Gả cho Thẩm Nghiên Tây ba năm, tôi chưa từng c/ầu x/in anh ấy bất cứ điều gì. Lần duy nhất tôi mở lời là sau khi em trai thi đại học xong, tôi hỏi anh ấy có thể sắp xếp cho em đi thực tập hay không.
Anh ấy nghe xong cũng chẳng buồn ngẩng đầu: "Cứ bảo nó ra quầy lễ tân báo danh là được."
Em trai tôi đã ngồi tàu hỏa ghế cứng suốt 17 tiếng đồng hồ, mặc trên người chiếc áo sơ mi trắng duy nhất, đứng đợi ở quầy lễ tân suốt cả buổi chiều.
Đến chập tối, tôi nhìn thấy tin nhắn trong nhóm chat của công ty.
"Đứa nhóc ở quê nào mới đến quầy lễ tân thế, cổ áo sơ mi còn ố vàng kìa, buồn cười ch*t mất."
"Hình như là em trai của phu nhân Tổng giám đốc Thẩm."
"Thật hay đùa đấy? Chẳng phải hôm nay Tổng giám đốc Thẩm đích thân dẫn em trai của thư ký Lâm đi chào hỏi các phòng ban sao?"
Trong tấm ảnh đính kèm, Thẩm Nghiên Tây khoác vai một nam thanh niên khác, cười vô cùng ôn hòa, lịch thiệp.
Cùng một tòa nhà, cùng một buổi chiều.
Bên dưới có người gửi biểu tượng cảm xúc che miệng cười.
"Cùng là em trai, mà cách biệt lớn thật đấy."
Khi em trai trở về, nó lấy trong ba lô ra một túi khoai lang sấy.
"Chị, cái này em mang cho anh rể, hôm nay anh ấy bận quá, để lần sau em lại đến tìm anh ấy."
"Chị lễ tân còn rót cho em một cốc nước, ngon lắm chị ạ."
Tôi mỉm cười xoa đầu nó, rồi quay người gọi điện cho luật sư.
"Phiền anh, giúp tôi soạn một bản thỏa thuận ly hôn."
Chương 1
Gả cho Thẩm Nghiên Tây ba năm, tôi chưa từng c/ầu x/in anh ấy bất cứ điều gì.
Lần duy nhất tôi mở lời là sau khi em trai thi đại học xong, tôi hỏi anh ấy có thể sắp xếp cho em đi thực tập hay không.
Anh ấy nghe xong cũng chẳng buồn ngẩng đầu: "Cứ bảo nó ra quầy lễ tân báo danh là được."
Em trai tôi đã ngồi tàu hỏa ghế cứng suốt 17 tiếng đồng hồ, mặc trên người chiếc áo sơ mi trắng duy nhất, đứng đợi ở quầy lễ tân suốt cả buổi chiều.
Đến chập tối, tôi nhìn thấy tin nhắn trong nhóm chat của công ty.
"Đứa nhóc ở quê nào mới đến quầy lễ tân thế, cổ áo sơ mi còn ố vàng kìa, buồn cười ch*t mất."
"Hình như là em trai của phu nhân Tổng giám đốc Thẩm."
"Thật hay đùa đấy? Chẳng phải hôm nay Tổng giám đốc Thẩm đích thân dẫn em trai của thư ký Lâm đi chào hỏi các phòng ban sao?"
Trong tấm ảnh đính kèm, Thẩm Nghiên Tây khoác vai một nam thanh niên khác, cười vô cùng ôn hòa, lịch thiệp.
Cùng một tòa nhà, cùng một buổi chiều.
Bên dưới có người gửi biểu tượng cảm xúc che miệng cười.
"Cùng là em trai, mà cách biệt lớn thật đấy."
Khi em trai trở về, nó lấy trong ba lô ra một túi khoai lang sấy.
"Chị, cái này em mang cho anh rể, hôm nay anh ấy bận quá, để lần sau em lại đến tìm anh ấy."
"Chị lễ tân còn rót cho em một cốc nước, ngon lắm chị ạ."
Tôi mỉm cười xoa đầu nó, rồi quay người gọi điện cho luật sư.
"Phiền anh, giúp tôi soạn một bản thỏa thuận ly hôn."
......
Trong phòng khách, Bùi Tự đang nằm sấp trên ghế sofa viết giấy nhắn.
Tôi bước tới, nó theo bản năng giấu tờ giấy ra sau lưng, vành tai đỏ ửng.
