Buổi tối nằm trên giường, Đoàn Hành Tri thấy tôi trằn trọc không ngủ được, ngập ngừng hồi lâu mới lên tiếng hỏi: “Về chuyện đứa bé...”
Tôi lí nhí ngắt lời anh: “Đoàn Hành Tri, em muốn tắm, được không?”
Dù sao từ biệt thự tới đây, tôi cũng đã mất tròn hai ngày, người ngợm sớm đã bẩn đến mức không chịu nổi rồi.
Đoàn Hành Tri là người sở hữu dị năng hệ Thủy.
Theo lý mà nói, dị năng không nên dùng vào những việc vặt vãnh này.
Nhưng anh chỉ thở dài một tiếng: “Ừm, dậy đi.”
Căn phòng này cách âm quả thực không tốt, hai gian nghỉ ngơi chỉ ngăn cách bởi một tấm ván gỗ mỏng manh.
Sau khi Đoàn Hành Tri xả nước cho tôi xong thì đứng canh ở cửa.
Từ phòng bên cạnh truyền đến tiếng trò chuyện của những người canh đêm.
“Mấy b/ệnh nhân đang cách ly ở tầng thượng đúng là một mối họa. Ai cũng khăng khăng bảo không phải do x/ác sống cào, nhưng thực tế thì ai tin chứ? Chỉ có kiểu người mang tâm h/ồn thánh phụ như Đoàn Hành Tri mới chịu tin thôi.”
“Chứ sao nữa, nhỡ đêm mà đột nhiên biến dị, cả tòa nhà chúng ta đều phải chịu họa theo. Đổi lại là người khác nắm quyền thì đâu có dây dưa như thế.”
“Đúng vậy, chỉ vì chút lòng tốt đó của anh ta mà khiến cả đội phải lo sợ theo.”
Tôi ngâm nửa khuôn mặt dưới nước, chỉ để lộ đôi mắt ướt át.
Thẩm Thanh quyết đoán sát ph/ạt, là người đứng đầu trong các dị năng giả hệ Hỏa.
Thẩm Úc thuộc hệ Lôi đỉnh cao, tuân theo nguyên tắc “thà gi*t nhầm còn hơn bỏ sót”, là kẻ tà/n nh/ẫn nhất.
Có vẻ như ai trong số họ cũng phù hợp với vị trí đội trưởng hơn Đoàn Hành Tri.
“Chuyện này chẳng ai ủng hộ anh ta cả, thế mà anh ta cứ khăng khăng làm theo ý mình. Theo tôi, nên đổi đội trưởng từ lâu rồi.”
“Đúng thế, mạt thế kỵ nhất là mềm lòng. Chúng ta liều mạng ở bên ngoài giành gi/ật vật tư, dựa vào cái gì mà phải chia cho những kẻ yếu đuối vô dụng đó?”
Dị năng giả vốn có thính giác tốt hơn người thường.
Những gì tôi nghe được, Đoàn Hành Tri chắc chắn cũng nghe thấy.
Khi tôi mặc quần áo bước ra, Đoàn Hành Tri đang lặng lẽ tựa bên cửa sổ, ánh trăng kéo dài bóng hình cô đ/ộc của anh, mái tóc đen rủ xuống che khuất cảm xúc trong đôi mắt.
Không biết anh đang nghĩ gì.
“Đoàn Hành Tri.” Tôi gọi tên anh.
Ngay cả trong thời mạt thế, ánh trăng ngoài cửa sổ vẫn treo cao, soi sáng khuôn mặt ướt át và đỏ ửng của tôi.
Tôi chớp chớp mắt: “Có người nói x/ấu anh kìa.”
Anh lặng lẽ “ừ” một tiếng, nắm lấy bàn tay tôi đưa ra, dẫn tôi bước qua đoạn sàn trơn trượt.
Những lời x/ấu xa anh từng nghe thực sự quá nhiều rồi.
Họ nghi ngờ năng lực của anh, cũng c/ăm gh/ét lòng bác ái của anh.
Ngay cả Thẩm Thanh, người từng đẩy anh lên vị trí này, đôi khi cũng chất vấn những quyết định sai lầm của anh, hỏi anh làm vậy rốt cuộc có đáng hay không.
