Khi tỷ tỷ và Định An Hầu chuẩn bị thành thân, nàng bỗng lọt vào mắt xanh của Thái tử đương triều. Cả nhà ta vui mừng khôn xiết. Để có lời ăn nói với Hầu phủ, vào ngày đại hôn, họ đã đẩy ta ra thay thế.
Sau khi thành hôn, Định An Hầu chán gh/ét ta tận xươ/ng tủy.
Chàng thường buông lời châm chọc:
"Hành vi thô bỉ, chẳng bằng một phần vạn tỷ tỷ nàng."
"Ngay cả sổ sách cũng không biết xem, ng/u dốt đến lạ lùng."
Ta cũng thấy uất ức, ném son phấn vào người chàng, m/ắng:
"Tỷ tỷ là Thái tử phi, có bản lĩnh thì ngươi đi mà tranh đoạt, đồ hèn nhát!"
Chúng ta cứ thế mà đối đầu nhau suốt cả một đời.
Khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trở về năm mười sáu tuổi, khi chưa xuất giá.
Tỷ tỷ mỉm cười nhìn ta, dỗ dành:
"Muội muội, muội có muốn gả vào Hầu phủ, làm Hầu phu nhân không?"
Nhìn thấy gương mặt của Thẩm Thanh Hà một lần nữa, lòng ta không khỏi bàng hoàng.
Nàng lúc này chỉ mới mười tám tuổi, chẳng cần trang điểm cầu kỳ cũng đã đủ sắc nước hương trời, phong hoa tuyệt đại.
Ngày mai chính là ngày đại hỷ của nàng và Định An Hầu.
Thế nhưng, phụ thân đột nhiên nhận được tin từ trong cung.
Tại yến tiệc thưởng hoa ở Công chúa phủ, Thái tử điện hạ vừa gặp đã yêu tỷ tỷ, đã c/ầu x/in trước mặt Bệ hạ, thề rằng đời này chỉ cưới một mình nàng.
Sự im lặng như một đám mây đen, nặng nề đ/è lên mỗi góc của Hầu phủ.
Thẩm gia có thể kết thân với Hầu phủ đã là trèo cao.
Nhưng khi vinh hoa phú quý lớn hơn bày ra trước mắt, họ lại cảm thấy chịu thiệt, cảm thấy uất ức.
Phụ thân cau mày không nói, mẫu thân tiếc nuối hối h/ận.
Thẩm Thanh Hà vốn đang vui vẻ thử đội phượng quan, liền tháo xuống ném sang một bên, chẳng buồn nhìn lấy một cái.
Bỗng nhiên, đôi mắt đẹp của nàng xoay chuyển, nhìn về phía ta:
"Muội muội, muội có muốn gả vào Hầu phủ, làm Hầu phu nhân không?"
"Hả?"
Thẩm Thanh Hà bước tới nắm lấy tay ta, dịu dàng khuyên bảo:
"Muội muội ngoan, dựa vào nhan sắc và tài nghệ của muội, rất khó tìm được nhà nào tốt hơn Hầu phủ."
"Chi bằng ngày mai muội gả thay ta, cũng coi như có lời giải thích với Hầu phủ, được không?"
Phụ thân và mẫu thân vui vẻ đồng ý.
Kiếp trước, ta thẳng thắn nói không muốn.
Thẩm Thanh Hà sững sờ, thất vọng buông tay ta ra.
Đôi mắt đẹp ngân ngấn lệ, như thể chịu phải nỗi oan ức tày đình.
Phụ thân và mẫu thân nào đã thấy nàng lộ vẻ mặt này bao giờ, tức khắc cuống cuồ/ng:
"Thanh Vu, sao con lại không hiểu chuyện thế này!"
"Nếu không phải Thanh Hà nhường con, hôn sự tốt thế này làm sao đến lượt con?"
Thấy tính ta bướng bỉnh, họ sai người nh/ốt ta vào phòng, canh giữ nghiêm ngặt.
Đến khi ta mơ màng tỉnh lại, áo cưới đã mặc xong, trang điểm cũng đã hoàn tất.
