Sau khi nghe tôi kể lại, những người hàng xóm kẻ thì bàng hoàng, người thì phẫn nộ, cũng có người thở dài đầy tiếc nuối.

"San San, cháu chính là cô bé ở ngôi làng đó sao?"

Tôi gật đầu: "Đúng vậy!"

"San San! Vậy ra cháu căn bản không hề mang gen b/éo phì, chính những loại th/uốc đó đã khiến cháu b/éo lên?"

Tôi đáp: "Phải!"

Ánh mắt Lý Quyên hoàn toàn sụp đổ, bà ta cười đi/ên dại: "Kiều San, bao nhiêu năm nay tao nuôi mày ăn, mặc cho mày, rút chút tế bào trên người mày thì đã sao? Chẳng phải mày vẫn chưa ch*t đó sao?"

"Cho dù cảnh sát có đến, họ cũng không làm gì được tao!"

Tôi mở tờ giấy nhận nuôi ra, nhìn hồi lâu. Mười tám năm trước, Lý Quyên nhận nuôi tôi, khi đó tôi mới ba tuổi. Nhưng trong ký ức của tôi, tôi vốn có bố mẹ.

Tôi nhớ đó là một mùa hè nóng nực, có một người đàn bà lạ mặt dẫn theo một đứa trẻ trạc tuổi tôi đến nhà. Người đàn bà đó ăn một bữa cơm tại nhà tôi, hỏi tôi rất nhiều điều. Sau đó, bố mẹ tôi đi vào thành phố một chuyến rồi không bao giờ trở lại nữa. Người già trong làng bảo họ bị t/ai n/ạn giao thông rồi mất. Tôi được đưa vào cô nhi viện ở thị trấn, không bao lâu sau thì bị bà ta nhận nuôi.

Tôi bước tới trước mặt Lý Quyên, nhìn thẳng vào mắt bà ta: "Tôi hỏi bà, bố mẹ tôi rốt cuộc đã ch*t như thế nào!"

Đồng tử bà ta co rút mạnh, quay mặt đi chỗ khác: "Tao... tao không biết!"

Tôi bẻ đầu bà ta lại, gào thét chất vấn: "Nói cho tôi biết! Bố mẹ tôi rốt cuộc đã ch*t thế nào!"

Ngoài cửa vang lên một tiếng động lớn, một đội cảnh sát phá cửa xông vào. Họ bước tới trước mặt Lý Quyên, rút thẻ cảnh sát ra: "Chúng tôi đã điều tra ra bà có liên quan đến một vụ mưu sát nhiều năm về trước, mời bà phối hợp điều tra và đi cùng chúng tôi một chuyến."

Cơ thể Lý Quyên run lên như cầy sấy, không thốt ra được nửa lời. Một cảnh sát khác bước tới trước mặt Kiều Giai, lạnh lùng nói: "Bà Kiều Giai, công ty công nghệ y sinh giảm b/éo dưới tên bà có liên quan đến việc chiết xuất tế bào mỡ trái quy định, mời bà đi cùng chúng tôi!"

Kiều Giai mềm nhũn như một bãi bùn, đổ gục xuống đất. Khi làm những việc á/c đó, liệu họ có từng nghĩ sẽ có ngày hôm nay?

Hàng xóm giúp tôi thu dọn hành lý, m/ua vé tàu, tiễn tôi rời khỏi chốn thị phi này. Tôi đến thành phố tỉnh, nhờ chuyên gia xem thử cơ thể mình còn khả năng phục hồi hay không. Thật may mắn, bác sĩ nói gen "dễ g/ầy" của tôi vẫn rất hoạt động, chỉ cần từ nay về sau không tiêm th/uốc nữa, rất nhanh sẽ trở lại bình thường.

Tôi cảm ơn bác sĩ rồi trở về ngôi làng nhỏ nơi tôi sinh ra. Người dân ở đây mang gen mà ai cũng ngưỡng m/ộ, để đảm bảo họ không bị tổn thương như tôi, tôi đề nghị với ủy ban thôn rằng bất cứ người lạ nào có mục đích không rõ ràng đều phải kiểm tra danh tính nghiêm ngặt.

Ba tháng sau, Lý Quyên bị tuyên án t//ử h/ình. Còn Kiều Giai vì sử dụng tế bào của tôi để sản xuất trái phép một lượng lớn th/uốc giảm b/éo, bị tuyên ph/ạt mười năm tù giam. Sau này tôi nghe nói, gen b/éo phì trong cơ thể Kiều Giai quá phát triển, cân nặng vốn ổn định những năm trước bỗng chốc tăng vọt chỉ sau một đêm. Rất nhanh cô ta đã b/éo tới năm trăm cân (250kg), dẫn đến phát sinh nhiều b/ệnh tật và ch*t trong tù.

Tôi cảm thán cho sự tính toán hoàn hảo của Lý Quyên từ mười tám năm trước, đến nay tất cả đều trở thành hư không. Bà ta nuôi tôi khôn lớn, lấy bữa ăn gi/ảm c/ân làm bình phong, âm thầm tung tin đồn tôi ham ăn để việc tôi b/éo phì trở nên hợp lý. Sau đó, khi đã lợi dụng xong tôi, bà ta lại muốn diệt khẩu.

Nhưng người tính không bằng trời tính, những manh mối và sự vô lý đã gieo mầm nghi ngờ trong lòng tôi. Ông trời đã cho tôi cơ hội sống lại lần nữa, tôi nhất định sẽ không để mình ch*t một cách uổng phí.

Tôi đến trước m/ộ bố mẹ, nói với họ rằng Lý Quyên đã bị kết án, và tôi cũng đã đổi lại tên cũ của mình: Thẩm An.

Mấy chiếc lá rụng trước m/ộ xoay tròn theo gió một lúc rồi nhẹ nhàng rơi xuống, như đang nói cho tôi biết rằng họ đã thấu hiểu.

Tôi khoác ba lô lên vai, đi về phía xa, bắt đầu cuộc sống mới của mình.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gỗ mục cũng có thể nở hoa sao?

Chương 18
Thiếu gia đánh cược với người ta. Tiền cược lại chính là tôi - tên tùy tùng đầu óc không được lanh lợi. Thiếu gia thua. Theo đúng giao kèo, cậu ấy đẩy tôi ra ngoài, còn dặn dò: "Tổng giám đốc Hạ bảo cậu làm gì thì làm nấy, không được gọi điện cho tôi. Một tháng sau quay về." Tôi gật đầu: "Tôi nhớ rồi." Nhưng một tháng sau… Tôi không quay về được. Chiếc điện thoại trên tủ đầu giường đã reo ba lần. Hạ Nghiễm cuối cùng cũng buông tôi ra. Anh với tay lấy điện thoại, bật loa ngoài rồi hỏi: "Muốn quay về không?" Tôi mím đôi môi đã sưng đỏ, nhỏ giọng đáp: "Kh… không về nữa đâu."
402
10 CON RỐI Chương 12.
11 Linh Hồn Mất Tích Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm