Trong một chương trình về văn hóa dân gian, phóng viên tình cờ phỏng vấn một ông lão bói toán trên phố. Cả đời ông đã xem qua vô số người, nhìn thấu mọi nỗi niềm thế nhân. Khi được hỏi về vị khách để lại ấn tượng sâu sắc nhất, ông không hề do dự mà đáp:
“Là một cô gái, năm nào cũng đến quầy của tôi xem bói, cứ thế ròng rã suốt sáu năm.”
“Cô ấy chẳng cầu mình giàu sang phú quý, chỉ mong bạn trai cũ vạn sự hanh thông.”
“Cũng may thằng nhóc đó quả thực có mệnh cách cực tốt, xươ/ng cốt cứng cáp, từ nghèo khó mà vươn lên, giờ chắc chắn đã công thành danh toại rồi.”
Phóng viên không tin, muốn tìm cô gái đó để x/ác thực tình trạng hiện tại. Ông lão thở dài thườn thượt, xua tay nói:
“Đã hai năm rồi không thấy đến nữa. Vài hôm trước nhớ lại, tôi bèn gieo một quẻ cho cô ấy.”
“Đoán xem thế nào? Cỏ trên m/ộ đã cao ba thước rồi.”
Ông lão đoán rất chuẩn, Thẩm Tự Tắc quả thực đã công thành danh toại.
Mà lúc này, anh ta vừa quyên góp hàng chục triệu tiền nhang đèn tại một ngôi chùa.
Chỉ để cầu một lá bùa bình an cho vị hôn thê đang mắc b/ệnh phong hàn chưa khỏi.
Trụ trì chùa trao chiếc túi gấm bình an:
“Thí chủ có lòng thiện, phúc đức dài lâu, chúc ngài và hiền thê trăm năm hạnh phúc.”
Hình như nhớ ra điều gì đó, sắc mặt Thẩm Tự Tắc trầm xuống, tự giễu cười:
“Thời niên thiếu tôi đã yêu sai người, bị cô ta giẫm đạp dưới chân, gặp được Tiểu Phù mới tìm thấy sự viên mãn.”
Trụ trì lặng lẽ nhìn anh ta một hồi, chắp tay nói:
“Thí chủ cả đời này, trước mặt người đời thì viên mãn, sau lưng lại n/ợ nần người ta.”
Thẩm Tự Tắc không hiểu. Nhưng không đợi anh ta truy vấn, trụ trì đã lặng lẽ xoay người bước đi.
Đúng lúc đó, vị hôn thê Giang Phù gọi điện tới:
“Tối nay em làm món sườn xào chua ngọt anh thích nhất, về sớm nhé.”
Anh ta cười đầy cưng chiều, dịu dàng đáp lời.
Khác hẳn với vẻ chán gh/ét tận xươ/ng tủy khi nghĩ về tôi lúc nãy.
Trên núi gió lộng, thổi bay dải lụa đỏ trên cây nhân duyên.
Thẩm Tự Tắc bước tới, liếc mắt đã tìm thấy dải phúc đó.
Bảy năm trôi qua, màu sắc chẳng còn tươi mới.
Nó được treo ở nơi cao nhất, là khi xưa tôi cưỡi trên vai anh ta, tự tay buộc vào.
“Càng cao thì ý nghĩa càng tốt, Bồ T/át từ bi ơi, hãy phù hộ cho chúng con bên nhau dài lâu nhé.”
Thẩm Tự Tắc sợ tôi ngã, nắm ch/ặt lấy chân tôi, bất lực nói:
“Sao em m/ê t/ín thế hả Trân Trân, cẩn thận chút đi.”
Người từng m/ắng tôi m/ê t/ín, nay lại đi cầu nguyện cho người khác.
Còn không quên mỉa mai tôi:
“Tống Trân Trân, nguyện vọng của cô đã không thành hiện thực rồi.”
Gió cũng thuận theo ý anh ta, làm cong cành cây.
Thẩm Tự Tắc vươn tay, gi/ật phăng dải phúc đó xuống.
“Thật là… chướng mắt.”
Anh ta vứt xuống đất, đôi giày da đắt tiền giẫm đạp mấy lần mới hả gi/ận.
Khi bị gió thổi bay lần nữa, nó đã bẩn đến mức không nhìn rõ chữ.
Giống như một mảnh giẻ rá/ch không ai cần.
Giống hệt tôi.
Tôi theo bản năng đưa tay định bắt lấy.
Nhưng đầu ngón tay xuyên qua dải lụa đỏ, uổng công vô ích.
