Tôi vừa xuất viện, cơ thể vốn đã suy nhược. Cái t/át của cô ta dường như dồn hết mười hai phần công lực, khiến tôi loạng choạng lùi lại.
Trình Hữu An đưa tay ra định đỡ, nhưng nhanh chóng rụt lại.
Ánh mắt anh ta trầm xuống: “Cô đến b/ệnh viện làm gì?”
Đột nhiên, em bé đạp tôi một cái, tôi vô thức ôm lấy bụng.
Trình Hữu An hỏi: “Cô sao vậy?”
Tuyệt đối không thể để anh ta và Thời Trân Trân biết tôi đang mang th/ai.
Tôi lắc đầu, giọng điệu bình tĩnh: “Không sao, tôi đến thăm một người bạn.”
Trình Hữu An không hỏi thêm nữa, dẫn Thời Trân Trân rời đi.
Đêm đó Trình Hữu An lại không về nhà, nhưng tôi đã chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm nữa. Một tuần nữa tôi phải đến Paris, còn rất nhiều việc phải làm.
Sáng sớm hôm sau, tôi liên lạc với luật sư ly hôn. Cô ấy còn giới thiệu cho tôi một thám tử tư để thu thập bằng chứng ngoại tình của Trình Hữu An.
Công ty bảo hiểm gọi điện đến, nói cần trích xuất camera hành trình để x/ác định trách nhiệm vụ t/ai n/ạn. Khi tôi xuất video, tôi vô tình bấm nhầm vào tệp tin ở thời điểm sớm hơn.
Trình Hữu An chưa bao giờ đi chung xe với tôi, huống chi là làm chuyện đó trên xe.
Trong lúc nghi hoặc, đoạn ghi âm vang lên tiếng thì thầm của người phụ nữ: “Hữu An... những năm qua, em nhớ anh nhiều lắm... còn anh, có nhớ em không?”
Người đàn ông không trả lời, chỉ lầm bầm tên cô ta: “Trân Trân... Trân Trân...”
Đoạn ghi âm vẫn tiếp tục, tôi cắn ch/ặt môi dưới, đã nếm được vị m/áu tanh.
Tay tôi r/un r/ẩy kiểm tra thời gian ghi âm. Một tháng trước, vào đêm tôi sảy th/ai...
Thứ ập đến trước cả nước mắt là cảm giác buồn nôn quặn thắt trong dạ dày. Tôi lảo đảo lao đến trước bồn cầu, nôn thốc nôn tháo. Không biết đã qua bao lâu, một tay tôi mới chống được lên bồn rửa mặt, tay kia ôm lấy ng/ực, cuối cùng òa khóc nức nở.
Đêm đó, mưa như trút nước. Tôi đang chuẩn bị đi ngủ thì nhận được một tin nhắn nặc danh. Kèm theo một tiếng sấm sét, điện thoại tự động phát một đoạn video k/inh h/oàng. Tôi sợ hãi đến mức co thắt tử cung dữ dội, vội vàng bảo quản gia lái xe đưa đến b/ệnh viện. Nhưng quản gia hớt hải chạy từ gara về, nói rằng xe của tôi không thấy đâu cả. Tôi nóng lòng như lửa đ/ốt, sơ ý ngã xuống cầu thang. Đứa bé mất rồi.
Hóa ra, Trình Hữu An đã lấy xe của tôi đi, chỉ để tìm cảm giác kí/ch th/ích.
Trình Hữu An xuất hiện ở cửa phòng vệ sinh từ lúc nào không hay. Anh ta hỏi: “Cô không khỏe à?”
Tôi không trả lời. Khi đi ngang qua anh ta để về phòng, tôi nói: “Trình Hữu An, chuyện ly hôn tôi là nghiêm túc đấy.”
Anh ta cười lạnh: “Tôi đã nói rồi, ly hôn cô đừng hòng lấy được một xu.”
Tôi quá mệt mỏi, không còn sức để mang đoạn ghi âm đó ra đối chất với anh ta ngay lập tức. Chỉ thản nhiên đáp: “Tùy anh vậy.”
