Mẹ chồng cuối cùng cũng phản ứng lại.
"Lâm Truyền Đức!"
Bà gào lên rồi lao về phía Lâm Truyền Đức.
"Cái lão già không biết nhục này!! Ông dám hại con trai tôi!
"Ông còn mặt mũi nào nữa!! Ông bao nhiêu tuổi rồi!! Ông lớn hơn Gia Hào một giáp đấy, đồ s/úc si/nh!"
Nhưng những cái t/át của bà đều giáng xuống người Lý Gia Hào.
Lý Gia Hào che chắn Lâm Truyền Đức dưới thân mình.
Dùng chính tấm lưng của mình hứng trọn mọi cái t/át.
"Mẹ! Mẹ đừng đá/nh nữa!"
Anh ta ngẩng đầu, hốc mắt đỏ hoe, giọng r/un r/ẩy:
"Là con tự nguyện! Là con chủ động! Không liên quan gì đến chú ấy cả!"
Cái t/át của mẹ chồng khựng lại giữa không trung.
Tay bà run, môi run, đến cả những nếp nhăn nơi khóe mắt cũng r/un r/ẩy.
Bà trân trối nhìn Lý Gia Hào, như thể lần đầu tiên mới quen biết anh ta.
"Con có biết ông ta và mẹ..."
"Con biết!"
Lý Gia Hào gầm lên:
"Con biết hai người từng ngủ với nhau!
Con biết hết tất cả!!"
Cả hiện trường hít vào một hơi lạnh. Điện thoại của đám người hóng hớt suýt chút nữa thì rơi khỏi tay.
Bình luận cũng bị chấn động:
【Cái gì? 'Bé chú' từng có một đoạn với bà già đó sao?? Có phải mình đã bỏ lỡ tình tiết nào không?】
【Trong ngoại truyện có viết! Nhưng đó hoàn toàn là do bà già đó đơn phương! Là sự hy sinh của 'bé chú' để tiếp cận 'bé đệ'! Các người hiểu cái quái gì chứ!】
【Hu hu hu hu hu hu 'Quân sinh ngã vị sinh, ngã sinh quân dĩ lão'. 'Bé chú' vì để đến gần tình yêu đích thực mà đến bà già kia cũng nhẫn nhịn được, đây là tình yêu cảm động trời đất gì thế này, tôi khóc ch*t mất!!】
【Nhưng mà... 'bé chú' đã từng làm chuyện đó với bà già kia? A cái này... tôi hơi không chấp nhận được, cảm giác bẩn quá...】
【Lầu trên c/âm miệng lại đi!! Đây gọi là thỏa hiệp vì tình yêu! Ngươi tưởng tiếp cận một người dễ dàng lắm sao? Những gì 'bé chú' bỏ ra nhiều hơn các người tưởng tượng nhiều!】
【Đúng đấy! Hy sinh cơ thể mình thì sao nào? Trước mặt tình yêu đích thực thì cái gì cũng là trong sạch! Không hiểu thì đừng có bb!】
Bình luận không hiểu sao lại cãi nhau dữ dội.
Phe đứng về phía 'bé chú', phe đứng về phía 'bé đệ'.
Phe tẩy trắng cho 'bé chú', phe chê 'bé chú' bẩn.
Cãi nhau không hồi kết.
Nhưng có một dòng bình luận xông ra khỏi cuộc hỗn chiến, chạy đầy màn hình:
【Đừng cãi nhau nữa! Dù thế nào đi nữa, người đáng ch*t nhất chính là con mụ đàn bà kia! Nếu không phải tại cô ta, tất cả những chuyện này căn bản sẽ không xảy ra!!】
【Đúng vậy! 'Bé chú' và 'bé đệ' vốn đang hạnh phúc biết bao trong bộ thú bông! Cô ta cứ nhất quyết phải phá hoại!】
【Công cụ nhân đ/ộc á/c cút đi ch*t đi! Đừng cản đường tình yêu đích thực tỏa sáng nữa!!】
Môi mẹ chồng run lên bần bật.
Bà chỉ tay vào Lý Gia Hào, ngón tay r/un r/ẩy dữ dội, giọng nói chói tai:
"Con biết rồi... mà con vẫn ở bên ông ta?"
"Lâm Truyền Đức, rốt cuộc ông đã cho con trai tôi uống bùa mê th/uốc lú gì!!"
Mẹ chồng kéo Lý Gia Hào ra.
Mười ngón tay khum lại như móng vuốt, đi/ên cuồ/ng tấn công bố tôi.
Tiếng móng tay cào vào da th!t nghe đầy đục ngầu.
"Tao muốn gi*t ch*t mày!!"
Lâm Truyền Đức rên hừ hừ mấy tiếng, trên mặt toàn là vết cào rướm m/áu.
Lý Gia Hào sốt sắng, dùng chân đạp vào mẹ chồng.
Mẹ chồng không kịp phòng bị, ngã nhào xuống đất.
Lý Gia Hào nhìn bà với vẻ chán gh/ét:
"Mẹ, mẹ đừng phát đi/ên nữa, chúng con là tình yêu đích thực!
"Chú Đức tiếp cận mẹ, tất cả đều là vì con!
"Gượng ép thì không có hạnh phúc đâu! Mẹ không thể tác thành cho chúng con sao?"
Tác thành?
Mẹ chồng ngẩn người một thoáng.
Sau đó, bà cười.
Tiếng cười đó nặn ra từ sâu trong cổ họng.
Nghe đến mức da đầu người ta tê dại.
Bình luận bắt đầu hoảng lo/ạn:
【Bà già này cười cái gì vậy, bà ta đi/ên thật rồi sao?】
【Không ổn rồi không ổn rồi, ánh mắt bà ta thay đổi rồi... bà ta định làm gì?!】
Khoảnh khắc tiếng cười dừng bặt.
Ánh mắt của mẹ chồng từ đi/ên cuồ/ng chuyển sang một sự bình tĩnh q/uỷ dị.
"Được."
Bà nói.
"Mẹ sẽ tác thành cho hai người ngay bây giờ."
Tay bà vươn về phía đế chân con thú bông.
Miếng kính vỡ kia đang lóe sáng.
Mẹ chồng rút phắt ra, nắm ch/ặt trong tay, lao về phía Lâm Truyền Đức một lần nữa.
"Đồ s/úc si/nh, tao cho mày quyến rũ con trai tao! Tao cho mày không yêu tao này!"
Miếng mảnh kính chĩa thẳng vào ng/ực Lâm Truyền Đức.
đ/âm mạnh vào.
【Phập.】
M/áu phun trào.
B/ắn hết lên mặt Lý Gia Hào.
Lý Gia Hào phát ra tiếng kêu thảm thiết x/é lòng:
"Không!
"Mẹ! Mẹ dừng tay cho con!"
Nhưng mẹ chồng đã đi/ên cuồ/ng.
Bà nắm ch/ặt mảnh kính, đi/ên cuồ/ng xoay trong ng/ực Lâm Truyền Đức, vết thương ngày càng lớn.
Bình luận khóc thành một mảnh:
【Hu hu hu hu hu, 'bé đệ' cả đời này sẽ không bao giờ quên cảnh tượng này... ngược tâm quá】
【Bà già kia, bà buông tay ra đi!! Bà không thấy 'bé chú' sắp không xong rồi sao!!】
【'Bé chú' cố lên!! 'Bé đệ' cố lên!! Tình yêu đích thực nhất định sẽ chiến thắng tất cả!!】
Lý Gia Hào cũng không màng đến gì nữa.
Anh ta phải c/ứu người yêu của mình.
Thế là, anh ta đỏ ngầu mắt, dùng hết sức bình sinh bóp cổ mẹ chồng:
"Mẹ, mẹ dừng tay cho con! Con không cho phép mẹ làm hại chú ấy!"
Mặt mẹ chồng từ đỏ bừng chuyển sang xanh tím, môi thâm lại, khí quản bị bóp đến phát ra tiếng 【khò khè】.
Nhưng bà ch*t cũng không chịu buông tay.
Bà thà ch*t cùng chứ không chịu buông.
Lý Gia Hào càng dùng lực hơn.
Gân xanh nổi lên từ thái dương.
Ngón tay anh ta cắm sâu vào cổ mẹ chồng, các đ/ốt ngón tay tái nhợt.
"Buông tay... mẹ buông tay cho con...!!"
Ánh mắt mẹ chồng dần tan rã.
Tay bà cuối cùng cũng buông lỏng.
Bởi vì bà đã hết hơi rồi.