"Viết gì thế?"
"Không... không có gì ạ."
Tôi đưa tay định lấy.
Nó lùi lại phía sau, nhưng vẫn không tránh được, tờ giấy nhăn nhúm nằm gọn trong tay tôi.
Trên đó chỉ có một câu:
【Anh rể, khoai lang sấy em để trên bàn cho anh, là loại mới phơi năm nay, mẹ em bảo anh thích ăn nhất.】
Tôi nhìn chằm chằm vào câu nói ấy, lồng ng/ực nghẹn đắng.
Năm năm trước, lần đầu tiên Thẩm Nghiên Tây về nhà tôi, anh ấy thực sự rất thích ăn món này.
Đợt Quốc khánh năm đó, anh ấy đã lái xe suốt 11 tiếng đồng hồ để đưa tôi về quê.
Bùi Tự lúc đó mới học lớp 6, nghe tin bạn trai của chị gái sắp đến, nó đã đuổi theo từ đầu làng đến tận con đường lớn nơi họp chợ.
Cửa xe mở ra, nó đứng đó thở hổ/n h/ển, tay nắm ch/ặt túi quà, trên áo toàn là vết mồ hôi.
Thẩm Nghiên Tây ngồi xổm xuống, mở miệng túi, ăn liền ba miếng tại chỗ.
"Cái này ngon, còn hơn mấy loại đồ ăn vặt nhập khẩu anh hay ăn ở Bắc Kinh nhiều."
Đôi mắt Bùi Tự sáng rực lên.
Sau đó suốt cả kỳ nghỉ, Thẩm Nghiên Tây đi đâu cũng mang theo túi khoai lang sấy.
Mẹ tôi kéo tôi ra một góc thì thầm: "Thằng bé Nghiên Tây này dẻo miệng thật, thứ thô kệch như khoai lang sấy sao sánh được với đồ ngon ở thành phố chứ."
Lúc đó tôi cười rất quả quyết.
"Anh ấy không phải dẻo miệng đâu, anh ấy thích thật đấy."
Mẹ tôi nghe xong cũng cười theo, ngày hôm sau lại đem phơi thêm hai giỏ đầy.
Bây giờ, túi khoai lang sấy mới phơi ấy đang đặt trên bàn trà, là Bùi Tự cất công mang từ quê lên.
Suốt 17 tiếng ngồi ghế cứng, nó sợ bị ép nát nên lúc nào cũng ôm khư khư trong lòng.
Khi khóa cửa vang lên tiếng "cạch", đã quá 11 giờ đêm.
Thẩm Nghiên Tây bước vào nhà, tiện tay treo áo khoác lên giá.
Đi ngang qua bàn trà, bước chân anh hơi khựng lại, cúi đầu nhìn lướt qua túi khoai lang sấy.
Anh nhíu mày, tiện tay đẩy nó ra mép bàn.
"Em trai em ngủ rồi à?"
"Ngủ rồi."
Anh nới lỏng cà vạt, tựa vào bàn ăn nhắn tin.
Tôi nhìn thấy anh bấm vào nhóm chat công ty.
【Trưa mai sắp xếp nhà hàng cho Lâm Tuân, gọi cả người bên phòng thị trường, để cậu ấy làm quen thêm với mọi người.】
Sau khi gửi xong, anh lại nhắn tin riêng cho Lâm Tễ.
【Em trai cậu hôm nay thể hiện rất tốt.
Ngày mai tôi sẽ đích thân dẫn cậu ấy đi thực địa, để cậu ấy học hỏi thêm.】
Đối phương trả lời lại ngay lập tức bằng một biểu tượng mặt cười, kèm theo dòng chữ: 【Tổng giám đốc Thẩm thật vất vả quá, thay mặt em trai tôi cảm ơn anh.】
Khóe môi Thẩm Nghiên Tây hơi cong lên.
Đợi đến khi anh ngẩng đầu nhìn tôi, vẻ mặt đã trở lại bình thường.
"Chước Chước." Anh như thể chợt nhớ ra điều gì, "Anh nghe bên hành chính nói, quầy lễ tân có gương mặt mới, có phải là em trai em không?"
Tôi nhìn anh.
"Bây giờ anh mới biết sao?"
Anh sững người một chút, rồi nhanh chóng giải thích.
"Ban ngày bận quá, không để ý tới. Chắc là nó ở quầy lễ tân cũng tốt chứ nhỉ?"
"Cô Triệu người cũng được, rất nhiệt tình."