Suýt chút nữa thì quên, tôi đã ch*t rồi.
Đây là năm thứ hai sau khi tôi ch*t.
Tôi theo Thẩm Tự Tắc về nhà anh ta.
Chàng trai nghèo năm xưa không đóng nổi học phí, nay đã trở thành doanh nhân công nghệ mới nổi với khối tài sản hàng trăm triệu.
Sống trong căn biệt thự kiểu Pháp đắt đỏ bậc nhất.
Nữ chủ nhân Giang Phù lao tới, được anh ta ôm gọn vào lòng.
“Đã nói bao nhiêu lần rồi, không được đi chân đất.”
“Em nhớ anh mà.”
Cô ta ôm cổ anh ta, cười như một con mèo được nuông chiều.
Trên bàn ăn, họ trò chuyện về chiếc váy cưới đính kim cương đang được đặt làm ở nước ngoài, bàn về việc nên chuẩn bị loại bánh ngọt nào cho đám cưới sắp tới.
Thẩm Tự Tắc đáp lại từng câu, không chút qua loa.
Suốt bữa ăn, anh ta liên tục gắp thức ăn cho Giang Phù, bóc đầy một đĩa tôm.
Anh ta vẫn biết cách chiều chuộng người khác như xưa.
Dù là với tôi, hay với Giang Phù.
Nhìn anh ta gắp một miếng sườn màu sắc bắt mắt.
Giang Phù đầy mong đợi hỏi:
“Ngon không? Có phải là món sườn ngon nhất anh từng ăn không!”
Đôi đũa của Thẩm Tự Tắc khựng lại, ngay cả việc nhai cũng dừng hẳn.
Không biết có phải anh ta nhớ đến món sườn rán ch/áy đen của tôi hay không.
Năm đó anh ta cười tôi làm món ăn vừa mặn vừa đắng.
Vậy mà vẫn cùng những giọt nước mắt cảm động ăn hết sạch.
Trước sự truy vấn của Giang Phù, anh ta nhanh chóng lấy lại vẻ bình thường.
Nắm lấy bàn tay đối diện, dịu dàng đáp:
“Em làm thì không ai sánh bằng.”
“Tối nay anh có hẹn, phải ra ngoài một chuyến, em ngủ sớm đi.”
Giang Phù bĩu môi:
“Không được đi!”
Thẩm Tự Tắc bất lực cười:
“Tiểu tổ tông, anh đi mời các bạn cũ đến dự đám cưới, để họ chứng kiến khoảnh khắc hạnh phúc nhất của chúng ta.”
Nghe vậy, Giang Phù mới đồng ý.
Chỉ là trước khi ra cửa, cô ta kéo cà vạt anh ta mãi không chịu buông.
Tiểu thư nhà họ Giang chưa từng trải sự đời, từ nhỏ đã được anh trai che chở.
Lớn lên lại gặp được Thẩm Tự Tắc, được nuông chiều như đóa hoa trong nhà kính.
Tôi và cô ta, hoàn hảo diễn giải một câu — Nhân sinh mỗi người mỗi mệnh.
Linh h/ồn theo Thẩm Tự Tắc đến câu lạc bộ quen thuộc.
Không biết có phải là trùng hợp hay không.
Đây là nơi cuối cùng chúng tôi gặp nhau.
Các bạn học không còn thái độ kh/inh rẻ như xưa.
Họ ùa tới chúc tụng và săn đón.
Thẩm Tự Tắc thản nhiên lắng nghe, ánh mắt vô tình hay hữu ý lướt qua cánh cửa đang khép hờ.
Ba tuần rư/ợu qua đi, mọi người bắt đầu nhắc về chuyện năm xưa.
“Là vàng thì kiểu gì cũng tỏa sáng, năm đó cậu vì bị trường đuổi học mà phải lận đận ra nước ngoài du học khởi nghiệp, không ngờ gặp lại đã là CEO của tập đoàn niêm yết rồi.”
“Đâu như chúng tôi, nghe danh luật sư, kiểm sát viên thì oai thật, chứ thực ra thu nhập cả lớp cộng lại cũng chẳng bằng số lẻ của cậu.”
“Nói đi cũng phải nói lại, chuyện này còn phải cảm ơn màn tố cáo của Tống Trân Trân năm đó đấy.”
Lời vừa dứt, cả khán phòng im phăng phắc.
Đó là đoạn quá khứ mà Thẩm Tự Tắc không bao giờ muốn nhắc tới.
Thiên chi kiêu tử của trường Luật, vốn dĩ có một tương lai rạng rỡ đến chói mắt.