Tại lễ khai trương của công ty, con thú bông đang nghỉ ở một bên bỗng rung bần bật không ngừng. Khi tôi định bước tới hỏi han, những dòng bình luận chạy ngang màn hình:

【Kí/ch th/ích thật, vậy mà lại 'play' ngay trong bộ đồ thú bông!】

【May mà 'bé đệ' đủ mềm, tư thế nào cũng chiều được.】

【Chậc, người đàn bà kia có ch*t cũng không ngờ tới, chồng cô ta và bố cô ta là một cặp!】

Tôi còn chưa kịp phản ứng.

Mẹ chồng đã tung một cú đ/á vào thẳng hạ bộ con thú bông.

Thú bông: 【?】

Bình luận: 【???】

Nhìn thấy hàng loạt bình luận này, cả người tôi đờ đẫn.

Ở góc khuất khu nghỉ ngơi, con thú bông đó đang dựa vào tường, run lên không ngừng, cái bụng phập phồng lắc lư dữ dội.

Nhìn kiểu gì cũng thấy bất thường.

Bộ đồ thú bông rồng sữa nổi tiếng mạng này là do chồng tôi, Lý Gia Hào, đặc biệt đặt làm cho lễ khai trương công ty.

Anh ta nói sẽ thuê một cậu sinh viên mặc vào, chuyên đứng trước cửa mời chào khách qua đường, đảm bảo thu hút ánh nhìn.

Lúc đó tôi còn cảm thán một câu:

"Con thú bông này to quá, bên trong đứng hai người cũng dư sức."

Nhưng bình luận lại nói—— bên trong giấu chồng tôi và bố tôi sao?

Thật hoang đường!

Tôi liều mạng dụi mắt, hy vọng tất cả chỉ là ảo giác.

Mở mắt ra lần nữa.

Bình luận vẫn còn, cứ thế tuôn ra từng dòng:

【Cười ch*t, lão già 'nằm trên' đúng là biết chơi, 'bé đệ' bị nắm thóp đến mức không còn đường lui rồi~】

【'Bé đệ' vừa nãy suýt chút nữa không nhịn nổi mà kêu lên, ha ha ha, may mà 'bé chú' phản ứng nhanh, bịt ch/ặt cái miệng nhỏ đó lại!】

【Hi hi, dùng cái gì bịt nhỉ? Khó đoán quá đi~】

【Người đàn bà kia vẫn đang đứng đó nhìn kìa, không lẽ cô ta biết gì rồi?】

【Sao có thể chứ? Cô ta có ch*t cũng không ngờ được, bố cô ta và chồng cô ta là một cặp!】

【Đàn ông với đàn ông mới là chân ái, đàn bà? Chỉ là công cụ để đẻ con trai thôi!】

Tôi dùng sức bấm ch/ặt vào lòng bàn tay.

Cảm giác đ/au đớn truyền đến từ kẽ tay khiến tôi tỉnh táo nhận ra.

Đây không phải là mơ.

Con rồng sữa kia run càng dữ dội hơn.

Như thể bên trong có thứ gì đó đã đến thời khắc mấu chốt.

Sau khi nghi lễ c/ắt băng khánh thành kết thúc.

Tôi quả thực không thấy Lý Gia Hào và bố tôi, Lâm Truyền Đức, đâu nữa.

Cả hai cùng biến mất, ngay cả một lời chào cũng không có.

Chẳng lẽ...

Những gì bình luận nói là thật?

Lòng tôi chùng xuống, nhấc chân bước về phía con thú bông.

Chỉ mới đi được vài bước.

Mẹ chồng không biết từ đâu lao ra.

Bà không nói không rằng, tung một cước vào thẳng hạ bộ con thú bông rồng sữa!

"Á!"

Bên trong truyền ra nửa tiếng kêu thảm thiết rồi đột ngột tắt lịm.

Như thể bị ai đó bịt ch/ặt miệng.

Con thú bông bị đ/á lộn nhào xuống đất, loay hoay lăn nửa vòng, cái bụng vẫn còn phập phồng dữ dội.

Tôi đứng sững tại chỗ.

Bình luận cũng c/âm nín:

【???????】

【Mẹ kiếp, bà già này đi/ên rồi à!! Bà ta có biết mình đang làm gì không!!】

【Xong rồi, bà ta đ/á một cước trúng ngay đầu 'bé chú', 'bé chú' đ/au quá cắn phập xuống, 'cái đó' của 'bé đệ' suýt chút nữa thì tiêu rồi a a a!】

【Nước mắt 'bé đệ' trào ra luôn rồi, vậy mà vẫn phải bịt miệng mình không dám phát ra tiếng, thảm quá đi.】

【C/ầu x/in hãy buông tha cho đôi uyên ương khổ mệnh này đi hu hu hu...】

【Bà già: Tôi đ/á nát bí mật của cái nhà này!】

【Lầu trên, cậu bị b/ệnh à, không cho phép cậu nói về nam chính tôn quý của chúng tôi như vậy!】

Con thú bông vẫn nằm bẹp dưới đất chưa dậy nổi, mẹ chồng lại tiến lên bồi thêm một cước.

Cú đ/á này còn tà/n nh/ẫn hơn cú trước.

Bên trong truyền ra một ti/ếng r/ên rỉ, rõ ràng là đ/au đến mức không chịu nổi, nhưng vẫn cố nhịn không dám kêu lên.

Mẹ chồng chống nạnh, tức tối m/ắng nhiếc:

"Con trai tao thuê mày tới đây, là để mày nằm dưới đất lười biếng hả? Mau đứng dậy, cút ra cửa mời chào khách cho tao!"

M/ắng xong, bà quay đầu trừng mắt nhìn tôi.

"Cái loại đàn bà phá gia chi tử này! Thấy nó lười biếng mà mày cũng không hé răng? Mày mọc hai con mắt chỉ để trang trí thôi à?"

"Tao nói cho mày biết, lương của thằng này phải trừ! Một xu cũng không được thiếu!"

Ồ.

Ra là vậy.

Tôi còn tưởng mẹ chồng thay tính đổi nết rồi chứ.

Hóa ra bà vẫn là bà già keo kiệt đến tận xươ/ng tủy đó.

Chỉ là vô tình đ/âm trúng, thay tôi trút được cơn gi/ận.

Tôi vô cảm nhìn con thú bông dưới đất, lạnh lùng lên tiếng:

"Nghe thấy gì chưa? Làm được thì làm, không làm được thì cởi bộ đồ thú bông ra cho tôi ngay."

Con thú bông rõ ràng là h/oảng s/ợ.

Bên trong truyền ra tiếng sột soạt, như thể đang bàn bạc điều gì.

"Đừng, đừng... tôi đi ngay đây."

Giọng nói the thé, như thể đang cố bóp nghẹt cổ họng mà rặn ra.

Con thú bông bắt đầu giãy giụa đứng dậy.

Nhưng hai người đàn ông to x/ác chen chúc bên trong, hành động quả thực bất tiện.

Cái thân hình tròn ủng nghiêng ngả, loay hoay dưới đất mấy lần mà vẫn không sao đứng dậy nổi.

Tôi lạnh lùng đứng nhìn, không hề nhúc nhích.

Mẹ chồng không nhịn được đảo mắt.

"Con thú bông ng/u ngốc này, ai thuê về vậy? Như cái đồ vô dụng, đứng dậy còn không nổi, mà còn đòi mời chào khách?"

Tôi bình thản đáp lại một câu: "Là Gia Hào tìm về đấy."

Mẹ chồng há hốc miệng, vừa định tiếp tục m/ắng.

"Ôi chao, Thục Phân!"

Một giọng nói the thé, lanh lảnh từ bên cạnh chen vào.

Bạn thân của mẹ chồng bước tới, ôm chầm lấy cánh tay bà, cười đến mức nếp nhăn trên mặt nở rộ như hoa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm