Đó là năm tôi bị người tình bỏ rơi giữa đường phố khi trong túi không còn một xu. Tôi gánh món n/ợ khổng lồ, đói đến mức choáng váng, phải ngồi xổm bên vệ đường tranh thức ăn với chó hoang.

Chính người chồng hiện tại đã nhặt tôi – kẻ đang th/ối r/ữa trong bùn lầy – mang về nhà.

Anh không chê tôi bẩn thỉu, thay tôi trả n/ợ, kéo tôi ra khỏi vực thẳm.

Tôi cũng dốc hết sức mình, chăm sóc dịu dàng cho đứa con nhỏ mà người vợ quá cố của anh để lại.

Tôi cứ ngỡ, sau khi vượt qua bùn lầy, quãng đời còn lại sẽ là sự bình yên.

Thế nhưng, tuần đầu tiên chuyển trường, đứa nhỏ đã đá/nh nhau ở trường.

Tôi hoảng hốt chạy đến, khoảnh khắc đẩy cửa văn phòng ra –

Tôi đ/âm sầm vào ánh mắt của người đàn ông mà cả đời này tôi thà ch*t cũng không muốn gặp lại.

Trong văn phòng tĩnh lặng đến đ/áng s/ợ.

Rõ ràng là giữa mùa hè oi ả, vậy mà toàn thân tôi lại lạnh buốt.

Trên ghế sô pha, người đàn ông đó nửa nằm nửa ngồi, hai chân vắt chéo, mặc âu phục chỉnh tề.

Năm năm không gặp, anh ta càng thêm cao quý, cũng càng lạnh lùng hơn trước.

Những ngón tay thon dài vô thức gõ lên mặt da, từng nhịp, từng nhịp, rõ ràng như tiếng đếm ngược trong không gian tĩnh mịch.

Anh ta không nhìn tôi.

Không, anh ta đang nhìn.

Đôi mắt đen láy ấy, giống như loài rắn, lạnh lẽo quấn lấy tôi từng chút một.

Từ mắt cá chân đến đầu gối, từ thắt lưng đến cổ họng, chậm rãi thắt ch/ặt.

Đầu ngón tay tôi bắt đầu lạnh dần, hơi lạnh lan theo mạch m/áu đến cổ tay, cẳng tay, bờ vai,

Cuối cùng tràn đầy cả lồng ng/ực.

Tôi không ngờ mình sẽ gặp lại Sở Hoài Nam…

Càng không dám nghĩ đến chuyện sẽ gặp lại anh.

Chạy sao… có nên chạy không…

Tôi vô thức lùi lại một bước, nhưng lại đụng phải thứ gì đó.

“Mẹ, sao thế ạ?”

Tôi bàng hoàng quay đầu lại, thấy Lục Hành đang đứng sau lưng tôi, ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, mở to đôi mắt tròn xoe nhìn tôi, trên hàng mi vẫn còn đọng những giọt nước mắt chưa khô.

Trong khoảnh khắc, tôi như bừng tỉnh khỏi cơn mộng.

Tôi vội vàng dừng bước, xoay người che đứa trẻ ra phía sau.

Chủ nhiệm giáo vụ đứng dậy: “Cô là mẹ của Lục Hành phải không? Hôm nay là ngày đầu tiên cháu chuyển đến, vậy mà đã đá/nh bạn cùng bàn rồi, cô xem đá/nh thành ra thế nào đây?”

Tôi nhìn theo hướng tay ông ấy chỉ.

Trên chiếc ghế ở góc phòng, một cậu bé đang lặng lẽ ngồi trong bóng tối.

Quần âu ngắn, ngũ quan sắc nét tinh xảo –

Chính x/ác là bản sao của Sở Hoài Nam.

Trái tim tôi bỗng chốc như bị ai đó bóp nghẹt.

Sở Ngôn.

Năm năm không gặp, thằng bé đã cao lớn hơn, cũng trầm lặng hơn rất nhiều.

Ngồi ngay ngắn ở đó, bất động, khuôn mặt búp bê tinh xảo không chút cảm xúc, không nhìn ra đang suy nghĩ điều gì.

Thế nhưng vừa nhìn thấy thằng bé,

Trong đầu tôi lại hiện lên tất cả những hình ảnh năm năm trước, khi nó đứng trên cầu thang, kh/inh bỉ hất tay tôi ra.

Nói câu “Cô không xứng làm mẹ tôi”.

Tôi hoảng hốt dời mắt, nhìn về phía chủ nhiệm: “Có thể cho tôi hỏi, tại sao lại đá/nh nhau không ạ?”

“Cháu không cố ý.”

Lục Hành ấm ức bĩu môi, “Sáng nay cháu đang ăn cơm hộp mẹ làm, bạn ấy đột nhiên lao tới hất đổ hộp cơm, bảo cháu không xứng ăn, cháu tức quá nên…”

Cơm hộp…

Tôi sững sờ.

Trước đây mỗi sáng tôi đều làm cơm hộp cho Sở Ngôn.

Cùng một loại hộp cơm, cùng một kiểu món ăn, cùng dùng rong biển c/ắt thành hình các con vật nhỏ.

…Không ngờ Sở Ngôn lại gh/ét tôi đến mức này.

Đầu ngón tay tôi bỗng chốc cuộn ch/ặt lại.

Chủ nhiệm thở dài: “Dù sao đi nữa, cuối cùng vẫn là Lục Hành ra tay trước.”

Sắc mặt tôi tái nhợt đi một chút.

Tôi quá hiểu rõ điều đó.

Bất kể ai ra tay trước, chỉ cần là Lục Hành ra tay, Sở Hoài Nam sẽ không đời nào bỏ qua.

Người đàn ông này, tính tình bao che khuyết điểm nhất.

Chủ nhiệm nhìn tôi, có lẽ thấy tôi đã sợ hãi, lại nói thêm: “Phụ huynh của Sở Ngôn khá hiểu lý lẽ, cô chỉ cần xin lỗi là được.”

Ông ấy cười an ủi tôi.

Nhưng giây tiếp theo, nụ cười ấy cứng đờ trên gương mặt ông.

Tôi quỳ xuống.

Đầu gối đ/ập mạnh xuống sàn nhà, phát ra một tiếng động trầm đục, khiến chủ nhiệm gi/ật mình lùi lại nửa bước.

Tôi cúi đầu, giọng nói r/un r/ẩy.

“Xin lỗi, chuyện này là do tôi giáo dục không tốt, sau này tôi nhất định sẽ dạy dỗ lại cháu, bất kỳ khoản bồi thường nào tôi cũng sẽ chi trả.”

Chủ nhiệm kinh ngạc đứng dậy, đưa tay muốn kéo tôi.

“Mẹ Lục Hành, cô làm gì vậy? Mau đứng lên đi –”

Lục Hành cũng h/oảng s/ợ, nước mắt rơi lã chã, bàn tay nhỏ bé cố hết sức kéo cánh tay tôi: “Mẹ! Mẹ đứng lên đi! Là tại con, con xin lỗi, con đi xin lỗi…”

Tôi không cử động.

Tôi nắm ch/ặt tay Lục Hành, che chở nó ra sau lưng, dùng chính tấm lưng mình chắn đi mọi ánh nhìn từ phía đó.

Chủ nhiệm không biết Sở Hoài Nam, nhưng tôi thì biết rõ hơn ai hết.

Sở Hoài Nam, người nắm quyền nhà họ Sở.

Ở thành phố S có rất nhiều bậc quyền quý, dù quyền cao chức trọng đến đâu, gặp Sở Hoài Nam cũng phải cúi đầu.

Không chỉ vì thân phận của anh ta, mà còn vì anh ta đủ tà/n nh/ẫn, cũng đủ tuyệt tình.

Tuyệt tình nhất, là đối với những người tình của anh ta.

Người phụ nữ từng được anh ta nuôi dưỡng bên cạnh suốt bảy năm trời.

Người phụ nữ theo anh ta suốt bảy năm đó,

Chỉ vì làm sai một chuyện, đã bị anh ta l/ột sạch quần áo trước mặt mọi người, vứt ra ngoài mưa để mặc cho hơn chục gã đàn ông s/ỉ nh/ục.

Cho dù người phụ nữ đó có khóc lóc thế nào, có van xin ra sao.

Sở Hoài Nam cũng chỉ đứng trên bậc thềm lạnh lùng nhìn xuống.

“Sau này, đừng để tôi nhìn thấy cô ta nữa.”

Chỉ một câu nói đó.

Người phụ nữ từng khiến cả thành phố S phải gh/en tị, đến một công việc thu ngân trong thành phố S rộng lớn cũng không tìm được.

Không ai dám nhận cô ta, không ai dám giúp đỡ cô ta.

Cuối cùng cô ta đói đến choáng váng, thậm chí phải ngồi xổm bên vệ đường tranh thức ăn với chó hoang…

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gỗ mục cũng có thể nở hoa sao?

Chương 18
Thiếu gia đánh cược với người ta. Tiền cược lại chính là tôi - tên tùy tùng đầu óc không được lanh lợi. Thiếu gia thua. Theo đúng giao kèo, cậu ấy đẩy tôi ra ngoài, còn dặn dò: "Tổng giám đốc Hạ bảo cậu làm gì thì làm nấy, không được gọi điện cho tôi. Một tháng sau quay về." Tôi gật đầu: "Tôi nhớ rồi." Nhưng một tháng sau… Tôi không quay về được. Chiếc điện thoại trên tủ đầu giường đã reo ba lần. Hạ Nghiễm cuối cùng cũng buông tôi ra. Anh với tay lấy điện thoại, bật loa ngoài rồi hỏi: "Muốn quay về không?" Tôi mím đôi môi đã sưng đỏ, nhỏ giọng đáp: "Kh… không về nữa đâu."
402
10 CON RỐI Chương 12.
11 Linh Hồn Mất Tích Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm