Mùng 2 Tết, anh ta đã lái xe hơn 10 tiếng đồng hồ để đến nhà tìm tôi.
Lúc đó, anh ta nhét một bao lì xì dày cộm vào túi tôi.
Bảo là tấm lòng của người nhà gửi tặng.
“Em cứ nhận lấy đi, coi như là tiền lãi cho những ngày anh để em đợi, sớm muộn gì anh cũng sẽ cưới em.”
Khi ấy tôi nghiêm túc gật đầu đồng ý.
Giờ đây, vật đổi sao dời, chẳng thể nào quay lại ngày xưa.
Giang Tư Niên lúng túng chào hỏi bố tôi.
Tay vẫn định nhét hộp th/uốc lá và rư/ợu vào tay ông.
Tôi lạnh nhạt từ chối.
“Bố tôi không hút th/uốc, cũng không uống rư/ợu.”
Giang Tư Niên khựng lại, bối rối rút tay về.
Tôi bảo bố lên nhà trước.
Có một số chuyện, có lẽ nên nói cho rõ ràng.
Mắt Giang Tư Niên đầy tia m/áu đỏ.
“Du Du, hôm đó em đợi anh cả đêm, giờ anh mới hiểu cảm giác của em.”
“Là sốt ruột, lo lắng, sợ hãi… Anh sợ mất em.”
Tôi thờ ơ, lên tiếng đính chính.
“Anh nhầm rồi, tôi không sợ mất anh.”
Đồng tử Giang Tư Niên run lên.
Giọng anh ta khàn đặc.
“Du Du, anh không ngờ mọi chuyện lại ra nông nỗi này.”
“Hôm đó anh thật sự không cố ý để em đợi, chỉ là có lý do bất đắc dĩ.”
Cái lý do đó, là Dư Tiêu Tiêu.
Tôi không đáp.
“Dư Tiêu Tiêu nghe máy của em, cô ấy nói em không muốn gặp anh nữa, anh không biết em đang đợi.”
“Còn video xin lỗi, cũng là do cô ấy nài nỉ anh quay.”
“Cô ấy nói muốn một lời xin lỗi, ở công ty có đồng nghiệp mỉa mai cô ấy, cô ấy có thể đem ra cho người khác xem.”
“Anh chỉ dỗ dành qua loa thôi, anh không biết cô ấy lại đăng lên nhóm công ty, mãi đến khi anh đến công ty tìm em mới biết chuyện này…”
Giang Tư Niên tràn đầy đ/au khổ.
“Du Du, xin lỗi em.”
“Anh không cố ý làm tổn thương em, anh cũng rất tự trách.”
Một câu “dỗ dành qua loa” của anh ta.
Lại gây ra ảnh hưởng và tổn thương lớn đến thế cho tôi.
Giờ nói xin lỗi cũng chẳng ích gì.
Giang Tư Niên nhìn chằm chằm vào tôi.
“Anh và Dư Tiêu Tiêu không có gì, anh hoàn toàn không thích cô ấy.”
“Kiều Du, người anh yêu chỉ có mình em.”
Giang Tư Niên kể lại chuyện thanh xuân ngày trước.
Anh ta từng thích Dư Tiêu Tiêu, cũng từng đưa thư tình.
Lời từ chối thẳng thừng của cô ta đã đả thương lòng tự trọng tuổi trẻ của anh ta.
Thế nên nhiều năm sau tái ngộ,
lòng tự trọng lại bắt đầu trỗi dậy.
Cô ta mở miệng nhờ vả, anh ta không từ chối.
Giang Tư Niên muốn chứng minh cho cô ta thấy, bản thân hiện tại sống rất tốt.
“Anh thích ánh mắt ngưỡng m/ộ của cô ấy, thích sự yếu đuối và ỷ lại của cô ấy, nhưng chuyện này không liên quan đến thích.”
“Anh chỉ muốn chứng minh, là do ngày đó cô ấy không có mắt nhìn người, nên mới…”
Tôi tỏ vẻ thấu hiểu, gật đầu qua loa.
“Du Du, em đừng như vậy mà.”
Giọng Giang Tư Niên gần như van nài.
“Anh đã bảo Dư Tiêu Tiêu dọn đi rồi, anh đảm bảo, chuyện của cô ấy sau này anh sẽ không quản nữa.”
“Lâu thế rồi, em hết gi/ận chưa? Anh đón em về, chuyện trả phòng không sao, em có thể dọn đến chỗ anh ở…”
“Chúng ta ở bên nhau 4 năm, toàn là những chuyện nhỏ nhặt, em đừng nhẫn tâm vậy.”
Giờ chia tay rồi, anh ta lại bằng lòng ở chung với tôi.
Nhưng tôi không muốn nữa.
“Đúng, toàn là chuyện nhỏ, ngay cả việc anh giúp Dư Tiêu Tiêu vu oan cho tôi cũng là chuyện nhỏ.”
Mặt Giang Tư Niên c/ắt không còn giọt m/áu.
“Mùa hè Giang Thành 30 độ, tôi mồ hôi nhễ nhại về nhà, không có điều hòa, anh bảo tôi nhịn một chút.”
“Rồi tôi liền nhìn thấy bài đăng của Dư Tiêu Tiêu.”
Tôi bỗng nhắc lại ngày hôm đó.
Anh ta ngơ ngác không biết sao.
“Bài đăng gì?”
Tôi không trả lời.
“Khoảnh khắc đó, nỗi ấm ức trong lòng tôi chợt trào dâng.”
“Bác thợ sửa vừa rảnh tay liền nhắn tin cho tôi, chạy đến ngay, sau đó thấy tôi không vui, bác còn chủ động bớt 20 tệ.”
“Tôi và bác chỉ là người dưng nước lã.”
“Còn anh, lúc đó anh đang ở bên cạnh Dư Tiêu Tiêu.”
Sự chênh lệch khiến tôi hiểu thế nào là chuyện đời không như ý.
Yêu nhau và nỗ lực không phải lúc nào cũng đổi được kết cục viên mãn.
“Giang Tư Niên, tôi sẽ không tự chịu ấm ức nữa.”
“Chúng ta không còn cơ hội nào đâu, anh đi đi, đừng đến nữa.”
Giang Tư Niên lặng lẽ đứng dưới lầu rất lâu.
Tôi không biết anh ta rời đi lúc nào, cũng chẳng bận tâm.
4 năm kinh nghiệm và thâm niên ở công ty cũ là thứ không ai đá/nh cắp được.
Tôi nhanh chóng nhận được thư mời nhận việc mới, thuận lợi gia nhập công ty.
Công ty mới quy mô lớn hơn, hoàn thiện hơn, cơ hội cũng nhiều hơn.
Công việc bận rộn mà ý nghĩa.
Nhưng chẳng bao lâu, tôi nhận được cuộc gọi từ đồng nghiệp cũ.
“Chị Kiều Du, phó tổng nhờ tôi hỏi chị, có rảnh quay lại công ty một chuyến không ạ?”
Bản kế hoạch Dư Tiêu Tiêu ăn cắp là hoạt động pop-up thương hiệu kéo dài 3 ngày.
Chỉ riêng ngày đầu tiên đã sai sót chồng chất.
Dựng cảnh chi tiết hỗn lo/ạn, thiếu hụt vật tư.
Sai lệch ở các mốc tiến độ quan trọng.
Hiện trường rối như tơ vò, Dư Tiêu Tiêu quay như chong chóng.
Tất cả mọi người đều nhận thấy bất thường.
Hoạt động bị đình chỉ khẩn cấp, phía khách hàng vô cùng bất mãn.
Họ không hiểu.
“Chúng tôi hợp tác với quý công ty nhiều năm nay, đều do cô Kiều phụ trách hoạch định và điều phối, hiệu quả luôn rất tốt.”
“Lần này hoạt động gấp, sao lại đột ngột thay đổi người phụ trách? Chúng tôi cần một lời giải thích.”
Thế là tầng lớp lãnh đạo lại nhớ đến tôi.
Phía sau còn 2 ngày, vẫn còn cơ hội c/ứu vãn.
Nghe đồng nghiệp miêu tả xong.
Tôi bình thản lên tiếng.
“Xin lỗi, tôi đã rời khỏi Giang Thành, nhận việc ở công ty mới rồi.”
“Tôi không có thời gian, cũng không có trách nhiệm phải xử lý chuyện của quý công ty.”