Ngòi bút chì bị mòn ba lần. Tôi dùng d/ao rọc giấy gọt ba lần.

Khi gọt bút chì, vụn gỗ cuộn lại từng vòng, rơi vào lòng bàn tay, mỏng tang.

Cảm giác này đã quá lâu rồi tôi không còn.

Bùi D/ao họp xong đi tới, đứng sau lưng tôi.

Không nói gì.

Xem một lúc.

Sau đó cúi người, chỉ vào vị trí quầy bar trên bản vẽ: "Ừm, đường lưu thông của cậu có vấn đề. Khách từ cửa đi vào, cái nhìn đầu tiên là nhìn thấy mặt bên, không phải mặt chính. Quay quầy bar một góc có lẽ sẽ tốt hơn."

"Tớ biết. Bản thảo đầu tiên, cứ tìm cảm giác đã."

"Được thôi."

Cô ấy vỗ vai tôi, lực không nhẹ không nặng.

"Tay nghề không bị lụt nhiều lắm."

"Cũng tạm."

"Trình độ đồ án tốt nghiệp của cậu là mấy điểm?"

"Cậu hỏi cái này làm gì?"

"Tớ hỏi cậu là mấy điểm."

Tôi suy nghĩ một chút: "Nếu thang điểm 100... chắc là 85?"

"Vậy giờ cậu được mấy?"

"50."

"Vậy cậu phải luyện đến 90. Vì tớ đang có một dự án, bên chủ đầu tư rất khó tính."

Tôi quay đầu nhìn cô ấy.

Cô ấy dựa vào mép bàn của chỗ ngồi bên cạnh, hai tay khoanh trước ng/ực.

"Phía tây thành phố có một quán cà phê cần sửa sang lại. Ông chủ là khách hàng của tớ, làm cà phê đ/ộc lập, khá có gu. Ngân sách không cao, nhưng độ tự do lớn."

"Cậu để tớ nhận?"

"Tớ để cậu thử."

"Tớ ba năm rồi chưa nhận dự án nào."

"Cho nên mới để cậu thử. Có phải bắt cậu đi xây nhà cao tầng đâu."

Tôi cúi đầu nhìn cây bút chì trong tay.

Thân bút dính bụi than chì, đen sì. Đầu ngón tay cũng dính đầy bụi.

Ba năm trước, lần cuối cùng tôi cầm bút chì là đêm trước ngày cưới. Tôi ngồi trong phòng khách sạn, vẽ một ngôi nhà lên tờ khăn giấy tiện tay vớ được.

Một ngôi nhà hai tầng, phía trước có một khu vườn.

Đó là ngôi nhà tân hôn tôi tự thiết kế cho mình.

Cố Hành chưa từng nhìn thấy tờ khăn giấy đó.

Sau này nó bị tôi gấp lại thành giẻ lau giày da cho anh ấy.

"Được," tôi nói, "tớ thử."

---

Hai tuần tiếp theo, tôi gần như sống trong văn phòng.

Bùi D/ao trang bị cho tôi một chiếc máy tính làm việc, cài sẵn CAD và SketchUp.

Tôi mất hai ngày để làm quen lại với phần mềm, ngón tay gõ trên bàn phím lóng ngóng, phím tắt quên mất một nửa.

Ngày thứ ba bắt đầu bắt tay vào vẽ.

Không gian quán cà phê không lớn. Hơn sáu mươi mét vuông, chiều cao trần 3,2 mét, kết cấu nguyên bản có hai cột trụ, một vị trí đường ống thoát nước.

Càng bị ràng buộc, thiết kế càng thử thách bản lĩnh.

Tôi đi đo đạc hiện trường ba lần.

Lần đầu mang thước cuộn và điện thoại. Lần hai mang máy ảnh và bảng màu. Lần ba chẳng mang gì cả, cứ ngồi trong căn nhà thô trống rỗng, nhìn ánh sáng từ cửa sổ lọt vào, di chuyển trên sàn nhà.

