Lâm Yến hạ giọng: "Trước đây con cứ nghĩ mẹ giỏi giang, việc gì cũng chẳng làm khó được mẹ. Bây giờ con mới biết, con đã lấy sự giỏi giang của mẹ làm cái cớ để không phải bảo vệ mẹ."
Tôi không đáp lời ngay. Dưới lầu có cụ già gọi tôi, bảo xe đưa cơm đến rồi. Tôi xách chùm chìa khóa lên: "Xử lý xong việc trước mắt đã."
Biểu ngữ của Tào Quế Phân không treo được bao lâu. Bảo vệ công ty báo cảnh sát, công an đến hòa giải. Tào Quế Phân ngồi bệt xuống đất khóc lóc: "Danh tiếng con gái tôi h/ủy ho/ại rồi, bạn trai cũng không còn, các người phải bồi thường."
Lâm Yến đứng trước mặt bà ta: "Bồi thường cái gì?"
"Phí tổn thất thanh xuân, phí tổn thất tinh thần, và cả tiền lương nó bị ảnh hưởng khi đi xin việc sau này nữa."
Lâm Yến hỏi: "Bao nhiêu?"
Tào Quế Phân giơ năm ngón tay: "5 triệu."
Các nhân viên xung quanh đều ngẩn người. Đường Du Nhiên chạy đến, kéo Tào Quế Phân lại: "Mẹ, đừng nói nữa."
Tào Quế Phân hất tay cô ta ra: "Sợ cái gì? Nhà nó có tiền. Con ở bên nó ba năm, không thể ở không được."
Lâm Yến nhìn Đường Du Nhiên: "Em cũng nghĩ vậy sao?"
Đường Du Nhiên mấp máy môi: "Mẹ em chỉ nói lỡ lời thôi."
Tào Quế Phân gào lên: "Không phải nói lỡ. Không đưa tiền, tao sẽ đến đây mỗi ngày."
Công an nhắc nhở bà ta đừng gây rối trật tự. Tào Quế Phân lập tức đổi giọng: "Vậy tôi đến cửa nhà ăn của mẹ nó."
Câu nói này vừa dứt, ánh mắt Lâm Yến lạnh hẳn xuống: "Bà mà dám đến, tôi sẽ khởi kiện."
Đường Du Nhiên lần đầu tiên hoảng lo/ạn. Lâm Yến mà cô ta biết luôn dịu dàng, dễ dỗ dành, luôn sẵn lòng giải thích thay cô ta. Người đàn ông biết thu thập bằng chứng, biết nói đến chuyện khởi kiện này, cô ta chưa từng thấy.
Trường học của Đường Du Nhiên đưa ra quyết định xử ph/ạt trước. Đăng bài bịa đặt ẩn danh, mượn tài khoản người khác, cố ý dẫn dắt dư luận, hủy bỏ tư cách xét chọn sinh viên tốt nghiệp xuất sắc.
Cô ta khóc lóc đến tìm Lâm Yến. Lâm Yến không gặp. Cô ta lại đến tìm tôi. Lần này không phải ở cửa nhà, mà là ở nhà ăn. Các cụ đang ăn trưa, cô ta đứng ở cửa, mắt quét qua từng hàng khay cơm.
"Dì ơi, sau này cháu không làm phiền Lâm Yến nữa. Dì có thể giúp cháu nói với nhà trường một tiếng không?"
Tôi đang múc canh cho bà Lý: "Nói gì?"
"Nói dì đã tha thứ cho cháu. Mức ph/ạt nặng quá, sau này cháu đi làm sẽ bị ảnh hưởng."
Bà Lý tai hơi nghễnh ngãng, nhưng nghe thấy hai chữ "tha thứ" liền ngẩng đầu hỏi tôi: "Tiểu Triệu, nó b/ắt n/ạt cô mà còn bắt cô giúp nó sao?"
Đường Du Nhiên đỏ mặt: "Bà ơi, sự việc không phải như bà nghĩ đâu."
Bà Lý đặt thìa xuống: "Tôi già rồi chứ không phải ngốc. Hôm đó có người đến chụp ảnh cơm của tôi, tôi hỏi họ chụp gì. Họ bảo tiểu Triệu là người x/ấu. Tôi ăn cơm tiểu Triệu nấu ba năm nay, nó x/ấu hay tốt, chẳng lẽ tôi không biết?"
