“Khi anh vào công ty, cậu ta còn chưa biết em.” Anh trai nói: “Anh vào bằng cách phỏng vấn bình thường. Nhưng sau khi em theo đuổi cậu ta, cậu ta đúng là có quan tâm đến anh.”
“Quan tâm thế nào?”
“Cuối năm ngoái bộ phận c/ắt giảm nhân sự, vốn dĩ tên anh nằm trong danh sách, cậu ta đã gạch đi.”
Tôi nhắm mắt lại.
“Vậy nên anh không dám nói, không phải vì cậu ta dặn không được nói. Mà vì anh sợ đắc tội cậu ta, mất việc.”
Anh trai không phủ nhận.
“Cả hai lý do đều có.”
Căn phòng im lặng hồi lâu. Tôi nghe thấy tiếng mẹ rửa bát ngoài phòng khách, tiếng vòi nước lúc có lúc không.
“Anh, anh nói xem bây giờ em là cái gì?”
“Em là cái gì?”
“Em bỏ ra hai vạn tệ để theo đuổi một ông chủ mở công ty, còn đi khoe khoang với khắp thiên hạ rằng mình tán đổ được một người đàn ông tốt. Anh nói xem em là cái gì?”
Anh trai nhìn tôi, không tiếp lời.
“Em là một trò cười.”
Anh trai vươn tay vỗ vai tôi.
“Em không phải trò cười.”
“Vậy em là gì?”
“Em là một người dám đứng dưới lầu suốt hai tiếng đồng hồ mà không hề biết lai lịch đối phương là ai.”
Anh đứng dậy.
“Đi ăn cơm đi, mẹ làm món sườn xào chua ngọt em thích đấy.”
“Không muốn ăn.”
“Em không ăn mẹ sẽ hỏi, hỏi rồi em nói thế nào? Nói bạn trai em là ông chủ nên em không chịu nổi à?”
Tôi bị câu này của anh làm cho nghẹn họng. Anh nói đúng. Chuyện này mà nói ra, người khác chỉ thấy tôi bị đi/ên. Người ta là ông chủ thì sao? Ông chủ không được yêu đương à?
Nhưng tôi không vượt qua được cái ngưỡng trong lòng mình. Không phải vì chê anh giàu. Mà là cảm thấy mình từ đầu đến cuối đều bị sắp đặt rõ ràng, như một con rối bị gi/ật dây.
Tôi tưởng mình đang theo đuổi anh. Thực ra anh đang chọn tôi.
Tôi tưởng mình bỏ ra hai vạn tệ để cảm hóa anh. Thực ra hai vạn tệ còn chẳng đủ tiền cà phê một tháng của anh.
Tôi tưởng mình đủ sức với tới anh. Thực ra anh đã cúi mình xuống rất lâu, mới khiến tôi cảm thấy mình chạm tới được.
Cảm giác này còn khó chịu hơn cả bị lừa. Vì anh thậm chí còn chẳng lừa dối. Anh chỉ là không để tôi nhìn thấy độ cao thực sự của anh mà thôi.
Hôm sau tôi vẫn đến công ty. Không đi không được, thỏa thuận thực tập đã ký ba tháng, trường còn cần đóng dấu. Anh Phương thấy tôi không hỏi nhiều, chỉ nói: “Tài liệu chiều qua anh giúp em chỉnh lý rồi, lần sau đừng về sớm.”
“Cảm ơn anh Phương.”
Tôi ngồi vào bàn làm việc, suốt cả buổi sáng không nhúc nhích.
Đến giờ nghỉ trưa, một cô gái ở bộ phận bên cạnh bưng hộp cơm lại gần.
“Em là thực tập sinh mới đến phải không?”
“Vâng.”
“Hôm qua lúc họp Tổng giám đốc Tống có nói chuyện với em à?”
“Vâng.”
“Hai người quen nhau à?”
“Không thân lắm.”
Mắt cô ấy sáng lên: “Tổng giám đốc Tống chưa bao giờ nói chuyện với thực tập sinh, em là người đầu tiên đấy.”
Tôi không tiếp lời, cúi đầu ăn cơm.
Cô ấy vẫn không bỏ cuộc: “Nghe nói em là em gái anh Thẩm ở bộ phận tài vụ à?”
“Vâng.”
“Anh Thẩm dạo này mới lên chức quản lý, giỏi thật đấy.”
Đũa tôi khựng lại.
“Lên chức khi nào thế?”
“Tháng trước thì phải, dán trên bảng thông báo ấy.”
Tháng trước. Cái tháng tôi theo đuổi Tống Diên Xuyên. Tôi buông đũa, đứng dậy đi ra sảnh lớn tầng một.
Bảng thông báo nằm cạnh quầy lễ tân, dán một hàng thông báo. Tờ trên cùng viết: “Theo quyết định của công ty, đồng chí Thẩm Phong thuộc bộ phận tài vụ từ hôm nay giữ chức quản lý bộ phận tài vụ.”
Ngày ký là ngày mười lăm tháng trước.
Tôi rút điện thoại lật lại lịch sử trò chuyện. Ngày mười lăm tháng trước là ngày thứ hai tôi mời Tống Diên Xuyên đi ăn. Hôm đó ăn xong tôi tiễn anh về, anh nói trong xe: “Hôm nay rất vui.”
Cùng ngày hôm đó, anh trai tôi lên chức quản lý.
Tôi đứng trước bảng thông báo, nhìn chằm chằm vào cái ngày đó rất lâu. Có thể là trùng hợp. Cũng có thể không.
Chiều đến phòng trà lấy nước, tôi chạm mặt hai đồng nghiệp không quen đang buôn chuyện trong đó. Lúc tôi đẩy cửa vào họ không để ý.
“Nghe gì chưa, Tổng giám đốc Tống dạo này đang yêu đương đấy.”
“Thật không? Ai thế?”
“Không biết, nhưng tháng trước có người gửi hoa đến quầy lễ tân, ghi tên Tổng giám đốc Tống.”
“Gan thật đấy, ai dám theo đuổi anh ta?”
“Ai mà biết được, nhưng cậu có thấy không, Tổng giám đốc Tống dạo này tính khí tốt hơn hẳn. Tuần trước họp, báo cáo của bộ phận thị trường tệ thế mà anh ta cũng không nổi gi/ận.”
“Nếu thực sự đang yêu, vậy chúng ta phải cảm ơn cô nàng kia, đỡ đạn cho chúng ta bao nhiêu rồi.”
Hai người cười khúc khích.
Tôi đứng cạnh máy lọc nước, nước trong cốc đầy tràn ra ngoài mà không hay biết. “Cô nàng kia” mà họ nói chính là tôi. Một thực tập sinh bị cả công ty đem ra làm trò cười.
Không đúng, họ vẫn chưa biết là tôi. Nếu biết rồi, đó mới thực sự là trò cười.
Tôi bưng nước về bàn, điện thoại rung lên.
Tin nhắn của Tống Diên Xuyên: Tối nay có rảnh không?
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình mười giây. Gõ ba chữ: Không rảnh.
Anh trả lời: Được.
Chỉ một chữ. Giống hệt tin nhắn đầu tiên anh trả lời tôi một tháng trước. Lúc đó là ba chữ “Biết rồi”. Bây giờ là một chữ “Được”. Ngắn hơn rồi.
Tôi không biết là vì chúng tôi thân nhau hơn, hay vì anh không còn quan tâm nữa.
Đến giờ tan làm, anh Phương gọi tôi lại: “Sáng mai em đi cùng anh lên tầng hai mươi, có cuộc họp cần ghi chép.”
“Tầng hai mươi là bộ phận gì ạ?”