Mắt nhắm lại là lo lắng đối phương sẽ lén lút lẻn vào đ/âm mình một nhát. Cả Hầu phủ chướng khí m/ù mịt, mây đen bao phủ, tựa như bị trù ẻo. Họ là hôn nhân do vua ban, không thể hưu thê, không thể hòa ly. Giang Vân Chu chỉ có thể nhẫn nhịn vô thời hạn, ngày tháng chẳng thấy lối thoát.
Chuyện lạ trong Hầu phủ chẳng khác nào thoại bản, thăng trầm bất tận, vui thú vô cùng. Chỉ là một ngày nọ, kẻ kể thoại bản cho ta cứ ngập ngừng muốn nói lại thôi:
"Thái tử phi, Định An Hầu viết bậy vài thứ, bị Hầu phu nhân nhìn thấy, nói là muốn làm ầm ĩ lên trước mặt Thái tử."
"Viết cái gì?"
"Nhất nhập cung môn thâm tựa hải, tòng thử Thẩm khanh thị cố nhân (Vào cửa cung sâu tựa biển, từ nay Thẩm khanh chỉ là người cũ).
"Còn vẽ cả chân dung của Thái tử phi nữa, nhìn cái là nhận ra ngay."
Sắc mặt ta thay đổi, đứng bật dậy: "Chuẩn bị xe đến Định An Hầu phủ."
Khi ta đến nơi, Giang Vân Chu và Thẩm Thanh Hà đang cãi nhau trong thư phòng. Hai người kẻ ném bình hoa sứ Thanh Hoa, người đ/ập đồ bày bằng phỉ thúy, giống như hai con gà chọi đang hăng m/áu. Người hầu đều trốn xa tít tắp. Trong lòng ta gi/ận dữ không thôi, nhưng không tiện phát tác trực tiếp, bèn nói: "Định An Hầu dám b/ắt n/ạt tỷ tỷ của bản cung, người đâu, đá/nh cho ta!"
Thị vệ lập tức tiến lên đ/è hắn xuống, đ/ấm đ/á một trận. Thấy đá/nh cũng đã đủ, ta phất tay cho thị vệ lui ra. Để tránh hiềm nghi, ta không đóng cửa, bảo họ đứng canh xa bên ngoài.
Ta hạ thấp giọng, nghiến răng nói: "Giang Vân Chu, tự ý vẽ chân dung bản cung, viết thơ ám chỉ bản cung, ngươi muốn ch*t sao?"
Giang Vân Chu mặt mũi bầm dập, kéo mạnh khóe môi, không cam lòng nhìn ta: "Thanh Vu, kiếp trước chúng ta mới là vợ chồng, nàng quên rồi sao? Nàng và Thái tử điện hạ ân ái mặn nồng, sống vui vẻ quá nhỉ. Tại sao nàng lại vứt bỏ ta, còn để tiện nhân Thẩm Thanh Hà kia ngày ngày hànhz hạz ta, Thanh Vu, lòng nàng sao mà tà/n nh/ẫn thế!"
Hắn nhìn ta bằng ánh mắt đầy oán h/ận, cười dữ dằn: "Nếu để Thái tử điện hạ biết, chúng ta từng là vợ chồng, từng ngủ chung một giường, nàng đoán xem hắn sẽ nghĩ thế nào? Hắn đâu có biết cái gì là trọng sinh với chẳng trọng sinh."
Ta siết ch/ặt con d/ao găm trong tay áo, tay run không ngừng. Vốn tưởng hắn ng/u xuẩn, ngờ nghệch. Không ngờ lại đi/ên cuồ/ng đến mức muốn ch*t cùng ta. Phát hiện có thể kích động được ta, hắn càng hưng phấn, làm tới:
"Lòng bàn chân trái của nàng có một nốt ruồi đỏ, trên eo sau lưng có một vết bớt hình hoa mai, còn trên ng/ực nàng..."
"Phập!"
Đôi mắt Giang Vân Chu trợn ngược, không thể tin nổi cúi đầu nhìn xuống bụng dưới của mình. Bộ phận quan trọng nhất của đàn ông bị một nhát d/ao găm đ/âm chuẩn x/ác. Vải vóc xung quanh đã nhuốm màu m/áu. Ta duy trì tư thế cầm d/ao, trừng mắt nhìn hắn: "Ngươi đi nói với Thái tử đi, ngươi đi đi!"
Giang Vân Chu đã không thể nói được nữa, lúc này mới muộn màng cảm thấy đ/au, chân mềm nhũn ngã xuống đất, toàn thân r/un r/ẩy không ngừng. Ta theo ánh mắt kinh ngạc của hắn, nhìn thấy người vừa xuất hiện ở cửa. Tiêu Dực.
"Á..."
Giang Vân Chu lúc này mới thét lên thảm thiết. Toàn thân ta như bị dội một gáo nước đ/á, chưa bao giờ sợ hãi như lúc này. Rõ ràng trước khi đến, ta đã nắm chắc phần thắng, chẳng sợ trời chẳng sợ đất. Nhưng ta không ngờ Tiêu Dực lại đến nhanh như vậy, vừa vặn nhìn thấy cảnh này.
"Điện hạ, thiếp..."
Tiêu Dực sắc mặt lạnh lùng, cúi đầu nhìn Giang Vân Chu một cái. Sau đó bước tới, cầm lấy tay ta, rút con d/ao găm ra ném xuống đất. Thẩm Thanh Hà bị tiếng thét của Giang Vân Chu thu hút đến. Nàng ta ló nửa cái đầu ra, tò mò quan sát. Lại có vẻ hơi vui mừng. Có lẽ vì nghĩ rằng ta sắp thất sủng, nàng ta sắp có cơ hội rồi. Nàng ta nở một nụ cười với Tiêu Dực, ngọt ngào nói: "Thái tử điện hạ..."
Tiêu Dực ánh mắt sắc lẹm: "Người đâu, gọi ngự y đến dốc toàn lực c/ứu chữa cho Định An Hầu. Định An Hầu và Thẩm thị vợ chồng bất hòa, trong lúc xô xát Thẩm thị ngộ thương Định An Hầu, giam lỏng Thẩm thị."
Thẩm Thanh Hà kinh ngạc, chỉ vào mũi mình: "Ta? Thái tử điện hạ, ngài nói ta sao?"
Tiêu Dực lạnh lùng liếc nhìn: "Không phải ngươi làm Định An Hầu bị thương, thì còn là ai?"
Tiêu Dực bước tới đỡ lấy ta, khẽ nói: "Đừng sợ, chúng ta về trước đã."
Trên đường về, suốt dọc đường không nói lời nào. Đến phủ Thái tử, thấy tâm trạng ta đã ổn định hơn một chút, Tiêu Dực mới nói: "Thanh Vu, dù là lúc nào, ta cũng sẽ tin nàng. Đồng thời, nàng cũng phải tin ta. Chuyện vừa rồi, ta muốn nghe nàng giải thích."
Thực ra, dù Tiêu Dực không hỏi, ta cũng sẽ khai ra tất cả: "Điện hạ, ngài còn nhớ đêm tân hôn, thiếp từng nói với ngài, thiếp đã mơ một giấc mộng rất dài, trong mơ ngài cưới Thẩm Thanh Hà, thiếp gả cho một tên khốn. Tên khốn đó chính là Giang Vân Chu. Nhưng đây không phải là mơ, là chuyện của kiếp trước. Thiếp trọng sinh, Giang Vân Chu cũng là người trọng sinh."
Tiêu Dực nghe xong, hồi lâu không nói lời nào. Cây hải đường bên ngoài khẽ lay động, tiếng ve đã dần ngớt. Chàng ôm ta vào lòng, có chút tiếc nuối: "Kiếp trước là cô không tốt, kiếp này chúng ta nhất định phải sống thật tốt." Ta có chút lo lắng: "Nhưng nhát d/ao thiếp đ/âm Định An Hầu là muốn lấy mạng hắn, phải làm sao bây giờ?"