Bước ra khỏi văn phòng, hành lang yên tĩnh đến lạ.
Tôi không quay lại bàn làm việc, thẳng tiến xuống tầng một, bước ra khỏi cửa công ty.
Đứng ở cửa, tay tôi run lên.
Không rõ là do tức gi/ận hay vì lý do gì khác.
Tôi rút điện thoại, mở mục trò chuyện với Tống Diên Xuyên.
Từ tin nhắn đầu tiên “Biết rồi”, đến tin gần nhất “Anh biết”.
Tôi đọc lại từng tin một.
Thời gian anh trả lời tin nhắn quả thực rất có quy luật.
Không phải kiểu rảnh rỗi mới tiện tay hồi âm.
Mà là canh đúng giờ để nhắn lại.
Lần nào cũng khoảng mười lăm đến hai mươi phút sau khi tôi gửi tin.
Không quá nhanh để lộ vẻ sốt ruột.
Cũng không quá chậm để tôi suy nghĩ vẩn vơ.
Một phó tổng quản lý hàng chục nhân viên, mà có thể kiểm soát thời gian nhắn tin chuẩn x/ác đến thế.
Rốt cuộc anh đã dành bao nhiêu tâm tư cho tôi?
Tôi cất điện thoại vào túi.
Không quay lại công ty.
Bắt xe về nhà.
Về đến nhà, tôi nh/ốt mình trong phòng.
Điện thoại ném trên giường, reo bảy tám lần tôi cũng chẳng thèm nhìn.
Nằm ngửa nhìn chằm chằm lên trần nhà, tôi rà soát lại mọi chuyện trong một tháng qua từ đầu đến cuối.
Lần đầu tặng hoa.
Nhân viên tiệm hoa mang hoa đến quầy lễ tân, anh nhắn “Để ở quầy lễ tân rồi, mọi người đều thấy cả”.
Một phó tổng nhận hoa, lại để ngay quầy lễ tân.
Toàn công ty đều nhìn thấy.
Anh không sợ người ta dị nghị sao?
Hay là anh vốn dĩ chẳng thèm để tâm?
Lần đầu đi ăn.
Địa điểm do anh chọn.
Lúc đó tôi tưởng anh chọn bừa một quán đồ Nhật.
Giờ nghĩ lại, quán đó nằm ở tầng bốn trung tâm thương mại, vị trí khuất, ít khách.
Anh đang chọn một nơi khó có thể chạm mặt đồng nghiệp.
Anh đang bảo vệ tôi.
Cũng là bảo vệ chính anh.
Lần đầu tặng khăn quàng.
Anh chụp một tấm ảnh gửi tôi, chiếc khăn vắt trên bàn làm việc.
Lúc đó tôi chỉ chăm chăm nhìn chiếc khăn đẹp hay không.
Giờ nhìn lại tấm ảnh ấy, trên bàn ngoài máy tính và cái cốc ra chẳng có gì cả.
Bàn làm việc của một phó tổng, sạch sẽ đến mức tưởng như không có người dùng.
Bởi vì vị trí đó không cần bất kỳ món đồ trang trí nào.
Người ngồi trên chiếc ghế ấy tự thân đã là điểm nhấn lớn nhất cả tầng này.
Tôi trở mình, vùi mặt vào gối.
Tôi nhớ lại đêm tỏ tình hôm đó.
Tôi đứng chờ dưới lầu hai tiếng đồng hồ.
Anh bảo anh đã ngắm tôi từ tầng mười tám suốt hai tiếng.
Hai tiếng đồng hồ.
Một phó tổng công ty, đứng trước cửa sổ nhìn một nữ sinh đại học ngốc nghếch đứng đờ người suốt hai tiếng.
Rồi bước xuống, chỉ nói vỏn vẹn một chữ “Được”.
Lúc đó tôi tưởng chữ “Được” ấy nghĩa là tôi đã chinh phục được anh.
Giờ nghĩ lại, chữ “Được” ấy là anh quyết định chấp nhận tôi.
