"Bùi D/ao, lá sách của tớ chín chưa?"

"... Cậu được lắm. Tim cậu làm bằng đ/á à."

"Tim tớ làm bằng th!t kho tàu."

Cô ấy bị tôi làm cho nghẹn họng.

Rồi bật cười. Cười đến mức sặc cả bia, ho sù sụ một hồi lâu.

Tôi vỗ lưng cho cô ấy.

"Đừng cười nữa. Ăn uống nghiêm túc đi."

"Cậu đừng chọc tớ nữa."

"Tớ không chọc cậu. Tớ hỏi thật về lá sách của tớ đấy."

Cô ấy lau khóe mắt, gắp một miếng lá sách bỏ vào bát tôi.

"Nè. Bảy giây. Vừa đẹp."

Tôi chấm vào bát sốt mè, cho vào miệng.

Giòn. Sần sật.

Ừm.

Cuộc sống.

Chính là cái vị này.

---

Đêm đó Bùi D/ao uống say, ngủ lại trên sofa nhà tôi.

Tôi dọn dẹp phòng khách, thu dọn tàn cuộc của bữa lẩu. Túi rác trong bếp cũng đã buộc ch/ặt để ở cửa.

Sau khi tắm xong đi ra, tôi đi ngang qua bàn vẽ trước cửa sổ phòng khách.

Ánh đèn thành phố ngoài cửa sổ trải dài trong màn đêm. Ánh đèn của các tòa nhà văn phòng phía xa lấp lánh từng ô, như một bàn cờ khổng lồ.

Trên bàn vẽ trải một tờ bản vẽ mới.

Là dự án tôi đang thực hiện - cải tạo không gian của một hiệu sách.

Bút chì phác thảo ra những đường nét cấu trúc cơ bản. Cách sắp xếp giá sách tôi vẫn chưa nghĩ ra - là kiểu hành lang hình chữ L, hay kiểu các đảo nhỏ rải rác?

Tôi ngồi xuống trước bàn.

Cầm bút chì lên.

Trên con đường dưới lầu thỉnh thoảng có xe chạy qua, tiếng lốp xe nghiến trên mặt đường vọng lên từ xa. Bùi D/ao xoay người trên sofa, lẩm bẩm gì đó, rồi lại yên tĩnh.

Tôi vẽ nét đầu tiên.

Tay rất vững.

Đường nét rơi xuống giấy, sạch sẽ dứt khoát.

Vẽ được nửa tiếng. Phương án giá sách đã chốt - kiểu các đảo nhỏ rải rác. Các đảo với kích thước khác nhau phân bố ngẫu nhiên trong không gian, nhưng lối đi lại ẩn chứa logic, mọi con đường cuối cùng đều hội tụ về khu vực đọc sách ở trung tâm.

Ngẩng đầu lên, bầu trời ngoài cửa sổ đã tối sẫm.

Ánh đèn thành phố lấp lánh ở phía xa.

Tôi đặt bút chì xuống.

Mở điện thoại.

Danh sách tin nhắn yên ắng.

Tin nhắn của Bùi D/ao nằm trên cùng - "Tớ mang cốt lẩu đến! Nhà cậu có củ sen không!!"

Lướt xuống dưới.

Nhóm công việc. Tin x/ác nhận của chủ đầu tư. Bảng báo giá của nhà cung cấp.

Lướt xuống nữa.

"Cố Hành".

Tin nhắn cuối cùng vẫn dừng lại ở sáu chữ từ tháng Chín.

"Xin lỗi em, Thẩm Quân."

Sau đó anh không gửi thêm bất cứ tin nhắn nào nữa.

Tôi nhìn sáu chữ đó hai giây.

Rồi khóa màn hình.

Điện thoại úp xuống mặt bàn.

Đứng dậy.

Đi vào bếp, mở tủ lạnh.

Trong tủ xếp đầy thực phẩm của tuần này. Bông cải xanh, ức gà, cà chua, đậu phụ. Trong góc có một hộp dâu tây, là Bùi D/ao mang đến. Còn có một miếng th!t ba chỉ, đựng trong túi bảo quản, đang đông đ/á.

Tôi nhìn miếng th!t ba chỉ đó.

Ba năm trước, mỗi tuần tôi m/ua th!t ba chỉ hai lần. Một lần làm th!t kho tàu, một lần làm th!t luộc sốt tỏi.

Bây giờ mỗi tháng tôi mới m/ua một lần.

Không phải không thích ăn nữa.

Mà là bắt đầu tự nấu cho mình những món khác.

Cá vược hấp. Tôm luộc. Đậu bắp trộn. Bò nhúng dấm.

Thực đơn ngày càng phong phú.

Bởi vì khi chỉ nấu cho mình, không cần phải chiều theo khẩu vị của bất kỳ ai.

Không cần phải nghĩ "anh ấy không ăn cay", "anh ấy chê giấm chua", "anh ấy thấy món này nhạt quá".

Tôi muốn ăn gì thì làm nấy.

Muốn cho bao nhiêu ớt thì cho bấy nhiêu ớt.

Cảm giác này--

Ngon hơn bất kỳ món ăn nào.

Tôi đóng cửa tủ lạnh.

Đi bộ quay lại bàn vẽ.

Bút chì vẫn ở vị trí cũ. Những đường nét trên bản vẽ đổ bóng nhạt dưới ánh đèn bàn.

Tôi ngồi xuống.

Tiếp tục vẽ.

Thành phố ngoài cửa sổ dần trở nên yên tĩnh.

Ánh đèn phía xa từng ngọn từng ngọn tắt đi.

Chỉ còn ngọn đèn bàn này, vẫn sáng.

Chiếu lên bản vẽ trên mặt bàn, chiếu lên những chiếc bút dạ mới tinh, chiếu lên cây bút chì đang xoay chuyển giữa những ngón tay tôi.

Chiếu lên phòng khách của một người, bàn vẽ của một người, đêm khuya của một người.

Cuộc sống của một người.

Vừa vặn.

---

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
Báo thù
Cổ trang
0