Anh ta đột nhiên tức gi/ận, ép tôi vào tường, bóp ch/ặt cằm tôi: “Hứa Hòa, cô đối với tôi, rốt cuộc đã bao giờ có chút chân tình nào chưa?”
Nực cười, một kẻ chỉ biết lên giường với tôi mà lại đòi hỏi chân tình.
Như nhận ra mình thật lố bịch, anh ta cười nhạt: “Dù sao thì năm đó, chẳng phải cô vì muốn gả vào hào môn mới nói chuyện của tôi và Trân Trân cho ông nội biết sao?”
Ánh mắt anh ta làm tôi đ/au nhói trong khoảnh khắc, nhưng tôi nhanh chóng khôi phục vẻ bình thản: “Ừ, nhưng giờ tôi không cần nữa rồi.”
Ng/ực Trình Hữu An phập phồng, cuối cùng anh ta buông tôi ra rồi đ/ập cửa bỏ đi.
Tôi gửi đơn ly hôn cho Trình Hữu An, anh ta không trả lời. Điều đó không quan trọng.
Buổi chiều, anh ta gọi điện đến, nhưng lại nói về chuyện khác: “Tối nay bà Vương tổ chức tiệc từ thiện, bà ấy luôn quý cô, đến lúc đó chúng ta cùng đi.”
Tôi có qu/an h/ệ cá nhân khá tốt với bà Vương, trước khi đi đúng là cần phải chào tạm biệt bà ấy tử tế.
“Được.”
Trình Hữu An nói cùng đi, tôi cũng chẳng để tâm. Anh ta bây giờ là người nắm quyền nhà họ Trình. Chuyện với Thời Trân Trân không cần phải che giấu nữa, có lẽ anh ta sẽ tận dụng cơ hội này để công khai mối qu/an h/ệ của họ.
Buổi tối, tôi một mình đến sảnh tiệc. Vừa bước vào, đã cảm nhận được những ánh mắt dò xét xung quanh. Khách khứa thì thầm to nhỏ, chẳng hề kiêng dè:
“Ông Trình và cô Thời đang dính như sam, cô ta đến đây tự làm nh/ục mình à?”
“Biết đâu là biết mình sắp bị đ/á nên đến cảm nhận nốt không khí thượng lưu!”
Tôi lười chẳng buồn để ý, tiếp tục đi vào trong tìm bà Vương.
Không xa, tôi thấy Trình Hữu An và Thời Trân Trân. Họ đang bị một nhóm người vây quanh, trò chuyện vui vẻ.
Thời Trân Trân phát hiện ra tôi trước, khóe miệng cong lên một nụ cười đắc ý. Cô ta kiễng chân thì thầm điều gì đó vào tai Trình Hữu An, rồi anh ta cũng nhìn về phía tôi.
Anh ta vẫn vẻ kiêu ngạo như cũ, nhưng đột nhiên nắm ch/ặt tay Thời Trân Trân, như thể tuyên bố với mọi người: “Mọi người, hôn lễ của tôi và Trân Trân ấn định vào tháng sau, chào đón mọi người đến tham dự.”
Dứt lời, cả đại sảnh vang lên tiếng reo hò. Thời Trân Trân cảm động đến rơi nước mắt vì được công khai bày tỏ tình cảm.
Tôi lạnh lùng xem hết màn kịch này. Ngay khoảnh khắc tôi thu hồi ánh mắt, Thời Trân Trân lên tiếng:
“Cảm ơn mọi người, nhưng tôi rất muốn nhận được lời chúc phúc từ một người.” Cô ta nhìn về phía tôi, “Cô Hứa, năm đó nếu không phải tại cô, tôi và Hữu An đã không phải xa cách lâu đến vậy. Hay là, cô chúc phúc cho chúng tôi như một lời xin lỗi đi?”
Tôi đón lấy ánh mắt cô ta, mỉm cười nhẹ:
“Tất nhiên rồi, không chỉ chúc phúc hai người, mà còn... chúc phúc cho đứa bé trong bụng cô, nó không cần phải làm con ngoài giá thú nữa.”
“Cô!”
Thời Trân Trân tức đến mức lông mày dựng ngược.