Ánh sáng mười giờ sáng là màu trắng ấm, c/ắt chéo vào, hắt lên bức tường phía đông.

Hai giờ chiều chuyển thành trắng tinh, cả căn phòng sáng đều.

Bốn giờ bắt đầu ngả vàng. Sáu giờ chỉ còn lại một dải sáng bên cửa sổ.

Tôi ngồi đó từ sáng đến chiều tối.

Sau khi về nhà thì thức trắng đêm vẽ.

Sáng hôm sau khi Bùi D/ao đến văn phòng, thấy tôi gục trên bàn ngủ thiếp đi, trên mặt bàn trải sáu tờ bản vẽ A1.

Cô ấy không gọi tôi dậy.

Khoác cho tôi một chiếc áo khoác, rồi đi m/ua hai cốc cà phê.

Đợi tôi tỉnh dậy, cô ấy đứng trước bản vẽ, cốc cà phê áp vào cằm, nhìn rất lâu.

"Thẩm Quân."

"Ừm?"

"Cậu chắc chắn là ba năm rồi chưa từng vẽ bản vẽ nào chứ?"

"Thì... thỉnh thoảng vẽ bậy vài nét trên thực đơn thôi."

Cô ấy quay đầu nhìn tôi, biểu cảm hơi phức tạp.

"Cái này là gì?"

Cô ấy chỉ vào một chi tiết trên bản vẽ. Tôi thiết kế một bức tường cây xanh âm tường ở phía trong quầy bar quán cà phê - không phải phủ kín cả tường, mà dùng ba khung kim loại kích thước khác nhau, khảm so le trên mặt tường xi măng, trong khung đặt rêu và dương xỉ.

"Cách làm không khó. Khung sắt hàn lại, đáy lót vải chống thấm, rêu cố định bằng đất than bùn. Dễ chăm sóc, mỗi tuần phun nước một lần là được."

"Tớ không hỏi cách làm. Tớ hỏi là--thiết kế này là cậu vừa nghĩ ra tối nay sao?"

"Ừm. Lúc ngồi ở hiện trường thì nghĩ ra. Bức tường đó vốn có một vết nứt, vá lại cũng không đẹp. Chi bằng lấy cây che đi."

Bùi D/ao nhìn chằm chằm vào tờ bản vẽ đó, im lặng một lúc.

"Được," cô ấy nói.

"Được?"

"Thông qua. Giao cho chủ đầu tư."

"Cậu không sửa nữa à?"

"Sửa cái gì? Cậu vẽ đẹp hơn tớ."

Cô ấy đưa cốc cà phê cho tôi, xoay người bỏ đi.

Đến cửa lại dừng lại, không quay đầu.

"Thẩm Quân."

"Sao thế?"

"Chào mừng cậu trở lại."

Tôi bưng cốc cà phê.

Americano, không đường.

Đắng ngắt.

Nhưng độ cong nơi khóe miệng không sao đ/è xuống được.

---

Cố Hành nhận được điện thoại của mẹ vào ngày thứ mười hai.

"Con giải thích cho mẹ xem, sao số điện thoại của Thẩm Quân lại không gọi được nữa?"

Anh cầm điện thoại rời khỏi bàn làm việc, đi vào lối thoát hiểm. Ống đèn lối thoát hiểm nhấp nháy ánh sáng trắng lạnh lẽo, kêu o o.

"Mẹ--"

"Mẹ đang hỏi con đấy. Tuần trước mẹ hẹn nó cuối tuần đi khám sức khỏe, gọi bốn cuộc không ai nghe, WeChat cũng không trả lời. Mẹ hỏi con, nó bị làm sao?"

"Chúng con ly hôn rồi."

Đầu dây bên kia im lặng.

Ba giây.

Năm giây.

Mười giây.

Cố Hành đưa điện thoại ra xa một tấc.

"CON, NÓI, CÁI, GÌ?!!!"}

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
Báo thù
Cổ trang
0