【Hoàng đế bá bá, nghe cha nói mấy ngày nữa lại đến mùa mưa dầm ở kinh thành, chân của người mỗi khi trời mưa lại đ/au nhức. Chiếu nhi mấy hôm trước chơi cùng bạn bè, đào được một thứ, quân y nói đây là Nguyên Căn, là vật quý. Chiếu nhi xin dâng hết cho người...】

【Hoàng đế bá bá...】

【Hoàng đế bá bá...】

Chỉ là những bức thư này, từ khi ta bắt đầu đọc sách hiểu lý lẽ, dần dần cũng chẳng còn viết nữa.

Tiêu Diệp dưới sự chứng kiến của bao người, đã khôi phục thân nam nhi.

Vốn dĩ đây là chuyện cơ mật của hoàng gia.

Không ngờ hôm nay lại bị mọi người biết rõ tại đây.

Hoàng đế dứt khoát công khai ban thánh chỉ.

Ngũ công chúa thực chất là Ngũ hoàng tử, phong làm Tĩnh Vương, ban cho đất phong là Tam Ngô.

Tiêu Diệp mất ý thức được thái giám cuống cuồ/ng khiêng vào trong màn trướng tạm thời.

Đạo sĩ vội vã được mời đến.

Lão vuốt râu, đi quanh Tiêu Diệp hai vòng, bỗng nhiên chỉ tay về phía Tần Uyển.

“Kiếp nạn nước đã giải, nữ tử này chính là người định mệnh của điện hạ.”

Như đ/á ném xuống nước.

Các quý nữ xung quanh lần lượt liếc nhìn, xì xào bàn tán.

Cũng như chẳng ai biết vì sao một nam tử cường tráng lại đột ngột rơi xuống nước, cũng chẳng ai biết hóa ra c/ứu kẻ rơi xuống nước lại có thể đổi lấy một mối nhân duyên tốt đẹp.

Xem ra lời đạo sĩ nói thật sự đúng rồi.

Vận mệnh quả nhiên khó lường thay!

Tần Uyển đột ngột ngẩng đầu, môi mấp máy, cuối cùng chẳng nói gì, rồi cúi đầu xuống, vành tai đỏ ửng.

Hoàng đế ban hôn tại chỗ.

“Tần thị nữ c/ứu hoàng tử có công, đức dung vẹn toàn, từ nay về sau sắc phong làm Ngũ hoàng tử phi.”

Ta nghe thấy tiếng tim mình đ/ập như trống trận.

Thành rồi.

Kiếp này, người gả cho hắn không phải là ta.

...

“Thẩm cô nương dừng bước.”

Ta đang định cùng các quý nữ khác rời cung, phía sau vang lên giọng nói sắc nhọn của thái giám.

Bước chân ta khựng lại.

“Khẩu dụ của Hoàng thượng.”

Thái giám chạy chậm tới, thở hổ/n h/ển.

“Xin mời Thẩm cô nương tới Dục Khánh Cung một chuyến. Ngũ hoàng tử điện hạ muốn gặp người.”

“Thần nữ tuân chỉ.”

Thái giám dẫn đường phía trước.

Tay ta trong tay áo chậm rãi nắm ch/ặt.

Tiêu Diệp muốn gặp ta.

Rõ ràng kiếp này ta và hắn chưa từng gặp mặt!

Tại sao lại muốn gặp ta?!

Chẳng lẽ, hắn cũng trùng sinh rồi?

Dục Khánh Cung đã tới.

Thái giám đẩy cửa, cúi mình lui ra.

Tiêu Diệp nửa nằm trên sập, tóc xõa, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

Thái y thấy ta bước vào, thức thời lui ra ngoài.

Cánh cửa đóng lại phía sau.

Trong điện chỉ còn lại ta và hắn.

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt dò xét rơi trên mặt ta.

Ta rủ mắt, cung kính hành lễ:

“Thần nữ tham kiến Ngũ hoàng tử điện hạ.”

“Đứng lên đi.”

Tiêu Diệp tướng mạo nam nhi nhưng lại có nét nữ tính, vô cùng yêu dị.

Giọng nói trẻ hơn kiếp trước, chưa có vẻ trầm thấp sắc lạnh như khi buông rèm nhiếp chính sau này.

Nhưng ta nhớ rõ, chính dưới lớp vỏ bọc trẻ trung này, ẩn chứa một Diêm Vương sau này đã đẩy cả phủ họ Thẩm vào địa ngục.

“Thẩm Chiếu?” Hắn hỏi.

“Con gái của Thẩm Thác tướng quân?”

“Phải.”

“Trước khi rơi xuống nước, ta nhớ, ngươi đứng gần ta nhất.”

Ta thở phào nhẹ nhõm, hóa ra là muốn hạch tội.