Khăn trùm đầu màu đỏ phủ xuống, hai mụ bà thô kệch xốc nách ta như xách gà con, ép buộc nhét ta vào kiệu hoa.
Giang Vân Chu phát hiện tân nương bị tráo, vì kiêng dè quyền thế Đông cung nên không dám lên tiếng, chỉ đành trút hết oán h/ận lên người ta.
Ta sống những ngày tháng khổ sở khôn cùng.
Kiếp này, ta đương nhiên không thể đi vào vết xe đổ đó nữa.
Ta không lộ vẻ mặt ra ngoài, giả vờ ngoan ngoãn nói:
"Vâng, con gái xin nghe theo sự sắp đặt của phụ thân và mẫu thân."
Trở về phòng, ta lập tức thu dọn hành lý, định bụng trốn đi một thời gian rồi tính tiếp.
Vừa đến hậu viện, dưới ánh trăng mờ ảo, một bóng đen vượt tường nhảy vào, động tác vô cùng nhanh nhẹn.
Ta tò mò chớp chớp mắt.
Dáng người này ta quá đỗi quen thuộc, dù có hóa thành tro ta cũng nhận ra!
Giang Vân Chu, hắn lén lút lẻn vào Thẩm gia làm gì?
Ta ôm lấy tay nải nhỏ, nhanh chóng đuổi theo bước chân hắn.
Hắn lấm lét nhìn quanh, sau khi x/ác nhận bốn bề không người, liền chui tọt vào viện của Thẩm Thanh Hà.
Tiếng hét thất thanh của Thẩm Thanh Hà nhanh chóng bị bịt lại.
"Thanh Hà, đừng sợ, là ta."
Giang Vân Chu nói ngắn gọn:
"Ta đều biết cả rồi, Thái tử muốn cưới nàng, sáng mai cha mẹ nàng định để muội muội nàng lên kiệu hoa của ta, đúng không?"
Thẩm Thanh Hà kinh ngạc không thôi.
Trong bóng hình in trên khung cửa sổ, chỉ thấy Giang Vân Chu cố lấy can đảm giải thích:
"Thanh Hà, nói ra có thể nàng không tin, ta là người trọng sinh, ta biết tất cả những gì đã xảy ra ở kiếp trước."
"Sau khi nàng thành thân với Thái tử, hắn để nàng cô đ/ộc trong phòng lạnh, sau khi đăng cơ cũng chỉ phong nàng làm Quý phi, ngôi Hậu bỏ trống."
"Hắn mặc kệ nàng c/ầu x/in tha thiết, tống giam Thẩm đại nhân vào ngục, giam cầm suốt đời."
"Thanh Hà, nàng nghe ta, ngày mai hãy ngoan ngoãn thành hôn với ta, được không? Ta có thể đối tốt với nàng cả đời!"
Ta kinh ngạc trợn tròn mắt.
Giang Vân Chu vậy mà cũng trọng sinh!
Ta lập tức thở phào nhẹ nhõm, hắn đã nhớ rõ chuyện kiếp trước, tất nhiên sẽ không muốn cưới ta, ta cũng không cần phải trốn đi đâu nữa.
Thẩm Thanh Hà lại không tin lời hắn, đẩy hắn ra, lạnh lùng nói:
"Tiểu Hầu gia, ta không biết chàng đang nói gì?"
"Gặp mặt riêng tư là không hợp quy củ, xin chàng hãy mau rời đi!"
Giang Vân Chu không chịu thỏa hiệp, thấy tình hình còn muốn dây dưa mãi.
Ta nảy ra ý định, hét lớn về phía ngoài viện:
"Người đâu, có tr/ộm!"
Tiếng hét nhanh chóng thu hút gia đinh, phụ thân và mẫu thân vội vã chạy tới.
Nhìn thấy Giang Vân Chu xuất hiện trong khuê phòng của tỷ tỷ, họ không khỏi kinh hãi.
Ánh mắt Giang Vân Chu vô tình rơi vào người ta, đá/nh giá từ đầu đến chân một lượt, lộ ra vẻ mặt bực bội chán gh/ét y như kiếp trước.
Phụ thân khách khí mời hắn ra chính đường: