Khi đó, tôi mỗi ngày đều lo lắng về học phí, còn phải chịu đựng sự s/ỉ nh/ục vô cớ của Trình Úy. Nếu không phải nhìn thấy những dòng bình luận kỳ lạ kia, có lẽ tôi thật sự sẽ từng bước đi vào vực thẳm vạn kiếp bất phục.

Nhưng bây giờ, tất cả đều đã khác rồi.

Tôi tắt máy tính, cho vào túi rác rồi vứt vào thùng rác dưới chân tòa nhà.

Tất cả những bẩn thỉu và u tối của quá khứ đều đã theo chiếc máy tính này mà bị ch/ôn vùi hoàn toàn.

Tôi kéo vali, đẩy cửa căn hộ bước ra ngoài.

Bên ngoài, New York đang vào độ xuân đẹp nhất, nắng vàng rực rỡ, gió nhẹ hiu hiu.

Tôi hít một hơi thật sâu, hướng về phía ánh sáng mà sải bước tiến về phía trước.

Tương lai của tôi, vẫn còn rất dài.

Hoàn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gỗ mục cũng có thể nở hoa sao?

Chương 18
Thiếu gia đánh cược với người ta. Tiền cược lại chính là tôi - tên tùy tùng đầu óc không được lanh lợi. Thiếu gia thua. Theo đúng giao kèo, cậu ấy đẩy tôi ra ngoài, còn dặn dò: "Tổng giám đốc Hạ bảo cậu làm gì thì làm nấy, không được gọi điện cho tôi. Một tháng sau quay về." Tôi gật đầu: "Tôi nhớ rồi." Nhưng một tháng sau… Tôi không quay về được. Chiếc điện thoại trên tủ đầu giường đã reo ba lần. Hạ Nghiễm cuối cùng cũng buông tôi ra. Anh với tay lấy điện thoại, bật loa ngoài rồi hỏi: "Muốn quay về không?" Tôi mím đôi môi đã sưng đỏ, nhỏ giọng đáp: "Kh… không về nữa đâu."
19.12 K
11 Hãy đợi mẹ Chương 10
12 CON RỐI Chương 12.

Mới cập nhật

Xem thêm