Giang Vân Chu oán h/ận Thẩm Thanh Hà bám víu quyền quý, phụ lòng chân tình của hắn. Thẩm Thanh Hà từng mơ mộng làm Thái tử phi, sớm đã chướng mắt Giang Vân Chu. Hai người làm vợ chồng, sống chung dưới một mái nhà, nghĩ cũng biết sẽ có không ít chuyện náo nhiệt.
Tiêu Dực không có ý kiến, vui vẻ đồng ý. Chàng nhìn ta chằm chằm không chớp mắt:
"Vậy chúng ta tiếp tục đi."
"Cái gì?"
Ta còn chưa kịp hiểu ý chàng là gì, Tiêu Dực đã ôm ngang ta lên, đ/è xuống giường. Ta vùng vẫy hai chân:
"Điện hạ, đây là ban ngày đấy!"
Chàng mặc kệ ta đạp, chỉ một lòng một dạ cởi y phục của ta, thần sắc bình tĩnh, có lý có lẽ:
"Trước khi vào cung đã thỏa thuận rồi mà."
"..."
Phong hoa tuyết nguyệt, lại một lần nữa. Ta mềm nhũn nằm trên giường, chẳng còn chút sức lực nào. Hồng Loan ở bên ngoài khẽ gọi:
"Thái tử phi, nho trong cung đã được đưa đến rồi ạ."
Ta sáng mắt lên, nhưng lúc này đâu phải lúc ăn nho, ta lườm Tiêu Dực một cái ch/áy mắt, có chút tủi thân. Tiêu Dực sai Hồng Loan mang nho vào đặt trên án cạnh giường rồi lui ra.
Nho đã được ướp lạnh, trên lớp vỏ xanh biếc phủ một tầng hơi nước li ti. Tiêu Dực nhón lấy một quả, nhét vào miệng ta, rồi lại hôn xuống. Lưỡi chàng như đang đuổi bắt đùa nghịch, quả nho mát lạnh bị đẩy qua đẩy lại, rất nhanh đã có hơi ấm trong khoang miệng.
"Không nỡ nuốt xuống sao?"
Ánh mắt chàng lả lơi, khóe môi ngậm cười. Ta chịu không nổi bộ dạng này của chàng, phần bụng dưới nóng hổi của chàng vẫn đang áp lên bụng ta, khiến người ta tâm viên ý mã. Dưới sự dụ dỗ của chàng, ta khẽ khép hai hàm răng.
Phụt.
Quả nho vỡ ra, nước ngọt b/ắn tung. Bàn tay đang làm lo/ạn của Tiêu Dực vớ lấy khăn mặt, chậm rãi lau vết nước nho nơi khóe miệng ta, ánh mắt u tối không rõ:
"Ăn chậm thôi, nước chảy ra hết rồi kìa."
Chàng lại nhón lấy một quả nữa, còn to hơn quả vừa rồi. Ta đáng thương lắc đầu, lí nhí:
"To quá, ăn không nổi."
Tiêu Dực nhíu đôi mày thanh tú, vô cùng bất lực:
"Sao miệng nàng lại nhỏ thế chứ."
"..."
Ngày đó ăn tổng cộng mười ba quả nho, nhưng lại mất tận ba canh giờ.
Ngày Thẩm Thanh Hà thành thân với Giang Vân Chu, chân trước kiệu hoa rời khỏi Thẩm gia, chân sau thánh chỉ khám xét Thẩm gia đã tới. Nàng ta còn chưa kịp cởi y phục cưới, đã quỳ dài trước cửa phủ Thái tử, muốn gặp ta một lần.
Ta nói:
"Định An Hầu đâu? Bảo hắn đưa người về đi."
Người hầu bẩm báo, Giang Vân Chu sau khi đón tân nương về, một mình đi đến quán rư/ợu gần đó, uống sạch rư/ợu trong quán. Sau khi say khướt thì làm càn, khóc lóc thảm thiết, đ/ập phá đồ đạc. Quản gia phải đến bồi thường tiền xong mới đưa được tên Giang Vân Chu say mèm về.
Đêm xuống, mưa lớn trút xuống. Ta cầm ô đi ra, giữa tiếng sấm chớp đùng đoàng nói với Thẩm Thanh Hà:
"Về đi, bản cung sớm đã không còn liên quan gì đến Thẩm gia nữa rồi."
Thẩm Thanh Hà thấy ta lòng dạ sắt đ/á, c/ầu x/in cũng vô ích, h/ận đến mức nghiến răng ken két:
"Thẩm Thanh Vu, ngươi cư/ớp mất vị trí Thái tử phi của ta, đến cả sống ch*t của cha mẹ ruột cũng không màng, ngươi sẽ không được ch*t tử tế đâu!"
Ta hỏi ngược lại:
"Vị trí Thái tử phi là của ngươi sao?"
Thẩm Thanh Hà gào thét đi/ên cuồ/ng:
"Nó vốn dĩ phải là của ta!"
Nước mưa làm ướt sũng bộ đồ cưới đỏ rực, lớp trang điểm đã nhòe nhoẹt thảm hại. Ta bình thản đáp:
"Trên đời này làm gì có nhiều chữ 'phải là' đến thế?"
"Ta và ngươi cùng một mẹ sinh ra, đồ đạc trong phủ chẳng lẽ không nên chia đôi? Quần áo đẹp, trang sức quý giá, khuê phòng rộng rãi, thậm chí là hai xâu nho Tây Vực đó... ta đều chỉ có thể nhặt những thứ ngươi không cần."
"Lùi mười ngàn bước, mười năm ngươi sống trong nhung lụa là nhờ công lao ta c/ứu Thái tử mà có. Nếu không có ta, cha mười năm trước đã vào tù rồi, liệu ngươi có thể lớn lên bình an hay không còn là chuyện khác!"
Thẩm Thanh Hà không đáp, bướng bỉnh quay mặt đi, tức gi/ận thở dốc. Giọng ta dịu lại:
"Nhưng ta chưa bao giờ oán trách ngươi."
"Bởi vì người sai là cha và mẹ ích kỷ lạnh lùng, chứ không phải ngươi."
"Ngươi chỉ thích so đo, thực dụng, hay giở trò tiểu nhân, nhưng chưa bao giờ thực sự hại ta."
"Cho nên ta mới c/ầu x/in Phụ hoàng ban hôn cho ngươi, để ngươi không bị Thẩm gia liên lụy."
"Thẩm Thanh Hà, ta đối với ngươi đã đủ tốt rồi."
Thẩm Thanh Hà c/âm nín. Một lúc lâu sau, nàng ta lảo đảo đứng dậy, dùng tay áo lau nước mưa trên mặt, cười gằn:
"Hóa ra ngươi hiểu rõ ta đến vậy à, ta còn tưởng ngươi không tranh không giành, là một đứa ngốc chứ!"
"..."
Ta quay người định rời đi.
"Thẩm Thanh Vu!"
Bầu trời đêm bất chợt xẹt qua một tia sét. Giọng nàng ta trong mưa đặc biệt thê lương:
"Thẩm Thanh Vu, ngươi có biết tại sao ngươi mất tích mười năm, mới quay về Thẩm gia không?"
"Vì cha căn bản chưa từng cho người đi tìm ngươi!"
"Chỉ có Thẩm gia mất con gái, Bệ hạ và Hoàng hậu nương nương mới có thể luôn áy náy với Thẩm gia, cha mới có thể dựa vào sự áy náy này mà thăng tiến vùn vụt!"
Lời này vừa hay bị Tiêu Dực đang ra đón ta nghe thấy. Ánh mắt chàng đỏ ngầu, tiến lên túm ch/ặt cổ áo Thẩm Thanh Hà:
"Ngươi nói lại lần nữa xem!"
Thẩm Thanh Hà cười như kẻ đi/ên dại:
"Thẩm Thanh Vu mười năm nay đi ăn mày cũng chưa từng rời khỏi kinh thành, nếu muốn tìm thì đã tìm thấy từ lâu rồi."