“Cháu biết cháu sai rồi, cháu không nên đối xử với dì và em như thế. Trước đây cháu đều nghe lời mẹ cháu nên mới tưởng dì đối xử tệ với cháu.”
“Nhưng thời gian này, sống cùng mẹ, cháu mới biết, hóa ra dì mới là người tốt với cháu nhất.”
“Mẹ cháu trách cháu không khiến bố tái hôn với bà ấy, ngày nào cũng nổi gi/ận với cháu, không nấu cơm, không giặt quần áo, cũng không kèm cháu làm bài tập, suốt ngày chỉ biết đá/nh bài.”
“Bố cũng chẳng quản cháu nữa, suốt ngày chỉ biết uống rư/ợu, uống say lại tự t/át vào mặt mình, nói là có lỗi với dì và em.”
Nó ngẩng đầu lên, nước mắt rơi lã chã:
“Dì ơi, sau này cháu không gọi dì là người phụ nữ x/ấu tính nữa, cũng không b/ắt n/ạt em nữa, dì về đi được không ạ?”
Tôi nhìn nó.
5 năm trước,
nó cũng từng đỏ hoe mắt gọi tôi là “dì” như thế.
Tôi xót xa vì nó từ nhỏ không được ở bên mẹ, nên đã dốc hết tâm can đối xử tốt với nó.
Nhưng đổi lại chỉ là những tổn thương hết lần này đến lần khác.
“Chu Hạo, cháu nên về đi.”
“Dì không phải dì của cháu, dì chỉ là người sắp trở thành vợ cũ của bố cháu mà thôi.”
Nó sững sờ, còn muốn nói gì đó.
Tôi đã dắt D/ao D/ao bỏ đi rồi.
Một tháng sau, Chu Tư Thành ký vào thỏa thuận ly hôn.
Ngày nhận giấy ở văn phòng hành chính, anh trông già đi cả chục tuổi so với lần gặp trước.
“Tâm Di, thực sự không thể cho anh một cơ hội sao?”
Tôi không nói gì, chỉ tập trung điền vào các loại biểu mẫu.
Anh nhìn ngòi bút của tôi, giọng khản đặc:
“Anh biết anh khốn nạn, anh không xứng c/ầu x/in em tha thứ, nhưng D/ao D/ao... cho anh gặp con bé được không?”
“Chỉ một cái nhìn thôi.”
Tôi nhớ đến sự sợ hãi của D/ao D/ao mỗi khi nghe thấy tên anh.
“Con bé không muốn gặp anh, nó sợ anh.”
“Bởi vì trong lòng con bé, bố không yêu nó. Nó ăn một miếng đùi gà, anh liền bắt nó xin lỗi. Nó bị anh trai đẩy ngã, anh nói là lỗi của nó. Nó đ/ập đầu khâu 4 mũi, anh nói nó làm quá lên.”
“Con bé mới hơn 3 tuổi, đã học được cách móc họng để nôn đồ ăn ra ngoài,
chỉ vì sợ anh gi/ận.”
Sắc mặt Chu Tư Thành trắng bệch.
“Anh nói muốn gặp con bé, hãy tự hỏi xem, anh có tư cách không?”
Anh há miệng, không nói nên lời.
Bước ra khỏi văn phòng hành chính, nắng rất đẹp.
Trở về nhà, bố mẹ đang gói sủi cảo, D/ao D/ao đang chơi món đồ chơi mới m/ua.
Thấy tôi về, D/ao D/ao cười chạy đến ôm chầm lấy tôi:
“Mẹ ơi, ông bà ngoại nói bố... người đó sau này không thể m/ắng con nữa đúng không ạ?”
“Sau này con có thể ăn đùi gà mỗi ngày không ạ?”
Tôi gật đầu, bế con lên:
“Đúng vậy, sau này muốn ăn gì thì cứ ăn thôi.”
Bố mẹ cười nhìn hai mẹ con:
“Được rồi được rồi, mau rửa tay ăn sủi cảo thôi.”
Tôi hít hà hương thơm của nồi sủi cảo nóng hổi đầy ắp trong nhà, bỗng nhiên cảm thấy, lần thứ 28 bị đ/á ra khỏi nhóm chat, chính là món quà tuyệt vời nhất mà tôi từng nhận được.
(Hết)