính.

"Ly hôn rồi."

Cốc cà phê trong tay Chu Diễn suýt chút nữa hắt hết lên người anh.

"Cậu nói cái gì?!"

"Nhỏ tiếng thôi."

Chu Diễn kéo ghế lại, chen vào ngồi cạnh anh, hạ thấp giọng: "Cậu với chị dâu? Ly hôn rồi? Ai đề nghị?"

"Tôi."

"..."

Chu Diễn nhìn chằm chằm anh mười giây.

"Tại sao?"

Cố Hành không trả lời.

"Có phải vì Ôn Mạn không?"

Ngón tay anh khựng lại trên bàn phím.

Chu Diễn ngả người ra sau tựa vào lưng ghế, khoanh tay.

"Cố Hành, tôi nói câu này cậu đừng thấy khó nghe."

"Có bao giờ cậu nói gì mà tôi thấy lọt tai đâu?"

"Chị dâu là người thế nào, tôi không biết cậu nhìn nhận ra sao. Nhưng mỗi lần tất niên công ty, món kẹo nougat thủ công chị ấy làm, mấy cô nàng phòng thu m/ua xếp hàng tranh nhau. Lần trước sinh nhật cậu, bánh kem chị ấy gửi đến công ty, ngay cả cái miệng sành ăn khắp thành phố như lão Lưu còn khen ngon. Người vợ như vậy mà cậu không cần, người xếp hàng đòi lấy ở ngoài kia có thể xếp từ nhà cậu đến tận đường vành đai ba đấy."

"Ăn ngon thì có ích gì."

Lời vừa thốt ra, chính anh cũng sững người.

Chu Diễn cũng ngẩn ra.

Sau đó Chu Diễn đặt cốc cà phê xuống bàn, đẩy ghế ra sau, đứng dậy.

"Được. Cậu giỏi."

"Lão Chu--"

"Chính cậu nói đấy nhé, 'ăn ngon thì có ích gì'. Vậy tôi hỏi cậu, Ôn Mạn đã bao giờ hầm th!t kho cho cậu chưa?"

Cố Hành không nói gì.

Chu Diễn bỏ đi.

Cố Hành nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính. Ảnh nền là logo công ty, chữ trắng trên nền xanh, xoay tròn một cách máy móc.

Anh mở WeChat.

Khung chat của Thẩm Quân vẫn nằm trong danh sách.

Tin nhắn cuối cùng là tin cô gửi trưa hôm qua:

"Tối nay anh muốn ăn gì? Trong nhà vẫn còn th!t ba chỉ, làm th!t kho cho anh nhé?"

Anh trả lời là: "Tùy."

Anh nhớ lúc đó đang họp, liếc nhìn điện thoại rồi tiện tay trả lời một chữ.

"Tùy."

Giờ nhìn lại, chữ "tùy" này mang một hương vị khó tả.

Anh thoát khỏi khung chat.

Điện thoại đặt trên bàn.

Khoảnh khắc màn hình tối đi, anh nhìn thấy khuôn mặt mình phản chiếu trên lớp kính đen.

Đôi mày đang nhíu lại.

Anh không biết mình nhíu mày từ lúc nào.

---

Ba giờ chiều, Ôn Mạn bưng hai cốc trà sữa xuất hiện bên cạnh bàn làm việc của anh.

"Anh Cố, trà chiều đây ạ."

Cô đặt trà sữa lên góc bàn, trên thân cốc dán một tờ giấy ghi chú, vẽ một mặt cười.

Cô luôn như vậy. Chu đáo, tận tình, vừa vặn.

Chưa bao giờ đi muộn, chưa bao giờ vắng mặt, chưa bao giờ xuất hiện vào lúc anh không cần.

Cố Hành nhìn cốc trà sữa đó.

"Cảm ơn."

"Khách sáo làm gì ạ." Ôn Mạn ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh, hai tay nâng cốc của mình, ống hút ngậm nơi đầu môi.

"Hôm nay trông anh hơi mệt. Tối qua ngủ không ngon ạ?"

"Ừ."

"Chắc áp lực công việc lớn quá rồi. Chuyện dự án anh đừng lo lắng quá, phương án em đã giúp anh soạn xong một bản rồi, lát nữa gửi vào email cho anh."

"Được."

Ôn Mạn cười nhẹ.

Khi cô cười, độ cong khóe miệng rất chuẩn, lộ ra bốn chiếc răng, đôi mắt nheo lại thành một đường cong đẹp mắt.

Nụ cười này, Cố Hành đã nhìn gần nửa năm nay rồi.

Trước đây thấy rất thuận mắt.

Hôm nay không biết vì sao, nhìn nụ cười đó, trong đầu anh chợt lóe lên một hình ảnh--

Thẩm Quân đeo tạp dề đứng trước bếp.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu nữ làng và nghi lễ tắm rắn

Chương 9
Con gái trong làng chúng tôi năm nào cũng phải tham gia nghi lễ tắm rắn. Rắn sống được thả xuống hồ nước, tất cả các cô gái đều nhảy xuống hồ, cùng rắn tắm chung. Cô gái được rắn chọn phải thả lỏng cơ thể, cung kính cầu mong rắn thần ban cho con nối dõi. Con rắn chui vào cơ thể ấy được gọi là rắn thần, sẽ mang đến vinh hoa phú quý cho cả ngôi làng. Chị gái tôi chính là xà nữ được trời chọn. Nhưng họ đâu biết... Chị tôi không thể nuôi dưỡng rắn thần, cũng chẳng thể sinh vàng đẻ bạc. Điều chị có thể mang đến... Chỉ là một lời nguyền kinh tởm nhất, gieo rắc lên toàn bộ dân làng.
167
9 Thuần hóa lại Chương 16
10 Hãy đợi mẹ Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm