Gáy tôi đ/ập mạnh vào tường, đ/au đến choáng váng. Trong tầm mắt mờ nhòe, tôi thoáng thấy mẹ, đôi mắt bà đầy vẻ thất vọng và xót xa.
"San San, con đừng ăn vặt nữa. Cứ với tốc độ tăng cân này, nhiều nhất là nửa năm nữa là con mất mạng đấy."
Tôi muốn biện minh nhưng chẳng biết phải nói sao. Tôi buộc phải làm rõ rốt cuộc mọi chuyện là thế nào.
Sau khi về nhà, tôi bắt đầu lên mạng tìm ki/ếm đủ loại thông tin gi/ảm c/ân. Một quảng cáo của trại huấn luyện giảm b/éo đã thu hút tôi.
【Cân nặng quá khổ! Giảm năm mươi cân mỗi tháng!】
Tim tôi đ/ập lo/ạn nhịp vì phấn khích, trại huấn luyện có lẽ chính là chiếc phao c/ứu sinh của tôi. Nhưng liệu mẹ có đồng ý không? Tôi vẫn luôn nghi ngờ bữa ăn gi/ảm c/ân của mẹ, bà và chị gái dường như đang giấu tôi điều gì đó. Tuy nhiên, đến trại huấn luyện có thể giúp tôi tạm thời thoát khỏi tất cả những thứ này.
Khi tôi xách hành lý lén lút ra cửa, phía sau lưng vang lên tiếng quát lớn: "Kiều San, con định đi đâu!"
Khi chị gái nhìn rõ tờ rơi quảng cáo trong tay tôi, mặt chị lập tức c/ắt không còn giọt m/áu, giọng nói h/oảng s/ợ hét lên: "Mày không được rời khỏi nhà này!"
Nghe thấy tiếng động, mẹ từ trong phòng ngủ bước ra, sắc mặt tối sầm lại: "Kiều San? Con thực sự muốn đi trại giảm b/éo sao?"
Tôi sợ đến mức toát mồ hôi lạnh sau lưng, chỉ biết gật đầu một cách máy móc. Một tia lạnh lẽo thoáng qua đáy mắt mẹ, bà đưa tay vào túi quần như đang lấy thứ gì đó. Tôi đang định lao ra cửa thì thấy mẹ lấy ví ra.
"San San, tiền đi trại huấn luyện, mẹ lo cho con."
Khoảnh khắc đó, sự áy náy bao trùm lấy tôi, nỗi nghi ngờ mẹ cũng tan biến trong chớp mắt. Có lẽ thể trạng của tôi đặc biệt hơn chị gái nên gi/ảm c/ân mới khó khăn đến vậy. Lần này đến trại huấn luyện nhất định phải nỗ lực thật tốt, không để mẹ phải lo lắng nữa.
Huấn luyện viên nhìn đống mỡ núng nính trên người tôi, cười nói: "Cô bé, dạng người như cô dễ giảm nhất đấy, cứ nỗ lực nhé."
Sự tự tin của tôi tăng vọt. Tôi dậy từ lúc trời chưa sáng để tập luyện, chạy mười cây số, rồi nhảy dây 300 cái. Sau khi hoàn thành tất cả các bài tập, tôi còn tự tăng thêm sáu mươi phút bơi lội. Ngay cả huấn luyện viên cũng nói tôi là học viên nỗ lực nhất mà ông từng gặp, lần gi/ảm c/ân này nhất định sẽ thành công.
Đến tối, tôi mới vào nhà ăn dùng bữa đầu tiên. Tuy nhiên, sao bữa ăn gi/ảm c/ân ở đây lại có vị giống của mẹ nấu thế nhỉ? Tôi tự cười chính mình, chắc chắn là do mình nghĩ nhiều rồi.
Cứ như vậy, tôi tập luyện cật lực suốt bảy ngày mới dám bước lên cân lần đầu tiên. Tôi nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, nhẹ nhàng bước lên bàn cân, sau đó đổi chân liên tục để con số ổn định lại. Những học viên xung quanh cũng tụ tập lại xem.
