Thẩm Nam Tinh sải bước đến trước mặt Thẩm Trạch Xuyên, gi/ật lấy điện thoại của cậu ta. Chị ta mở bức ảnh đó ra, phóng to, rồi lại phóng to hơn nữa.
“Bức ảnh này chụp khi nào?”
“Dạ... chiều hôm qua ạ.”
Thẩm Nam Tinh cười lạnh.
“Chiều hôm qua?”
Chị ta dí thẳng màn hình điện thoại vào mặt Thẩm Trạch Xuyên.
“Mày nhìn cho kỹ ánh sáng trên này đi!”
“Đây là ảnh chụp giữa đêm khuya bằng đèn flash!”
“Chiều hôm qua nắng đẹp như thế, tại sao mày phải bật đèn flash?”
Chương 6
Thẩm Trạch Xuyên rụt cổ lại, ánh mắt bắt đầu láo liên tránh né.
“Em... em có lẽ nhớ nhầm thời gian rồi, chị.”
“Có lẽ là chụp vào buổi tối, em sợ quá nên trí nhớ hơi lộn xộn...”
Cậu ta nặn ra vài giọt nước mắt, cố gắng một lần nữa lấy lòng thương hại.
“Chị, tại sao chị không tin em mà lại đi tin một kẻ ngay cả chữ cũng không biết chứ?”
Thẩm Nam Tinh không màng tới những giọt nước mắt đó. Chị ta xoay người, cầm xấp giấy thư có chữ đỏ trên bàn lên. Chị ta trải từng tờ ra, ánh mắt ngày càng sắc bén.
“Không biết chữ...”
Chị ta lẩm bẩm, đột nhiên ngẩng đầu nhìn tôi.
“Thẩm Tịch, lại đây.”
Tôi đứng tại chỗ không nhúc nhích. Thẩm Nam Tinh bước nhanh tới, nắm lấy tay tôi. Tôi theo phản xạ giãy ra, nhưng nhận thấy tay chị ta đang r/un r/ẩy.
Chị ta kéo tôi đến bàn ăn, chỉ vào những dòng chữ trên lá thư.
“Đây là chữ viết liền nét.”
Thẩm Nam Tinh quay sang nhìn Thẩm Tông Minh.
“Cha, cha nhìn nét chữ này xem.”
Thẩm Tông Minh bước tới, cúi đầu nhìn.
“Nét chữ này vô cùng thuần thục, nếu không có thói quen viết lách hơn chục năm thì căn bản không thể viết ra kiểu chữ liền nét như thế này.”
Ánh mắt Thẩm Nam Tinh như lưỡi d/ao quét về phía Thẩm Trạch Xuyên.
“Một kẻ chưa từng đi học, ngay cả cầm bút còn không biết, sao có thể viết ra kiểu chữ liền nét trôi chảy thế này?”
Khuôn mặt Thẩm Trạch Xuyên lập tức mất sạch huyết sắc. Cậu ta lùi lại phía sau.
“Này... này có lẽ là anh ta cố tình nhờ người viết thuê!”
“Đúng! Anh ta chắc chắn đã nhờ người khác viết, rồi tự mình nhét vào!”
“Nhờ ai?”
Thẩm Tông Minh đột nhiên lên tiếng, giọng trầm thấp đến đ/áng s/ợ.
“Nó mới về nhà họ Thẩm được ba ngày, ngay cả khu biệt thự này còn chưa bước ra khỏi cổng.”
“Người làm trong nhà đều đã ký thỏa thuận bảo mật, ai dám giúp nó viết loại thư đe dọa này?”
Thẩm Trạch Xuyên ấp úng, không nói nổi một câu hoàn chỉnh.
“Em... em không biết...”
“Có lẽ là đám bạn x/ấu trước kia của anh ta...”
