Hạnh phúc của A Phù

Chương 2

29/06/2026 17:00

“Cậu ấy nói cậu là người vì mục đích mà không từ th/ủ đo/ạn, nói không chừng sẽ nói dối rằng người trò chuyện cùng cậu ấy chính là cậu.”

Ánh mắt Bùi Thanh Dã nhìn tôi thoáng hiện lên vẻ chán gh/ét, cậu ấy nghiêm túc, cực kỳ đứng đắn nói:

“Vậy tôi nói thẳng cho cậu biết luôn.

“Dù người đó có là cậu, tôi cũng sẽ không thích cậu.

“Tôi chỉ thích Thư Nhiên mà thôi——”

Tôi khựng lại.

Cười nhạt đầy tự giễu.

Tháo chiếc đồng hồ đeo tay cùng mẫu với cậu ấy xuống, ném thẳng xuống đất.

Khi quay người rời đi.

Tôi nghe thấy Bùi Thanh Dã do dự gọi tên mình:

“Giang Phù——”

Tôi vẫn không có tiền đồ mà đứng khựng lại.

Dù sao, tôi cũng đã thầm mến cậu ấy hai năm.

Mỗi ngày vắt óc tìm chủ đề để trò chuyện, lại thêm một năm ròng rã.

Nói từ bỏ.

Đâu có dễ dàng đến thế.

Tôi thậm chí còn nghĩ, nếu Bùi Thanh Dã hỏi tôi, tôi sẽ lấy điện thoại ra và nói cho cậu ấy biết toàn bộ sự thật.

“Giang Phù?”

Giọng Bùi Thanh Dã dịu lại, thậm chí mang theo ý lấy lòng.

Cậu ấy đi đến sau lưng tôi, hạ giọng nói:

“Thư Nhiên đến kỳ sinh lý, đây là băng vệ sinh tôi m/ua cho cô ấy.

“Vừa nãy quên không nhờ bạn cùng phòng kia mang lên, cậu có thể——”

“Được.” Tôi nhận lấy, dứt khoát đi thẳng về phía tòa ký túc xá.

Ngọn lửa cuối cùng trong lòng tôi cũng lụi tắt.

Tôi nghĩ.

Có lẽ Kiều Thư Nhiên nói đúng.

Nếu người xin WeChat lúc đầu không phải là cô ta.

Bùi Thanh Dã căn bản sẽ chẳng thèm trò chuyện với tôi.

Sau khi đặt băng vệ sinh lên giường Kiều Thư Nhiên.

Cô ta từ phòng bên cạnh trở về.

Còn dẫn theo cả những người bạn mới của cô ta nữa:

“A Phù, ngày mai bạn trai tớ mời mọi người đi ăn, đi cùng không?”

Tôi vô cảm, quay người lại, lạnh lùng nói:

“Không đi.”

Lời vừa dứt.

Phía sau truyền đến những tiếng cười mỉa mai:

“Ôi dào, tớ đã bảo mà, cô ta vẫn còn vương vấn Bùi Thanh Dã đấy.

“Cứ tưởng không có cậu thì Bùi Thanh Dã sẽ ở bên cô ta chắc.

“Nếu không phải cậu chặn đường cậu ấy bảy ngày để xin WeChat, thì với cái kiểu nhút nhát như cô ta, e là Bùi Thanh Dã đến tên cô ta cũng chẳng biết đâu.”

“Các cậu đừng nói vậy.” Kiều Thư Nhiên giả vờ trách móc c/ắt ngang, đi đến bên cạnh tôi, cao giọng:

“A Phù không phải người như vậy đâu.

“Chỉ là cậu ấy nhất thời không chấp nhận được thôi.

“Đúng không A Phù?” Cô ta chớp chớp đôi mắt ươn ướt nhìn tôi, giống như bao lần trước đây, làm nũng nói:

“Tớ vừa bị bạn trai cũ cắm sừng, đúng lúc này Bùi Thanh Dã tỏ tình với tớ, tớ cảm thấy đây là định mệnh.

“Cậu là bạn thân nhất của tớ.

“Tớ hy vọng nhận được lời chúc phúc từ cậu.”

Nói xong.

Cô ta vô tình để lộ vết s/ẹo x/ấu xí năm xưa vì c/ứu tôi mà có.

Lòng tôi mềm nhũn.

Tôi gượng gạo quay mặt đi, nói: “Được.”

Tôi đã mất cả một ngày.

Ép bản thân chấp nhận sự thật này.

Đến chập tối.

Tôi rửa mặt.

Để mặt mộc đi đến nhà hàng.

Khi đến nơi, Kiều Thư Nhiên và bạn bè đã vào nhà vệ sinh, chỉ còn một mình Bùi Thanh Dã ngồi bên trong.

Cậu ấy ngước mắt lên, liếc nhìn tôi một cái nhạt nhẽo.

Sau khi gật đầu nhẹ, cậu ấy đề phòng thu tay lại, cơ thể cũng lùi vào trong.

Tim tôi vẫn không kìm được mà lỡ một nhịp.

Đột nhiên nhớ lại dáng vẻ dịu dàng của Bùi Thanh Dã ngày trước:

【Hình như tôi tình cờ gặp con mèo hoang cậu cho ăn hôm qua rồi, là nó phải không?

【Cảm ơn cậu tối qua đã lắng nghe tôi nói, cậu vẫn chưa muốn nói cho tôi biết tên của cậu sao?

【Cậu đừng khóc mà, sau này gặp phải loại người đó cứ tránh xa ra là được——hắn ta chỉ thấy cậu quá lương thiện thôi.】

……

Đang lúc ngẩn người.

Kiều Thư Nhiên được mọi người vây quanh trở lại.

Khoảnh khắc ánh mắt chạm vào tôi.

Nụ cười của cô ta bỗng cứng đờ, biểu cảm cũng trở nên căng thẳng:

“A... A Phù, sao đến mà không nói với tớ một tiếng...

“Để tớ... tớ còn ra đón cậu chứ.”

Chưa đợi tôi lên tiếng.

Bùi Thanh Dã đã cười dịu dàng, nắm lấy tay cô ta, hạ giọng nói:

“Cô ấy là người trưởng thành rồi, còn cần em đón sao?

“Em đang đến kỳ sinh lý không khỏe, nên quan tâm bản thân mình nhiều hơn đi.”

Nói rồi.

Cậu ấy đưa một chiếc bình giữ nhiệt màu xanh lá cho Kiều Thư Nhiên:

“Nước đường đỏ đấy.”

Trong tiếng trêu chọc của mọi người.

Kiều Thư Nhiên e thẹn nhận lấy, theo bản năng hỏi một câu:

“Chiếc bình màu xanh này là của anh à?”

Ngay sau đó.

Cô ta e thẹn lấy một miếng dứa từ đĩa trái cây, đưa đến bên môi Bùi Thanh Dã:

“Thanh Dã, anh đối với em thật tốt.”

Bùi Thanh Dã không động đậy.

Kiều Thư Nhiên có chút lúng túng.

Lại đưa miếng dứa về phía miệng cậu ấy.

“Cậu ấy bị dị ứng dứa.” Câu này tôi còn chưa kịp thốt ra.

Đã thấy ánh mắt Bùi Thanh Dã trầm xuống vài phần.

Rồi lại nhanh chóng khôi phục như thường.

Cậu ấy mỉm cười ăn miếng dứa đó.

Cong mắt nhìn cô ta nói:

“Cảm ơn bảo bối.”

Bùi Thanh Dã nhìn Kiều Thư Nhiên đang cười nói vui vẻ.

Lười biếng dựa vào lưng ghế.

Ngón tay gõ nhịp lên mặt bàn.

Ánh mắt u tối.

Tôi biết.

Cậu ấy đang nghĩ, chiếc bình màu xanh này rõ ràng là “cô ấy” tự tay chọn.

Sao lại có thể hỏi câu như vậy được chứ.

“Tôi đi vệ sinh một lát.”

Bùi Thanh Dã cười lịch sự đứng dậy.

Cũng chính khoảnh khắc đó.

Tôi nhìn rõ thứ th/uốc cậu ấy đang nắm ch/ặt trong tay——

Th/uốc chống dị ứng.

Kiều Thư Nhiên hoàn toàn không để ý, ngay trước mặt Bùi Thanh Dã, tỏ ra hiểu chuyện hỏi tôi:

“A Phù, cậu gọi món chưa?

“Đừng khách sáo nhé, Thanh Dã nói rồi, mời mọi người đi ăn là để nhờ mọi người chăm sóc tớ thật tốt đấy~”

Tôi không biết làm sao nữa.

Rõ ràng rất đói.

Nhưng lại chẳng có chút khẩu vị nào.

Chỉ đành qua loa đáp:

“Sao cũng được.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gỗ mục cũng có thể nở hoa sao?

Chương 18
Thiếu gia đánh cược với người ta. Tiền cược lại chính là tôi - tên tùy tùng đầu óc không được lanh lợi. Thiếu gia thua. Theo đúng giao kèo, cậu ấy đẩy tôi ra ngoài, còn dặn dò: "Tổng giám đốc Hạ bảo cậu làm gì thì làm nấy, không được gọi điện cho tôi. Một tháng sau quay về." Tôi gật đầu: "Tôi nhớ rồi." Nhưng một tháng sau… Tôi không quay về được. Chiếc điện thoại trên tủ đầu giường đã reo ba lần. Hạ Nghiễm cuối cùng cũng buông tôi ra. Anh với tay lấy điện thoại, bật loa ngoài rồi hỏi: "Muốn quay về không?" Tôi mím đôi môi đã sưng đỏ, nhỏ giọng đáp: "Kh… không về nữa đâu."
402
10 CON RỐI Chương 12.
11 Linh Hồn Mất Tích Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm