Con trai tôi học lớp 3, thi tiếng Anh bị điểm kém. Chồng tôi, vốn là một giáo viên, tối đó mặt đỏ gay, lập ra một quy tắc gia đình: "Từ nay về sau, sinh hoạt phí mỗi tháng của hai mẹ con sẽ dựa vào điểm số của con, mỗi điểm một tệ." Kể từ đó, con trai tôi học b/án sống b/án ch*t. Không vì gì khác, chỉ muốn tôi được ăn no mỗi bữa. Mãi cho đến khi con trai thi đại học được 700 điểm, chồng tôi – một giáo viên vàng – lại tự ý sửa nguyện vọng của con thành trường cao đẳng. Chỉ vì trường cao đẳng gần nhà, để anh ta có thể ở lại chuyên tâm chăm sóc cho con trai của "bạch nguyệt quang". Trước kỳ thi đại học, con trai tôi mất ngủ đến mức ngồi r/un r/ẩy trước bàn học suốt đêm, nhưng anh ta lại đang mải giảng bài toán cuối cùng trong đề thi cho con của "bạch nguyệt quang" qua điện thoại. Tôi đẩy cửa phòng nói với con rằng, từ nay về sau, anh ta chỉ là thầy Lâm của con mà thôi. Con trai đỏ hoe mắt gật đầu, hôm sau lấy đề văn viết thành bài "Cuộc đời bị vắng mặt". Ngày có kết quả thi, anh ta mới nhớ ra mình còn một đứa con ruột, ôm bó hoa đến nhà ăn mừng. Con trai nhìn bó hoa trong tay anh ta, bỗng nhiên mỉm cười: "Thầy Lâm, thầy đi c/ứu học sinh trọng điểm của thầy đi."

1,

Lâm Viễn Chu chặn ở cửa khu chung cư, đó là ngày thứ ba sau khi có kết quả thi đại học. Trên tay anh ta xách một chiếc cặp lồng giữ nhiệt. Sườn xào chua ngọt. Món mà Tri Hành thích ăn nhất hồi nhỏ. Tôi và Tri Hành từ trường về, Lâm Viễn Chu lập tức đứng thẳng người. Anh ta thức trắng mấy đêm, râu ria lởm chởm, hốc mắt đỏ hoe.

"Niệm Niệm, anh sai rồi."

Anh ta đưa cặp lồng về phía trước.

"Tri Hành, bố làm sườn cho con đây, con nếm thử một miếng đi."

Tri Hành nhìn thoáng qua. Không nhận. Thằng bé rất bình tĩnh nói: "Thầy Lâm, con đã không còn thích ăn sườn xào chua ngọt từ lâu rồi."

Tay Lâm Viễn Chu cứng đờ giữa không trung. Khoảnh khắc đó, tôi chợt thấy buồn cười. Anh ta dạy học cả đời, giỏi nhất là dỗ dành con nhà người ta đến rơi lệ. Vậy mà con ruột của mình chỉ cần một câu nói đã đóng đinh anh ta tại chỗ. Tôi chắn trước mặt Tri Hành.

"Tránh ra."

Lâm Viễn Chu hạ thấp giọng: "Trần Niệm, về nhà rồi nói, đừng làm lo/ạn ngoài này."

"Chẳng ai làm lo/ạn với anh cả, đây là nhà tôi." Tôi nhìn anh ta. "Anh nên về nơi anh cần về đi."

Sự hối lỗi trên mặt anh ta nứt ra một chút: "Em nhất định phải thế sao? Anh đã cúi đầu rồi mà."

Tôi không nói gì, kéo Tri Hành vào thang máy. Anh ta đuổi theo. Tôi đóng cửa, anh ta đứng ngoài cửa gõ. Ban đầu còn gõ có chừng mực. Sau đó âm thanh càng lúc càng lớn, như thể gõ cho cả tầng nhà nghe thấy.

"Trần Niệm, mở cửa."

"Tri Hành, bố biết con uất ức, bố sẽ bù đắp cho con."

"Con không thể vì một lần hiểu lầm mà phủ nhận mười tám năm qua của bố được."

Tôi ngồi trong phòng khách, nghe anh ta nói từ "hiểu lầm" mười mấy lần. Vẫn không mở cửa. Anh ta ngồi xổm ngoài hành lang, đợi từ chiều đến tận rạng sáng. Một giờ sáng, anh ta gửi tin nhắn đến: [Niệm Niệm, anh thực sự biết sai rồi. Lúc đó Tô Tử Mặc nói muốn nhảy lầu, anh không thể không quản. Tri Hành là con ruột của anh, sao anh có thể không thương nó chứ?]

Bà Vương nhà bên cạnh ra đổ rác, nhìn thấy anh ta. Sáng hôm sau đã nói với mọi người dưới lầu: "Trần Niệm người đó lòng dạ thật đ/ộc á/c, đàn ông người ta ngồi xổm cả đêm mà cô ta nhất quyết không mở cửa." Một người khác lắc đầu: "Thầy Lâm tốt tính thế cơ mà, sao lại thành ra thế này? Làm giáo viên bận việc học sinh cũng là bình thường, người vợ này quá tính toán." Tôi nghe thấy hết. Nhưng không giải thích.

Không lâu sau, điện thoại mẹ chồng gọi tới. Tôi vừa bắt máy, tiếng mắ/ng ch/ửi của bà đã ập tới: "Trần Niệm, có phải mày đi/ên rồi không? Viễn Chu giúp học sinh bổ túc thì đã sao? Nó là giáo viên! Giáo viên phải có đạo đức nghề nghiệp! Mày không giúp được gì thì thôi, lại còn xúi giục con cái không nhận bố nó?"

Tôi bật loa ngoài, đặt điện thoại lên bàn ăn. Tri Hành đang uống cháo. Thìa dừng lại bên mép bát. Mẹ chồng vẫn đang m/ắng: "Đừng tưởng Tri Hành thi được sáu trăm mấy điểm là mày có công, đó đều là do gen của Viễn Chu tốt. Không có Viễn Chu, mẹ con mày chỉ có nước húp cháo loãng."

Tri Hành đặt thìa xuống: "Bà nội."

Đầu dây bên kia khựng lại một chút. Thằng bé hỏi: "Đêm trước ngày thi đại học con bị sốt, bà có biết không?"

Bà nội chưa phản ứng kịp: "Sốt gì cơ?"

"Bố con biết." Tri Hành nói. "Ông ấy nói bên phía Tô Tử Mặc gấp hơn, bảo con tự uống th/uốc đi."

Đầu dây bên kia im lặng hai giây. Mẹ chồng lập tức đổi giọng: "Con trai sao lại yếu đuối thế? Bố con dạy học sinh ôn thi lại, áp lực còn lớn hơn nhiều." Tri Hành không nói gì nữa. Tôi cúp điện thoại.

Buổi trưa, mẹ chồng dẫn theo ba người họ hàng đến. Cửa vừa mở, mấy người đã chen vào. Bác cả đặt túi trái cây lên bàn trà: "Trần Niệm, vợ chồng làm gì có th/ù h/ận qua đêm? Viễn Chu làm giáo viên vẻ vang thế, cô đừng có không biết đủ." Bác hai nhìn Tri Hành: "Cháu à, mẹ cháu không hiểu chuyện, cháu đừng có mà hồ đồ theo. Sau này đứa trẻ không có bố, đi tìm đối tượng cũng bị người ta kén cá chọn canh."

Tri Hành ngồi trước bàn học, quay lưng về phía họ. Ngòi bút ấn một lỗ trên giấy nháp nguyện vọng. Mẹ chồng trực tiếp kéo tôi: "Bây giờ mày gọi điện cho Viễn Chu, bảo nó về ăn cơm." Tôi hất tay bà ta ra: "Đây là nhà tôi, không phải phòng hòa giải nhà họ Lâm các người." Mẹ chồng vỗ đùi: "Nhìn nó kìa! Nó muốn h/ủy ho/ại con trai tao!" Đúng lúc này, Lâm Viễn Chu bước vào cửa. Rõ ràng anh ta đã biết trước họ sẽ đến. Thậm chí còn thay cả áo sơ mi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gỗ mục cũng có thể nở hoa sao?

Chương 18
Thiếu gia đánh cược với người ta. Tiền cược lại chính là tôi - tên tùy tùng đầu óc không được lanh lợi. Thiếu gia thua. Theo đúng giao kèo, cậu ấy đẩy tôi ra ngoài, còn dặn dò: "Tổng giám đốc Hạ bảo cậu làm gì thì làm nấy, không được gọi điện cho tôi. Một tháng sau quay về." Tôi gật đầu: "Tôi nhớ rồi." Nhưng một tháng sau… Tôi không quay về được. Chiếc điện thoại trên tủ đầu giường đã reo ba lần. Hạ Nghiễm cuối cùng cũng buông tôi ra. Anh với tay lấy điện thoại, bật loa ngoài rồi hỏi: "Muốn quay về không?" Tôi mím đôi môi đã sưng đỏ, nhỏ giọng đáp: "Kh… không về nữa đâu."
402
10 CON RỐI Chương 12.
11 Linh Hồn Mất Tích Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm