Những tấm thẻ ngân hàng và trang sức nực cười mà anh ta đưa cho cô, cô chưa từng đụng đến một món nào. Chính anh ta là người đã có lỗi với cô. Chính anh ta đã thốt ra biết bao lời lẽ đ/âm thấu tâm can. Cũng chính anh ta đã phụ lại bản thân mình của ngày xưa, người từng thề sẽ bảo vệ cô thật tốt. Nhưng người anh ta n/ợ nhiều nhất, chính là Đường Mạn.
Trái tim Tống Lẫm đ/au đến mức gần như không thở nổi. Anh ta hối h/ận rồi. Thật sự hối h/ận rồi. Thế nhưng cô nói, cô sẽ không bao giờ tha thứ cho anh ta nữa. Nước mắt Tống Lẫm rơi xuống. Anh ta hướng về phía bóng lưng cô đang xa dần, gào thét trong đ/au đớn: “Đường Mạn! Anh xin lỗi! Thật sự xin lỗi em! Em đừng đi được không? Em đừng rời bỏ anh, anh c/ầu x/in em.”
“Cho anh thêm một cơ hội nữa được không?”
“Chúng ta nói chuyện được không? Anh c/ầu x/in em.”
Người phía trước thậm chí không hề dừng bước. Anh ta muốn tiến vào, nhưng đến tư cách bước vào cũng không còn. Cuối cùng, anh ta chỉ có thể nghẹn ngào gào lên: “Anh sẽ đợi em ở đây, anh sẽ đợi em bước ra.”
Suốt mấy ngày liền, tôi không hề bước chân ra khỏi nhà. Nhưng nghe người trong khu tập thể nói ở cổng có một người đàn ông mặt mày tái nhợt đang ngồi lì, tôi biết Tống Lẫm vẫn chưa đi. Anh ta làm vậy rốt cuộc là vì cái gì? Tự cảm động chính mình sao? Tôi cười lạnh. Không phải muốn nói chuyện sao? Vậy thì nói.
Để đỡ phiền đến người trong khu tập thể, cũng để bố mẹ không phải lo lắng. Tôi bước ra ngoài. Vừa đến cổng, đã thấy anh ta ngồi xổm dưới gốc cây, cả người co quắp lại một chỗ. Đâu còn là vị “Tống tổng” phong độ ngút trời ngày nào nữa. Tống Lẫm nhìn thấy tôi, đáy mắt lóe lên tia vui mừng, lập tức đứng dậy. Nhưng vì mấy ngày không ăn không uống, cơ thể sớm đã suy kiệt, cả người lảo đảo rồi ngã nhào xuống đất đầy chật vật. Tôi lạnh lùng nhìn, không nói gì, cũng chẳng làm gì cả.
Tống Lẫm hốc mắt đỏ hoe. Nếu là Đường Mạn của ngày xưa, nhất định sẽ không nỡ để anh ta chịu chút tổn thương nào. Nhưng có ích gì cơ chứ? Một tháng trước, cô cũng từng ngã xuống đất, đầu gối chảy m/áu. Anh ta nhìn thấy, nhưng không hề định xuống xe đỡ cô, mà chỉ ngồi trong xe âu yếm với người phụ nữ khác. Tống Lẫm gượng đứng dậy, bước về phía tôi, muốn nắm lấy tay tôi nhưng bị tôi né tránh.
“Muốn nói gì, nói đi!”
Nhìn vẻ mặt lạnh lùng của tôi, hốc mắt anh ta càng đỏ hơn, giọng nói khàn đặc và nghẹn ngào: “Mạn Mạn, xin lỗi em…”
“Xin lỗi?” Tôi cười nhạt: “Lại là xin lỗi sao?”
Tống Lẫm đứng tại chỗ, chân tay luống cuống. Anh ta không biết ngoài việc nói xin lỗi thì còn có thể nói gì nữa. Tôi cười một cái, như thể hỏi bâng quơ: “Đứa con của cô nhân tình nhỏ của anh thế nào rồi?”