Ta ngẩng mắt, bình thản nhìn thẳng vào hắn:

“Thần nữ không biết bơi.”

Tiêu Diệp nhìn chằm chằm ta rất lâu, lâu đến mức ta tưởng hắn sắp nhìn ra sơ hở gì đó.

Hắn chợt nhếch môi, nhưng đáy mắt không có chút ý cười.

“Hừ, không biết bơi...”

Hắn lặp lại một lần, giọng điệu đầy ẩn ý.

“Theo như sự hiểu biết của ta về Thẩm tướng quân, con gái ông ấy sao có thể không biết bơi?”

Tiêu Diệp chậm rãi nói:

“Gần nơi đóng quân, ta nhớ có một con sông mà?”

Ta không đổi sắc mặt:

“Đúng là có sông. Nhưng từ khi thần nữ chào đời, con sông đó đã cạn dòng rồi.”

Đây là lời nói dối.

Nhưng Tiêu Diệp không có cách nào kiểm chứng.

Hắn lại nhìn ta một lúc, cuối cùng tựa người vào gối.

“Ta chỉ muốn xem, kẻ thấy ch*t không c/ứu ấy, trông như thế nào.”

Giọng điệu nhẹ bẫng, như thể kẻ vừa rồi đanh đ/á ép người không phải là hắn.

Ta cúi đầu không nói.

“Ngươi vậy mà không sợ ta.”

Hắn đột nhiên lên tiếng.

“Thần nữ tâm không thẹn, tại sao phải sợ?”

Tiêu Diệp sững người một chút, rồi bật cười khẽ. Tiếng cười không nghe ra hỉ nộ.

“Tâm không thẹn...”

Hắn nghiền ngẫm bốn chữ này, “Hay cho một câu tâm không thẹn.”

Cửa điện vang lên tiếng gõ, thái giám bẩm báo:

“Điện hạ, Tần cô nương cầu kiến.”

Tiêu Diệp hơi nhíu mày, vẻ không vui:

“Cho nàng vào.”

Tần Uyển đẩy cửa bước vào,

Nàng đã thay một bộ y phục sạch sẽ, mái tóc đen còn ẩm ướt được búi ra sau.

Nàng nhìn thấy ta, bước chân không dừng, nhưng đáy mắt thoáng qua một tia khác lạ.

“Thần nữ tham kiến điện hạ. Thân thể điện hạ đã đỡ hơn chưa?”

Nàng đi tới bên sập, giọng điệu quan tâm, nhưng ánh mắt cứ thi thoảng lại liếc về phía ta.

Tiêu Diệp thản nhiên đáp:

“Không sao.”

Tần Uyển cắn môi, muốn nói lại thôi.

Ta biết nàng muốn nói gì.

Chắc là tò mò vì sao ta lại ở đây.

“Nếu điện hạ không còn việc gì khác, thần nữ xin cáo lui.”

Ta lên tiếng đúng lúc.

Tiêu Diệp nhìn ta một cái, không giữ lại.

Ta hành lễ lui ra, khi đến cửa, nghe thấy Tần Uyển khẽ nói:

“Điện hạ, Hoàng thượng vừa hạ chỉ, chuyện ban hôn...”

Cửa đóng lại, những lời sau đó ta không nghe thấy nữa.

Nhưng ta biết Tần Uyển muốn nói gì.

Nàng đang thăm dò thái độ của Tiêu Diệp.

Cuộc ban hôn này, Hoàng thượng đã nói là giữ lời, nhưng nếu Tiêu Diệp nhất quyết không chịu, chưa chắc đã không còn đường xoay chuyển.

Tần Uyển sợ hắn từ hôn.

Ta bỗng thấy nực cười.

Thứ mà ta muốn tránh cũng không được, lại có kẻ khác tranh nhau theo đuổi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gỗ mục cũng có thể nở hoa sao?

Chương 18
Thiếu gia đánh cược với người ta. Tiền cược lại chính là tôi - tên tùy tùng đầu óc không được lanh lợi. Thiếu gia thua. Theo đúng giao kèo, cậu ấy đẩy tôi ra ngoài, còn dặn dò: "Tổng giám đốc Hạ bảo cậu làm gì thì làm nấy, không được gọi điện cho tôi. Một tháng sau quay về." Tôi gật đầu: "Tôi nhớ rồi." Nhưng một tháng sau… Tôi không quay về được. Chiếc điện thoại trên tủ đầu giường đã reo ba lần. Hạ Nghiễm cuối cùng cũng buông tôi ra. Anh với tay lấy điện thoại, bật loa ngoài rồi hỏi: "Muốn quay về không?" Tôi mím đôi môi đã sưng đỏ, nhỏ giọng đáp: "Kh… không về nữa đâu."
19.12 K
11 Hãy đợi mẹ Chương 10
12 CON RỐI Chương 12.

Mới cập nhật

Xem thêm