"Kiều San, cô nỗ lực như vậy, chắc chắn không vấn đề gì đâu!"
"Bảy ngày kiểu gì cũng phải giảm được mười cân rồi!"
Tôi từ từ mở mắt, con số trên bàn cân đ/ập thẳng vào mắt tôi: 250 cân (125kg)!
Tất cả mọi người có mặt đều sững sờ: "Cái cân này hỏng rồi à, sao lại b/éo thêm ba mươi cân thế này?"
Tôi đứng ch/ôn chân tại chỗ, một nỗi sợ hãi vô danh lan tỏa khắp cơ thể. Rốt cuộc chuyện này là sao?
Tôi chạy về ký túc xá trong sự suy sụp, huấn luyện viên đuổi theo sau lưng m/ắng nhiếc: "Kiều San, bên cạnh trại có quán đồ nướng, có phải cô đã lén đi ăn vụng không?! Hay là cô giấu đồ ăn vặt trong cặp sách, mau lấy ra đây cho tôi!"
Tôi lại rơi vào sự tuyệt vọng khi bị người khác nghi ngờ ăn vụng. Không còn cách nào khác, tôi đành rút học phí, xách hành lý rời đi.
Chương 3
Trên đường về nhà, tôi cảm thấy hơi thở của mình ngày càng gấp gáp, cả cơ thể cứ như bột mì đang nở, không ngừng phồng lên. Tôi thậm chí có thể cảm nhận được các tế bào mỡ trên người đang không ngừng sinh sôi nảy nở, bọc ch/ặt lấy lục phủ ngũ tạng, tràn ngập tứ chi.
Tôi bắt đầu bước vào thời kỳ tăng cân cấp tốc giống như kiếp trước. Nếu không tìm ra cách giải quyết, tôi sẽ lại rơi vào kết cục bị đủ loại b/ệnh tật tấn công và ch*t thảm.
Về đến nhà, ánh mắt mẹ nhìn tôi đầy vẻ thất vọng, lấp lánh những giọt lệ. Chị gái ở bên cạnh hằn học nói: "Huấn luyện viên gọi điện cho mẹ rồi, nói là chị lén ăn vụng ở trại, chị đúng là không biết hối cải! Đợi đến khi chị b/éo lên năm trăm cân, mẹ phải phục vụ chị tắm rửa, đi vệ sinh mỗi ngày, chị định trói buộc mẹ ở bên cạnh mãi sao?"
Mẹ lườm chị gái một cái bắt chị im lặng, rồi quay sang tôi khuyên nhủ tận tâm:
"San San, nếu con không quản được cái miệng của mình, con sẽ ch*t thật đấy! Năm xưa bố con cũng vì b/ệnh b/éo phì mà ra đi, mẹ không muốn con cũng rời bỏ mẹ!"
Mẹ khóc rất đ/au lòng. Một cảm giác bất lực lan tỏa khắp cơ thể tôi. Tôi không biết phải giải thích thế nào rằng mình không hề ăn, tôi không muốn mẹ lo lắng, cũng không muốn ch*t.
Đầu óc tôi tràn ngập vô số câu hỏi tại sao, tôi bắt đầu "có b/ệnh vái tứ phương", viết trải nghiệm của mình lên mạng để cầu c/ứu. Nhưng những bình luận đáp lại hoặc là đùa cợt, hoặc là bảo tôi muốn gi/ảm c/ân thì trước hết phải cai thói nói dối, khẳng định chắc chắn tôi đã lén ăn vụng rất nhiều.
Chỉ có một bình luận duy nhất thu hút sự chú ý của tôi:
【Chủ thớt, bạn đã bao giờ nghĩ đến việc tìm nguyên nhân từ chính chị gái của bạn chưa? Tại sao người g/ầy đi là cô ấy chứ không phải bạn!】
Đầu óc tôi bỗng chốc bừng tỉnh.