Tôi cố tình đấy. Cố tình hỏi. Quả nhiên, sắc mặt anh ta tức thì trắng bệch, rồi vặn vẹo lại: “Mạn Mạn, tất cả là tại con khốn đó! Là nó quyến rũ anh! Là nó lừa anh! Đứa trẻ trong bụng nó căn bản không phải là con của anh.”
“Mạn Mạn, xin lỗi em. Vì nó mà anh đã nói với em bao nhiêu lời đ/ộc địa, cũng vì nó mà anh nhục mạ em là không biết đẻ…”
“Tống Lẫm.”
Tôi ngắt lời anh ta, giọng nói rất nhẹ: “Anh có biết thực ra chúng ta từng có một đứa con không?”
Tống Lẫm cứng đờ người, không thể tin nổi: “Em… em nói cái gì?”
Tôi cười, ký ức như kéo về năm ấy: “Còn nhớ năm hai mươi hai tuổi không?”
Không đợi anh ta trả lời, tôi nói tiếp: “Năm đó, anh mới khởi nghiệp, xảy ra xô xát với người ta, bị chúng lừa vào ngõ hẻm đá/nh đ/ập.”
“Lúc tôi đến nơi, anh đã thoi thóp gần ch*t. Nhưng đám người đó vẫn không dừng tay.”
“Thậm chí chúng còn cầm gậy định giáng xuống đầu anh, tôi không hề do dự, lao vào ôm lấy anh. Cây gậy đó đã rơi trúng bụng tôi.”
“Lúc đó, bên dưới tôi toàn là m/áu, đứa trẻ mà tôi còn chưa kịp nói cho anh biết, đã mất rồi.”
“Đám người đó thấy tình cảnh của tôi thì sợ hãi bỏ chạy.”
“Nhưng tôi vẫn đặt anh lên trên hết, đưa anh đến phòng cấp c/ứu trước. Đợi đến khi x/ác nhận anh không sao, tôi mới hoàn toàn ngất lịm đi.”
“Lúc tôi tỉnh lại, con không còn nữa. Tử cung cũng bị tổn thương. Tôi không bao giờ có thể mang th/ai được nữa.”
Tống Lẫm bắt đầu r/un r/ẩy, nhưng tôi vẫn tiếp tục nói:
“Tôi không dám đối diện với anh, cũng không dám nhìn thân thể đầy thương tích của anh. Tôi trốn ngoài hành lang khóc, cho đến khi anh tỉnh lại, tôi mới thu xếp cảm xúc để vào trong.”
“Anh thấy mắt tôi đỏ, đưa tay chạm vào mặt tôi và bảo tôi rằng: Khóc là vô dụng nhất, bảo tôi rằng anh không sao, đừng lo lắng.”
“Kể từ đó, tôi ghi nhớ câu nói này: Khóc là vô dụng nhất.”
“Cho nên sau này, anh khởi nghiệp thất bại, tôi không khóc.”
“Mẹ anh qu/a đ/ời, tôi làm chỗ dựa cho anh, tôi không khóc.”
“Còn rất nhiều, rất nhiều chuyện nữa, tôi đếm không xuể.”
“Tống Lẫm.” Tôi nhìn anh ta, khóe miệng từ từ cong lên một đường cong thật lớn: “Chính anh là người dạy tôi khóc là vô dụng nhất. Nhưng cũng chính anh là người nói với tôi rằng, cô ta biết khóc hơn tôi.”
“Nói với tôi rằng, tôi là một người phụ nữ đến cả con cũng không biết đẻ.”
“Tống Lẫm, rời khỏi đây đi.”
“Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.”
Nói xong, tôi quay người bỏ đi, không nhìn anh ta thêm một cái nào nữa. Tống Lẫm muốn đuổi theo, nhưng đôi chân như nặng ngàn cân. Anh ta nhìn bóng lưng tôi, nước mắt không ngừng rơi. Trong cổ họng bỗng dâng lên vị tanh ngọt. Giây tiếp theo, một ngụm m/áu tươi phun thẳng ra từ miệng anh ta. Trước mắt anh ta tối sầm lại, đổ ập về phía sau rồi ngất lịm đi.