“Giữa tôi và cô ấy, liệu còn có luân hồi để gặp lại nhau không?
“Nếu không có, thì ngay cả cái ch*t của tôi, liệu có còn ý nghĩa gì nữa không?”
Trụ trì chắp tay, khuyên giải:
“Thí chủ, duyên phận đã tận, xin đừng cưỡng cầu.”
Anh dứt khoát đứng dậy, thề không tin thần Phật nữa.
Chiếc nhẫn bạc có khắc tên tôi, thứ anh luôn đeo trên cổ, cũng đã mất.
Thẩm Tự Tắc đổ b/ệnh một trận lớn.
Khi mê man vì sốt cao, anh hé mở đôi mắt, nói với khoảng không:
“Tôi biết, ông lão bói toán có thể nhìn thấy em.
“Cứ ở bên tôi như thế này thôi, Trân Trân, tôi cầu em đấy.”
Không ở bên được nữa rồi.
Sau khi sự thật được phơi bày, linh h/ồn tôi đang dần tan biến.
Ngày tôi rời đi, anh đang tỉ mỉ khắc lại chiếc nhẫn cho tôi.
Tôi cúi người ghé sát tai anh, thì thầm:
“Thẩm Tự Tắc, em đi đây.”
Tay anh khựng lại, ngẩn người rất lâu.
Ngay cả khi chiếc giũa đ/âm vào ngón tay, anh cũng không hề hay biết.
Cũng không biết anh có nghe thấy hay không.
Tôi bước qua con đường hầm xám xịt dài dằng dặc.
Thấy mẹ đang đứng ở phía cuối con đường.
Bà dang rộng vòng tay đón tôi.
Tôi lao vào lòng bà, ngửi thấy mùi hương bồ kết thân thuộc đã lâu không thấy.
(Hết)