Ban Cá

Chương 1

29/06/2026 13:55

Tại yến tiệc cung đình dịp Đoan Ngọ, ta nếm thử một miếng cá thời, rồi ban phần thức ăn còn thừa lại cho Tần Minh Viễn.

Nữ tử xuyên không kia liền xông tới, hất đổ hộp thức ăn.

"Ngươi coi biểu ca ta như chó sao? Dựa vào đâu mà đem đồ ăn thừa của ngươi cho huynh ấy!"

Tần Minh Viễn vội vàng quỳ xuống tạ tội với ta.

"Bệ hạ bớt gi/ận, A Âm đến từ mấy ngàn năm sau, suy nghĩ khác với chúng ta, không hề có ý mạo phạm."

Nữ tử xuyên không dùng sức kéo huynh ấy đứng dậy.

"Trên đời này, người người sinh ra đều bình đẳng! Ta không cho phép ngươi quỳ trước ả! Cũng không cho phép ngươi ăn nước bọt của ả, thật gh/ê t/ởm!"

Nàng ta trợn tròn đôi mắt hạnh.

Ngay cả lúc gi/ận dữ trông cũng thật ngây thơ và đáng yêu.

Tần Minh Viễn cưng chiều xoa đầu nàng, rồi quay sang nói với ta.

"Bệ hạ, thần quả thực không đói, ban thưởng này chi bằng bỏ qua đi?"

Cá thời hấp do Ngự thiện phòng làm vị rất tươi ngon.

Ta chỉ nếm thử một miếng, rồi phân phó nội thị bên cạnh.

"Đem món cá này, ban cho Tần ái khanh."

Đây là ân sủng rõ rành rành của bậc đế vương.

Tần Minh Viễn là tâm phúc của thiên tử, là Đô chỉ huy sứ Điện tiền ty.

Trong triều đình sớm đã có lời đồn.

Bệ hạ có ý với Tần Minh Viễn, sắp nạp huynh ấy làm hoàng phu.

Hôm nay ban cá, gần như đã khẳng định lời đồn, khi đó trong triều còn ai không kính nể huynh ấy vài phần?

Nhưng chưa đợi Tần Minh Viễn đứng dậy nhận thưởng.

Một bóng hình mảnh mai đã đi/ên cuồ/ng xông lên.

"Bộp!"

Hộp thức ăn bị hất tung.

Món cá thời đó, cả th!t lẫn nước, đều đổ hết lên long bào của ta.

Nội thị sợ đến mức mặt c/ắt không còn giọt m/áu.

Ngã quỵ xuống đất.

Nữ tử kia trừng mắt nhìn ta, lớn tiếng quát tháo.

"Biểu ca ta là Vũ Khúc Tinh hạ phàm! Chân giẫm Bạch Khởi, ngh/iền n/át Hàn Tín, Hạng Vũ và Hoắc Khứ B/ệnh gộp lại cũng không xứng dắt ngựa cho biểu ca ta!"

"Vậy mà ngươi lại lấy cá thừa ngươi đã ăn để nhục mạ người, là coi biểu ca ta như chó sao?!"

Nàng ta chống nạnh, khí thế hung hăng.

Nhưng khuôn mặt lại tròn trịa.

Đôi mắt hạnh trừng người chẳng có chút uy lực nào, ngược lại hiện lên vẻ ngây thơ.

Bộ dạng bảo vệ người quá mức không cần biết phải trái ấy, khiến Tần Minh Viễn vô cùng cảm động.

Huynh ấy vội quỳ xuống tạ tội với ta.

"Bệ hạ, thần trước đây từng nhắc với người về A Âm, nàng ấy đến từ ngàn năm sau, tính tình kỳ lạ, suy nghĩ bay bổng, hoàn toàn khác biệt với nữ tử Đại Diệu triều chúng ta, không hề có ý mạo phạm người."

Rồi quay sang dỗ dành Trần Thi Âm đầy dịu dàng.

"Ngoan, mau quỳ xuống, nói với Bệ hạ là nàng vô tâm thôi."

"Ta không quỳ!"

Trần Thi Âm mặt đầy bướng bỉnh.

"Ta đâu có làm sai! Dựa vào đâu phải quỳ ả? Ngươi cũng không được quỳ!"

Nói rồi, vươn tay kéo Tần Minh Viễn đứng dậy.

"Cũng không được ăn con cá kia, toàn là nước bọt của ả, gh/ê ch*t đi được!"

Nàng ta tủi thân đến đỏ cả mắt.

Tần Minh Viễn thở dài cưng chiều, giơ tay xoa đầu nàng, ôm nàng vào lòng.

Quay sang nói với ta.

"Bệ hạ, thần quả thực không đói, ban thưởng này chi bằng bỏ qua đi?"

"Lời Tần ái khanh nói, trẫm đương nhiên là tin."

Tần Minh Viễn vừa thở phào nhẹ nhõm.

Ta đổi giọng, thần sắc nhàn nhạt nói.

"Nhưng cá này trẫm đã ban ra rồi, lời vàng ý ngọc của thiên tử, tuyệt không có đạo lý thu hồi."

Ta nhìn về phía Trần Thi Âm.