Ông cụ Chu bên cạnh cũng lên tiếng: "Cô bé à, nếu cô thực sự muốn xin lỗi thì đừng chặn cửa. Người phía sau còn đang đợi canh đấy."
Mặt Đường Du Nhiên lúc trắng lúc đỏ. Cô ta nhìn tôi: "Dì ơi, dì nhất định phải tuyệt tình như vậy sao?"
Tôi đưa bát canh cho cụ già tiếp theo: "Dì không đến trường làm lo/ạn, không bảo cư dân mạng ch/ửi bới con, không lập bằng chứng giả hại con. Hậu quả con nhận, là do chính tay con gây ra."
Cô ta hạ thấp giọng: "Nhưng rõ ràng dì có cách mà."
Tôi mỉm cười: "Dì tất nhiên có cách."
Mắt cô ta sáng lên: "Vậy dì giúp cháu đi."
Tôi nhìn cô ta: "Dì có cách bảo vệ bản thân, không có nghĩa là dì phải dọn dẹp hậu quả cho kẻ đã h/ãm h/ại mình."
Nước mắt Đường Du Nhiên lại rơi. Lần này, không còn ai đưa khăn giấy cho cô ta nữa. Lão Mã hét từ trong bếp: "Người tiếp theo lấy cơm đi, đừng cản đường."
Cô ta ôm túi, chật vật lùi ra ngoài cửa. Cửa có gió, thổi chiếc váy trắng của cô ta dính sát vào chân. Cuối cùng cô ta cũng không còn giống nạn nhân trong video ngắn nữa. Cô ta chỉ là kẻ diễn trò thất bại.
Lâm Yến bắt đầu đi làm thay ca ở nhà ăn. Lần đầu tiên nó đến lúc 4 giờ rưỡi sáng, buồn ngủ đến mức nhầm lẫn muối với đường. Lão Mã m/ắng nó: "Tổng giám đốc Lâm, trong cháo trắng mà cho đường, đường huyết của các cụ ai chịu trách nhiệm?"
Lâm Yến lập tức xin lỗi: "Chú Mã, cháu nấu lại ạ."
Trước đây nó không bao giờ nghe nổi người khác nói mình sai trước mặt mọi người. Bây giờ nó thắt tạp dề, đứng trước bếp, từng thìa từng thìa vo lại gạo cho sạch.
Chủ nhiệm Lưu lén nói với tôi: "Con trai chị lần này có vẻ đã biết suy nghĩ hơn rồi."
Tôi không đáp. Biết suy nghĩ phải trả giá bằng sự đ/au đớn. đ/au rồi mới biết người khác cũng biết đ/au.
Ôn Ninh cũng thường xuyên đến. Cô bé phụ trách làm bảng tính sổ sách sao cho người nhà các cụ dễ hiểu rồi dán lên bảng thông báo nhà ăn. Cô bé nói: "Dì Triệu, trước đây dì cứ không chịu giải thích."
Tôi nói: "Ngày nào cũng nấu cơm, hơi đâu mà giải thích."
Ôn Ninh x/é băng dính: "Sau này cần giải thích thì cứ giải thích. Sự trong sạch cũng cần có người nhìn thấy mới được."
Lâm Yến đứng bên cạnh nghe thấy, khẽ nói: "Để con giải thích."
Tôi nhìn nó một cái. Nó múc cháo đã nấu xong vào thùng giữ nhiệt: "Trước đây mẹ luôn chắn phía trước con. Bây giờ cũng đến lúc con phải chắn cho mẹ một lần."
Đường Du Nhiên vẫn không chịu dừng lại. Cô ta liên lạc với vài người làm video tâm sự, cố gắng đóng gói bản thân thành một cô gái bị bạn trai nhà giàu vứt bỏ. Nhưng các video cũ của cô ta lỗ hổng quá nhiều. Có người tìm ra cô ta từng quay rất nhiều đoạn clip khoe khoang trong nhà mới của Lâm Yến, dù không lộ mặt nhưng địa danh ngoài cửa sổ và đồ đạc trong nhà đều khớp. Cô ta vừa nói không ham tiền, vừa ẩn ý trong phần bình luận rằng chiếc túi nhà Lâm Yến tặng quá tầm thường. Cô ta vừa nói mình bị chèn ép, vừa phóng to ảnh chiếc vòng trên tay Ôn Ninh để dẫn dắt cư dân mạng hỏi giá."