Quyền chủ động chưa bao giờ nằm trong tay tôi.
Từ ngày đầu tiên cho đến giờ, chưa từng có lấy một ngày.
Cửa phòng bị gõ.
“Thẩm Niệm, ăn cơm.” Giọng mẹ tôi vọng vào.
“Con không ăn.”
“Sao thế?”
“Không muốn ăn.”
Mẹ tôi bỏ đi.
Mười phút sau cửa lại động.
Lần này không gõ, cửa bị đẩy thẳng ra.
Anh trai tôi đứng ở cửa.
“Chiều nay em không quay lại công ty.”
“Em không muốn về.”
“Anh Phương gọi cho em ba cuộc rồi đấy.”
“Em không nghe.”
Anh trai bước vào, ngồi xuống mép giường tôi.
“Em đã nói chuyện với cậu ta rồi?”
“Rồi.”
“Cậu ta nói sao?”
Tôi thuật lại đại khái những gì Tống Diên Xuyên đã nói.
Anh trai nghe xong, im lặng rất lâu.
“Cậu ta nói thật.”
“Thật cái gì?”
“Cậu ta thực sự đã đứng ở tầng mười tám nhìn em hai tiếng. Hôm đó anh tăng ca, đi ngang qua văn phòng cậu ta, thấy cậu ta đứng bên cửa sổ. Anh hỏi nhìn gì, cậu ta bảo đang nhìn một đứa ngốc.”
Tôi ngẩng đầu khỏi gối.
“Cậu ta bảo đang nhìn một đứa ngốc?”
“Nguyên văn.”
“Rồi sao nữa?”
“Rồi cậu ta xuống lầu. Anh thấy cậu ta bước ra từ thang máy, đi xuyên qua sảnh, ra đến cửa. Em ở ngoài đưa hoa, cậu ta nhận lấy.”
Anh trai tôi ngừng lại một chút.
“Anh chưa từng thấy cậu ta có biểu cảm đó.”
“Biểu cảm gì?”
“Nói thế nào nhỉ, bình thường ở công ty cậu ta ít khi lộ cảm xúc, lúc họp hành thì như em thấy hôm nay. Nhưng tối hôm đó lúc nhận hoa, cậu ta cúi xuống ngửi một cái, khóe miệng nhếch lên một chút.”
Anh trai tôi ra hiệu bằng tay.
“Chỉ một chút xíu thôi, không nhìn kỹ chẳng thể phát hiện.”
“Anh nhìn kỹ lắm à?”
“Lúc đó anh đứng ngay trong sảnh, cách một cánh cửa kính.”
Giọng anh trai tôi hơi chùng xuống, mang theo chút chua xót.
“Anh làm ở công ty này ba năm, chưa từng thấy cậu ta cười với bất kỳ ai, dù chỉ là cười xã giao. Tối hôm đó em đưa bó hoa, cậu ta đã cười.”
Tôi ngồi bật dậy.
“Anh, nói thật với em đi.”
“Em hỏi đi.”
“Rốt cuộc cậu ta có lai lịch gì?”
Anh trai tôi do dự một chút.
“Cậu ta không chỉ là phó tổng.”
“Nghĩa là sao?”
“Người đại diện theo pháp luật của công ty là cậu ta.”
Tôi không hiểu.
“Người đại diện pháp luật là sao?”
“Tức là công ty này thuộc về cậu ta.”
“Của cậu ta?”
“Công ty do cậu ta sáng lập, cậu ta nắm giữ bảy mươi phần trăm cổ phần. Chức phó tổng là danh hiệu cậu ta tự đặt cho mình, vì cậu ta không thích người khác gọi là ông chủ.”
Tôi ngồi trên giường, cảm giác như có ai vừa thả một quả bom vào đầu tôi.
“Toàn bộ công ty đều là của cậu ta?”
“Đúng.”
“Công ty anh có hơn hai trăm người?”
“Hai trăm ba mươi bảy người.”
“Vậy công việc của anh cũng là nhờ cậu ta?”
Anh trai tôi không đáp.
“Anh.”