"Ngươi đã sợ biểu ca ngươi bị coi như súc vật, vậy thì ngươi thay huynh ấy đi."

Đồng tử Tần Minh Viễn co rút: "Bệ hạ!"

"đ/è nàng ta xuống."

Ám vệ lập tức hành động.

Hai bên trái phải, khóa ch/ặt hai tay Trần Thi Âm.

Trần Thi Âm liều mạng giãy giụa.

"Buông ta ra! Các ngươi muốn làm gì!"

Nữ quan bưng lên một con cá thời.

Là con vừa mới bắt từ bể cá trong Ngự thiện phòng, vẫn còn đang nhảy nhót.

vảy bạc lấp lánh, đuôi quẫy làm nước b/ắn tung tóe.

Ám vệ bóp miệng Trần Thi Âm.

Nhét mạnh con cá thời sống đó vào miệng nàng.

Vảy sắc nhọn c/ắt rá/ch khóe miệng nàng, những giọt m/áu chảy dài theo cằm.

Đuôi cá quất mạnh vào mặt nàng.

Nước mắt nước mũi Trần Thi Âm trào ra.

Tần Minh Viễn lao lên.

"Dừng tay!"

Hai thị vệ rút đ/ao ngăn lại.

"Trước mặt Bệ hạ, không được vô lễ!"

Hốc mắt huynh ấy đỏ hoe, quỳ sụp xuống, dập đầu với ta.

"Bệ hạ! A Âm thân thể yếu ớt, không chịu nổi đâu! Cầu người mở ân! Thần nguyện chịu mọi hình ph/ạt!"

Ta ngồi trên long ỷ, nhìn xuống huynh ấy từ trên cao.

"Tần ái khanh à, nếu ngươi còn không ngậm miệng, trẫm lập tức gi*t ch*t nữ tử này, ngươi có tin không?"

Huynh ấy nắm ch/ặt tay.

Khớp xươ/ng trắng bệch, nhưng không dám nói thêm một lời nào nữa.

Trần Thi Âm đầy nước mắt, nhưng vẫn trừng mắt nhìn ta.

Ta thong thả bước tới, cúi xuống nhìn nàng.

"Có phải ngươi thấy, trẫm đang b/ắt n/ạt ngươi?"

Nàng ta ú ớ kêu lên.

"Không, trẫm là đang dạy ngươi."

Ta nắm lấy cái đuôi cá lộ ra ngoài, ấn mạnh thêm một tấc.

Nàng phát ra ti/ếng r/ên rỉ đ/au đớn.

"Thời đại của ngươi, người người bình đẳng." Ta mỉm cười nhẹ, "Nhưng ở đây, là thời đại của trẫm."

"Trẫm là thiên tử, sống ch*t thưởng ph/ạt đều trong một ý niệm, sấm sét mưa móc, đều là ân huệ của quân vương."

Ta buông tay, đứng thẳng người.

"Đừng nói là ăn cá."

"Hôm nay dù có ban cho ngươi ăn phân, ngươi cũng phải ăn."

Trên đại điện, văn võ bá quan im phăng phắc.

Tần Minh Viễn quỳ ở đó, thân hình khẽ r/un r/ẩy.

Trần Thi Âm bị thị vệ đ/è ch/ặt.

M/áu và nước mũi hòa vào nhau, chảy ròng ròng.

Ta nhìn một lúc.

"Lấy ra đi."

Ám vệ rút con cá ra.

Trần Thi Âm đổ gục xuống đất, ôm cổ họng, nôn ra một bãi m/áu.

"Khụ... khụ khụ..."

Tần Minh Viễn nhìn ta, giọng r/un r/ẩy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Khi Chim Bay Về Biển Của Nó

Chương 16
Tôi là boss của phó bản kinh dị biển sâu. Tôi nuôi một chú chim nhỏ vô cùng xinh đẹp. Nhưng nó chẳng ngoan chút nào. Nó thả những người chơi mà tôi dùng làm thức ăn chạy mất. Vì thế, tôi nhốt nó lại. Dùng xiềng xích, xúc tu và dây khóa. Biến nó thành món đồ chơi khiến tôi hài lòng nhất. Khi tỉnh dậy bên cạnh cậu ấy, tôi ngẩng đầu lên thì nhìn thấy bình luận trôi qua trước mắt: 【Đại gia top 1 vì giết đại boss mà cũng chịu hy sinh thật đấy.】 【Đây là phó bản duy nhất chưa từng có ai vượt qua. Không làm vậy thì sao tìm được điểm yếu của boss?】 【Đại boss vẫn chưa biết sự thật nhỉ? Ha ha, bây giờ chơi càng vui, sau này chết càng thảm.】 Về sau, tôi gặp lại cậu ấy dưới thân phận một người chơi. Đôi mắt cậu đỏ hoe, ngược lại dùng xiềng xích trói chặt lấy tôi. "Đây là chính ngài đã dạy tôi." "Chẳng phải tôi là món đồ chơi khiến ngài hài lòng nhất sao? Đừng hòng rời xa tôi thêm lần nào nữa, chủ nhân."
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
0
A Ninh Chương 7