Khi đó, tôi mỗi ngày đều lo lắng về học phí, còn phải chịu đựng sự s/ỉ nh/ục vô cớ của Trình Úy. Nếu không phải nhìn thấy những dòng bình luận kỳ lạ kia, có lẽ tôi thật sự sẽ từng bước đi vào vực thẳm vạn kiếp bất phục.
Nhưng bây giờ, tất cả đều đã khác rồi.
Tôi tắt máy tính, cho vào túi rác rồi vứt vào thùng rác dưới chân tòa nhà.
Tất cả những bẩn thỉu và u tối của quá khứ đều đã theo chiếc máy tính này mà bị ch/ôn vùi hoàn toàn.
Tôi kéo vali, đẩy cửa căn hộ bước ra ngoài.
Bên ngoài, New York đang vào độ xuân đẹp nhất, nắng vàng rực rỡ, gió nhẹ hiu hiu.
Tôi hít một hơi thật sâu, hướng về phía ánh sáng mà sải bước tiến về phía trước.
Tương lai của tôi, vẫn còn rất dài.
Hoàn.