Giang Uyển Oánh lúc này đã hoàn toàn tỉnh táo. Bà ta gạt tay Thẩm Trạch Xuyên đang nắm ch/ặt lấy mình ra, bước nhanh đến trước mặt tôi. Bà ta nhìn đôi bàn tay thô ráp của tôi.
Trên đó đầy rẫy những vết chai sạn, thậm chí còn có vài vết c/ắt m/áu chưa lành hẳn.
Đó tuyệt đối không phải là đôi tay của người cầm bút.
“Con của mẹ...”
Giang Uyển Oánh r/un r/ẩy đưa tay, muốn chạm vào mặt tôi. Tôi nghiêng đầu, tránh né. Tay bà ta cứng đờ giữa không trung, nước mắt rơi lã chã.
“Xin lỗi... mẹ không biết...”
“Mẹ không biết con đã phải chịu khổ nhiều đến thế...”
Bà ta đột ngột quay đầu, trừng mắt nhìn Thẩm Trạch Xuyên.
“Trạch Xuyên, con thành thật nói cho mẹ biết, lá thư này rốt cuộc là ai viết!”
Thẩm Trạch Xuyên sợ đến mức đôi chân mềm nhũn, ngã ngồi xuống đất. Khuôn mặt đầy k/inh h/oàng, đi/ên cuồ/ng lắc đầu.
“Không phải con! Mẹ, thật sự không phải con!”
“Sao con có thể tự viết thư đe dọa để dọa chính mình chứ?”
“Camera! Đúng rồi, còn có ảnh camera!”
Cậu ta như vớ được cọc, chỉ vào tấm ảnh trên bàn.
“Người trong ảnh mặc quần áo của anh ấy, đó là sự thật mà!”
Thẩm Nam Tinh hừ lạnh.
“Là sự thật.”
“Nhưng sự thật là hôm qua mày đúng là đã lấy chiếc áo này từ chỗ nó.”
Thẩm Nam Tinh chỉ vào chi tiết trong ảnh.
“Thẩm Tịch cao một mét tám lăm, mày chỉ cao một mét bảy tám.”
“Chiếc áo này mặc trên người Thẩm Tịch thì tay áo chỉ cần xắn một vòng.”
“Nhưng trong ảnh, tay áo của người này xắn tận ba vòng!”
Thẩm Nam Tinh tiến lại gần Thẩm Trạch Xuyên, nhìn xuống cậu ta.
“Thẩm Trạch Xuyên, mày thực sự nghĩ cả nhà chúng tao đều là kẻ ngốc à?”
“Mày cố tình mặc quần áo của Thẩm Tịch, lượn lờ trước camera, chính là để hôm nay h/ãm h/ại nó!”
Chương 7
Thẩm Trạch Xuyên ngồi dưới đất, r/un r/ẩy như cầy sấy. Khuôn mặt trắng bệch, môi run cầm cập, không thể phản bác nổi một lời nào.
Từng chữ của Thẩm Nam Tinh như búa tạ giáng xuống lời nói dối mà cậu ta dày công thêu dệt.
“Quản gia!”
Thẩm Tông Minh đột nhiên gầm lên.
Quản gia Lý lập tức chạy từ ngoài cửa vào, cúi đầu không dám nhìn tình hình bên trong.
“Thưa ông, ông có gì căn dặn.”
“Đi kiểm tra!”
Thẩm Tông Minh chỉ vào Thẩm Trạch Xuyên.
“Đi lục soát thùng rác trong phòng cậu chủ, cả lò đ/ốt ở sân sau cho tôi!”
“Cái gì dính mực đỏ, tất cả đều phải lôi ra hết cho tôi!”
Thẩm Trạch Xuyên nghe thấy vậy, hoàn toàn suy sụp. Cậu ta đột ngột lao tới ôm ch/ặt lấy đùi Thẩm Tông Minh, khóc nức nở.
“Cha! Con sai rồi! Con thực sự sai rồi!”
“Cha đừng kiểm tra nữa, con thừa nhận, tất cả đều là do con làm!”