Thẩm Úc thì khỏi phải bàn, chỉ cần chị gái cậu ta lộ ra chút bất mãn, cậu ta liền ở phía sau đẩy thuyền, thêm dầu vào lửa.
Mỗi người đều có lợi ích riêng cần bảo vệ.
Nhưng đã chọn con đường này, thì phải gánh chịu rủi ro phía sau không còn một ai.
Tiếng bàn tán bị bỏ lại phía sau.
Trong ánh trăng như nước, tôi nhìn xuống sàn nhà, suy nghĩ một chút rồi nói: “Chỉ cần là việc anh quyết định làm, em thấy đó chính là việc đúng đắn.”
Anh ngẩn người, rũ mắt nhìn tôi: “Tại sao?”
Tôi không chút do dự: “Vì anh là Đoàn Hành Tri mà.”
Trong mạt thế có rất nhiều dị năng giả, nhưng người như Đoàn Hành Tri lại cực kỳ hiếm.
Giống như lần đầu gặp mặt ở biệt thự vậy.
Cho dù tôi hết lần này đến lần khác muốn đuổi họ ra khỏi biệt thự của mình, thậm chí cố tình mở lối đi dưới hầm để nh/ốt họ cùng x/ác sống.
Nhưng lúc tôi sắp đói ngất đi, anh vẫn đút miếng socola duy nhất cho tôi ăn.
Đoàn Hành Tri rất tốt, rất tốt, đáng tiếc sự tốt bụng của anh không phải chỉ dành riêng cho mình tôi.
Ngày hôm sau, khi thấy tôi bước ra từ phòng Đoàn Hành Tri, chẳng có ai thấy ngạc nhiên cả.
Cho đến khi nghe mấy dị năng giả bàn tán, tôi mới biết Đoàn Hành Tri thường xuyên thu nhận những đứa trẻ bị b/ệnh nặng, hoặc những người trẻ tuổi chưa biết cách kiểm soát dị năng ở cùng.
Tôi vốn dĩ chẳng phải là người duy nhất.
Tôi đang buồn bã thì bỗng nhiên một bóng người cao ráo đổ xuống trước mặt.
Ngẩng đầu lên, lại là khuôn mặt lạnh lùng đó của Thẩm Úc.
“Làm gì đấy?”
“Chị tôi bảo tôi mang cho cô.”
Vừa nói, cậu ta vừa ném đống vật tư lớn trước mặt tôi.
— Bên trong có bánh quy, mì tôm, socola, đồ lót và váy vóc thay đổi, cùng một chiếc màn chống muỗi mới tinh.
Là tối qua lúc Thẩm Thanh qua đây, tôi có phàn nàn với cô ấy một câu là muỗi nhiều quá.
Không ngờ cô ấy lại ghi nhớ trong lòng.
Chị Thanh Thanh.
Sống mũi tôi hơi cay cay.
Tuy cô ấy trông có vẻ lạnh lùng, nhưng mỗi lần tôi nói với cô ấy chuyện gì, cô ấy luôn tìm cách giúp tôi giải quyết.
Lúc ở biệt thự, số người sống sót đến nhờ cậy quá đông, quản lý hỗn lo/ạn, cô ấy đã đặc biệt gia cố thêm một lớp bảo vệ cho phòng tôi.
Một tia sáng lóe lên trong đầu tôi.
Đúng rồi.
Vậy sao mình không đi theo đuổi chị Thanh Thanh!
“Chị của cậu đâu?”
Thấy mắt tôi sáng rực lên, Thẩm Úc nhếch môi: “Muốn đi lấy lòng chị ấy à?”
Đôi khi tôi thực sự phải nghi ngờ liệu tên này có thuật đọc tâm hay không.
Sao tôi nghĩ gì cậu ta cũng biết hết vậy!
“Cảnh cáo cô đừng có ý đồ gì với chị ấy.”
“Vâng vâng vâng, tôi biết các người đều thích chị ấy, tôi không tranh với các người, tôi chỉ thấy chị cậu đang thiếu một đứa em gái thôi.”